Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 76

Trước Sau

break

“Thế là đúng rồi, chứng tỏ bạn gái cậu vẫn rất dễ dỗ.” Trương Tiêu Văn tiếp tục bày ý tưởng chẳng ra gì, “Lần này tôi đề nghị cậu về thẳng nhà, mở cửa ra là nhào tới ôm cô ấy, đừng nói nhiều lời thừa thãi, ép cô ấy vào tường rồi hôn luôn. Hôn xong, dùng giọng trầm thấp quyến rũ nói với cô ấy: Bé cưng, anh nhất định phải cưới em.”

Phong Diệu cau mày: “Nghe giống hành vi cực kỳ thiếu tôn trọng bạn đời.”

“Ông anh của tôi ơi, cậu có thể có chút tình thú được không? Chẳng lẽ trước khi hôn hay làm tình, cậu còn lịch sự hỏi một câu: Xin hỏi, chúng ta có thể bắt đầu chưa? Thế thì phá hỏng bầu không khí quá còn gì!”

Đương nhiên Phong Diệu không cứng nhắc đến mức ấy.

Anh trời sinh đã có khả năng phán đoán chính xác, trên chiến trường là vậy, trên bàn đàm phán cũng thế.

Điều này cũng áp dụng được trong quan hệ thân mật.

Anh biết quan sát, biết chờ đợi, biết đưa tay ra vào đúng thời điểm.

“Tôi về nhà đây.” Phong Diệu đã bắt đầu nhớ vợ. Anh đặt súng xuống, quay người bước khỏi phòng bắn.

“Chúc cậu thành công nhé! Thành công rồi đừng quên mời tôi ăn cơm!” Trương Tiêu Văn đứng phía sau hét với theo.

---

Phong Diệu không quay đầu, chỉ giơ tay vẫy.

……

Thế nhưng khi đi ngang qua văn phòng Phòng Phòng vệ, anh bỗng nghe thấy tiếng còi báo động chói tai.

Bước chân anh dừng lại.

Các đồng nghiệp trực ban trong văn phòng đã sợ đến ngây người, ngồi bất động như bị đóng đinh vào ghế, nhìn chằm chằm màn hình ánh sáng trước mặt.

Những thứ dày đặc chưa từng thấy đang xuyên qua tầng khí quyển với tốc độ cực nhanh.

Giống như một lớp sinh vật phù du nổi lên từ biển sâu, tràn ngập khắp nơi, che kín cả bầu trời.

“Là phi thuyền ngoài hành tinh!”

“Người ngoài hành tinh tấn công rồi!!!” Cuối cùng một đồng nghiệp cũng run rẩy hét lên, cuống cuồng nhấn nút báo động toàn cầu.

Phong Diệu nhìn chằm chằm màn hình.

Những thứ này, anh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Là... côn trùng.

……

Sau khi anh rời đi, Thư Dương hơi hối hận. Cô không nên để anh cứ thế chạy ra ngoài.

Anh đã giúp cô rất nhiều, kịp thời cứu cô khỏi tay Lý Hạo, lại còn chẳng biết dùng cách nào gọi được một chiếc phi hành khí đến cứu cô em họ đang sắp sinh.

Cô nợ anh... khá nhiều.

Mà cô cũng biết, người đàn ông ngoài hành tinh đến nhà cô lánh nạn này hình như... thật sự rất thích cô.

Ánh mắt anh nhìn cô lúc nào cũng nghiêm túc, trân trọng.

Nếu anh là người Trái Đất, Thư Dương sẽ không chút do dự ở bên anh.

Nhưng anh không phải.

Bên dưới lớp vỏ con người Trái Đất hoàn mỹ ấy, cô thậm chí còn chẳng biết rốt cuộc anh thật sự trông như thế nào!

Thư Dương bực bội vô cùng. Nhìn sắc trời dần tối xuống, cuối cùng cô vẫn không yên tâm, cầm áo khoác đi ra ngoài.

Đến Cục An ninh Trái Đất đón anh.

Nếu anh vẫn còn muốn trở về.

