Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 78

Trước Sau

break

Đặc biệt thích dáng vẻ cô bị anh hôn đến đỏ bừng hai má, xấu hổ đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào anh.

“Anh đi đây.” Anh hài lòng vuốt lại mấy sợi tóc bên thái dương cô.

Thư Dương đứng nguyên tại chỗ, nhìn anh xoay người rời đi. Đợi cửa đóng lại, cô tựa lưng vào tường, ôm lấy gương mặt nóng bừng của mình.

Xong đời rồi!

Cô thật sự sắp sa vào tay người đàn ông ngoài hành tinh này mất rồi!

……

Thư Dương ở nhà dọn dẹp phòng một lúc, chẳng bao lâu sau đã nhận được điện thoại của Lam Bạch Chanh—

“Cưng ơi, cậu thế nào rồi! Không sao chứ!”

“Không sao, tớ đang ở nhà.”

“Người nhà đều ổn cả chứ?”

“