……

Thế nhưng vừa ra khỏi cửa, cô đã nhận ra có gì đó không ổn.

Trên đường có người đang chạy.

Không phải một hai người, mà là rất nhiều người. Có người xách túi, có người ôm con, có người chạy đến rơi cả giày.

Có người hét chói tai, trẻ con khóc ré lên, xe cộ tắc nghẽn thành một đống, tiếng còi xe vang lên liên hồi. Có người thậm chí bỏ luôn xe mà chạy trốn.

Phía chân trời hiện lên một màu đỏ cam quái dị, Thư Dương còn tưởng đại dịch xác sống bùng phát!

Cô đã xem quá nhiều phim xác sống, cảnh tượng trước mắt giống hệt trong phim.

Sau đó, cô nhìn thấy một con côn trùng.

Rất lớn, còn lớn hơn cả người, đang chậm rãi bò ra từ góc phố.

“Trời ơi!”

Thư Dương trợn tròn mắt, không dám tin đây là thứ có thể xuất hiện ngoài đời thực!!!

Thứ đó... miễn cưỡng có thể nhìn ra chút dáng dấp của gián. Trên các chân đốt mọc đầy lông vừa thô vừa cứng, trông như gai sắt.

Vô số mắt kép li ti chen chúc vào nhau, dày đặc đến rợn người.

Thư Dương quay đầu bỏ chạy, thế nhưng con côn trùng vẫn từng bước áp sát, vô số mắt kép đều khóa chặt lấy cô.

Cô... là thức ăn.

Thư Dương bị ép lùi đến góc tường, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: hôm nay chắc chắn phải chết rồi!

Ngay khi con côn trùng há bộ hàm sắc bén như máy xay thịt, chuẩn bị nuốt chửng cô, một luồng sáng bạc bổ xuống ngay trước mặt.

Thư Dương kinh hãi ngẩng đầu. Phong Diệu từ trên trời đáp xuống, trong tay cầm hai thanh trường đao.

Trên lưỡi đao nhỏ xuống chất dịch của con côn trùng.

Cơ thể con côn trùng bị chẻ đôi từ chính giữa, những chân đốt vẫn còn co giật từng hồi.

“Karos!”

Ngay giây sau, một con côn trùng khác từ phía sau lao về phía anh. Bộ hàm của nó đã há rộng, những chiếc nanh sắc nhọn chĩa thẳng vào gáy anh.

Thư Dương hét lên: “Phía sau lại có một con!”

Phong Diệu thậm chí không quay đầu, bình thản đâm ngược trường đao ra sau.

Lưỡi đao cắm thẳng vào đầu con côn trùng, ngay sau đó, thân hình khổng lồ ầm ầm đổ xuống đất.

Cảnh hỗn loạn bất ngờ, những con côn trùng khổng lồ như gián, tiếng người kinh hoàng la hét... Thư Dương chẳng còn nhìn thấy hay nghe thấy gì nữa.

Trước mắt cô chỉ còn bóng dáng người đàn ông đang từng bước đi về phía mình.

Đẹp trai quá!

---

Giao thông trên đường phố đã hoàn toàn hỗn loạn.

Cuộc xâm lăng của côn trùng ngoài hành tinh xảy ra quá đột ngột, lại không hề có dấu hiệu báo trước, gần như không cho con người thời gian phản ứng.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập khắp nơi. Ở phía xa thậm chí còn có cảnh người bị ăn thịt một cách tàn nhẫn.

Dạ dày Thư Dương cuộn lên từng cơn, cô gần như muốn nôn.

Còn tay cô bị Phong Diệu nắm chặt.

Anh kéo cô chạy về phía nhà, vừa chạy vừa chém giết, hai thanh trường đao trong tay chưa từng ngừng lại.

May mà khu chung cư cách đó không quá xa, Phong Diệu dẫn Thư Dương chạy về đến tòa nhà.

Trong thang máy đã chật kín những người hàng xóm chạy thoát về nhà, ai nấy vẫn còn kinh hồn bạt vía. Có người tận mắt chứng kiến người thân bị giết, tinh thần đã hoàn toàn suy sụp, quỳ ngồi trong thang máy vừa khóc vừa gào.

Nếu không có Phong Diệu giữ chặt cổ tay cô, e rằng cô cũng đã không đứng vững nổi.

Chạy được vào nhà, Thư Dương vội vàng khóa cửa. Có lẽ chẳng ích gì, nhưng ít nhất cũng đem lại cho cô chút cảm giác an toàn.

“Những con quái vật bên ngoài rốt cuộc là thứ gì?”

“Sinh vật côn trùng của hành tinh Mặc Tác.” Phong Diệu trả lời, “Em có thể tưởng tượng rằng trong lịch sử tiến hóa của Trái Đất, côn trùng đã thay thế con người, trở thành sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn.”

“Ý anh là... ở hành tinh Mặc Tác gì đó, côn trùng đã trở thành bá chủ hành tinh?”

“Ừ.”

“Nhưng chúng to quá rồi đấy!”

“Bởi vì chúng ăn thịt.”

Vừa nghe câu này, sống lưng Thư Dương lập tức lạnh toát. Cô nhớ đến cảnh tượng đẫm máu như địa ngục trên đường phố vừa rồi, không ít người đã trở thành thức ăn trong bụng chúng.

Phong Diệu đi đến bên ban công, đóng chặt cửa trượt rồi khóa lại, sau đó quay đầu nói với cô: “Đóng hết tất cả cửa sổ.”

Thư Dương vội làm theo, đóng kín toàn bộ cửa sổ trong nhà, kéo hết rèm lại, ngay cả phòng vệ sinh cũng không bỏ sót.

“Làm thế này có tác dụng gì?” Mặc dù cả căn nhà đã được đóng kín, nhưng cô hoàn toàn không cảm thấy lớp kính cửa sổ mỏng manh có thể ngăn nổi những con quái vật toàn thân bọc giáp kia.

“Côn trùng đã tiến hóa thành sinh vật thống trị hành tinh Mặc Tác, nhưng trí thông minh không cao.” Phong Diệu trầm giọng nói, “Chúng sẽ ăn hết những loại thịt mà mình nhìn thấy trước, sau đó khi đói mới đi tìm thức ăn đang ẩn nấp.”

Nghe vậy, da đầu Thư Dương tê dại, cô không khỏi ngước mắt nhìn anh.

Đôi mắt anh bình lặng như một đầm nước chết sâu hun hút.

Trên gương mặt anh không có lấy một chút sợ hãi.

“Chúng... cũng từng xâm lược hành tinh của các anh sao?”

Phong Diệu lắc đầu: “Chúng không có gan xâm phạm đế quốc hùng mạnh nhất dải Ngân Hà. Nhưng thỉnh thoảng đói quá, chúng sẽ tấn công tàu thương mại trên các tuyến hàng hải vũ trụ. Quân đội đế quốc từng vài lần xuất binh đến hành tinh Mặc Tác, nhưng không thể tiêu diệt tận gốc. Khả năng sinh sản của chúng rất mạnh, rất nhiều hành tinh trong tinh vực Beta 413 đã bị chúng xâm chiếm và biến thành thuộc địa.”

“Vậy chúng đột kích Trái Đất là vì muốn chiếm Trái Đất làm thuộc địa sao?”

“Rõ ràng là vậy.”

“Con người... sẽ bị tuyệt chủng sao?” Giọng cô run rẩy.

“Không.” Phong Diệu bình tĩnh nói, “Giống như ở những thuộc địa khác, động vật có vú sẽ bị nuôi nhốt để cung cấp lượng lớn protein mà chúng cần.”

Câu nói này khiến mặt Thư Dương trắng bệch.

Phong Diệu cũng nhận ra điều đó. Người vợ loài người của anh nhát gan đến vậy.

Không chỉ vì cô là giống cái.

Vị trí của Trái Đất trong dải Ngân Hà quá xa xôi hẻo lánh. Con người đã sống quá lâu trong môi trường ổn định như nhà kính, từ lâu đã mất đi sự cảnh giác trước những mối nguy hiểm tiềm ẩn trong vũ trụ.

Về điểm này, tộc Ngân Vực và loài người hoàn toàn trái ngược.

---

Hành tinh Thoa La, nơi tộc Ngân Vực khởi nguồn từ thuở sơ khai, nằm ngay tinh vực Alpha ở trung tâm dải Ngân Hà, bốn bề đều là kẻ địch, môi trường sinh tồn cực kỳ khắc nghiệt. Trải qua hết cuộc chiến tranh giữa các vì sao tàn khốc này đến cuộc chiến khác, họ đã trỗi dậy, trở thành đế quốc hùng mạnh nhất dải Ngân Hà.

Nhưng anh không muốn cô quá sợ hãi.

Ở bên cạnh anh, vợ anh không nên sợ hãi.

“Mặc dù khả năng sinh sản của côn trùng cực kỳ mạnh, nhưng điểm yếu trong quá trình tiến hóa của chúng là trí thông minh.” Phong Diệu nói với cô, “Những thuộc địa bị chúng chiếm đa phần đều là nơi sinh sống của động vật có vú có trí thông minh thấp.”

“Ý anh là con người có thể chiến thắng chúng?” Thư Dương ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch lên.

“Đúng.” Phong Diệu gật đầu, “Mặc dù con người chưa từng trải qua chiến tranh giữa các vì sao, nhưng nội chiến không ngừng, trình độ quân sự cũng xem như đạt chuẩn. Đối phó với lũ ngu trong đầu chỉ biết ăn này thì dư sức.”

Câu nói này cuối cùng cũng khiến cô được an ủi đôi chút.

Từ tận đáy lòng, cô vô cùng tin tưởng “người đàn ông” trước mặt. Có lẽ vì anh đã cứu cô, cũng có thể vì anh đến từ một nền văn minh xa xôi và hùng mạnh khác.

Mặc dù tiếng kêu thảm thiết và tiếng còi báo động ngoài cửa sổ vẫn tiếp tục vang lên.

Sau khi bình tĩnh lại đôi chút, Thư Dương gọi điện cho bố mẹ. Biết cả hai đều đang bình an ở nhà, cô thở phào một hơi thật dài.

Bố mẹ cũng hoảng loạn vô cùng. Thậm chí bố cô còn “võ trang đầy đủ”, chuẩn bị đến tìm cô vì sợ cô gặp nguy hiểm.

Qua điện thoại, Thư Dương nghe mẹ miêu tả bộ dạng “võ trang đầy đủ” của bố: trên người quấn mấy lớp quần áo dày, đội mũ bảo hiểm xe điện, tay cầm gậy sắt, định cứ thế xông ra khỏi nhà đi tìm cô.

Cô vừa cảm động vừa bực mình, hết lần này đến lần khác dặn dò họ: “Nhất định phải ở trong nhà! Không được ra ngoài, đóng chặt rồi khóa kín tất cả cửa ra vào và cửa sổ! Biết chưa? Rèm cửa cũng phải kéo hết, những con côn trùng này ăn thịt người đấy!”

Bố mẹ liên tục đồng ý. Chỉ cần cô không sao, họ cũng chẳng còn lý do gì để ra ngoài nữa.

Cúp máy xong, Thư Dương lại gọi điện cho ông bà ngoại.

Họ ở tận vùng ngoại ô nông thôn, dân cư thưa thớt nên không quá nguy hiểm, nhưng cô vẫn dặn họ nhất định phải ở trong nhà, tuyệt đối đừng ra ngoài.

Sau khi gọi điện cho những người thân quan trọng, Thư Dương kiệt sức ngồi xuống sofa.

Đúng lúc này, cô chú ý thấy Phong Diệu đang cụp mắt, chăm chú lau hai thanh trường đao vừa dùng chiến đấu.

Lưỡi đao mỏng đến mức gần như trong suốt.

Động tác của anh rất chậm, miếng vải nhung từ từ trượt từ gốc đao đến mũi đao.

Trong lòng Thư Dương thoáng dâng lên một nỗi bất an.

Nghĩ đến công việc của anh ở Phòng Phòng vệ An ninh thuộc Cục An ninh Trái Đất, bình thường đó là vị trí nhàn hạ nhất, gần như chẳng có việc gì. Nghe anh nói, đi làm cũng chỉ là luyện bắn súng hoặc tập thể hình trong phòng huấn luyện.

Nhưng một khi nguy hiểm ập đến, họ phải đứng ra, chiến đấu ở tuyến đầu!

“Karos.” Thư Dương run giọng hỏi, “Cục An ninh Trái Đất có yêu cầu anh... ra tiền tuyến không?”

“Chuyện xảy ra quá đột ngột, tuyến phòng thủ của loài người vẫn chưa được thiết lập.” Phong Diệu nhìn giờ trên tường, “Nhưng chắc sẽ nhanh thôi. Nửa đêm về sáng sẽ có tin, có thể phải ra chiến trường.”

“Không được.” Cô buột miệng, vội vàng bước tới. Kết quả đầu gối va phải góc bàn trà, cả người loạng choạng về phía trước, suýt nữa ngã sấp xuống.

Phong Diệu lập tức đưa tay đỡ lấy cô. Thấy cô đau đến nhăn nhó, anh cau mày: “Chậm thôi.”

Thư Dương xoa đầu gối, sốt ruột nắm lấy anh: “Anh không được đi.”

“Tại sao?”

“Bên ngoài nguy hiểm lắm! Mặc dù anh đánh thắng được những thứ đó, nhưng chúng nhiều như thế, một mình anh làm sao giết hết được!”

---

Ánh mắt Phong Diệu hạ xuống, nhìn thấy bàn tay cô đang siết chặt ống tay áo mình, nắm đến mức không chịu buông.

Là sợ hãi sao?

Không, không phải.

Là quan tâm.

Vợ anh rất ít khi quan tâm đến anh. Phần lớn thời gian, cô đều cố ý giữ khoảng cách với anh, khách sáo như đang đối xử với một người bạn từ phương xa đến hoặc một vị khách.

Anh chưa từng thấy cô như thế này, sốt ruột đến vậy, sợ hãi đến vậy, nắm chặt lấy anh không chịu buông đến vậy.

Phong Diệu bỗng cảm thấy vô cùng vui vẻ.

“Tạm thời chưa đi.” Anh nâng tay phủ lên mu bàn tay cô, giữ lấy những ngón tay lạnh ngắt, “Nhưng một khi cấp trên có lệnh thì nhất định phải đi.”

Anh xuất thân quân ngũ, đối với anh, tuân thủ kỷ luật quan trọng hơn tất cả.

Mặc dù ngoài ý muốn đến Trái Đất xa xôi này, tạm thời phải hạ mình làm việc trong một Cục An ninh Trái Đất nhỏ bé.

Nhưng một khi chiến tranh xảy ra, anh tuyệt đối sẽ không bỏ chạy trước trận.

Huống hồ đây là hành tinh của vợ anh. Anh có trách nhiệm thiêng liêng bảo vệ quê hương cho cô.

Thư Dương ngẩng đầu nhìn anh, vành mắt đã đỏ lên, ươn ướt.

“Có thể không đi được không, em... sợ.”

Trái tim Phong Diệu bỗng mềm nhũn một cách kỳ lạ.

Anh chưa từng có cảm giác như thế này. Nó lan khắp toàn thân, khiến từng tấc da thịt đều ngứa ngáy.

“Chỉ cần em ở trong nhà thì sẽ không xảy ra chuyện gì. Đây sẽ là nơi an toàn nhất trên Trái Đất.” Phong Diệu chắc chắn bảo đảm với cô.

Nhưng điều Thư Dương sợ... hoàn toàn không phải chuyện đó.

“Em không lo cho mình, em sợ anh xảy ra chuyện... Một mình anh đến hành tinh này, lỡ chết ở đây thì sao! Anh không sợ à?”

Phong Diệu lắc đầu.

Sợ ư? Anh chưa từng sợ bất cứ thứ gì.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương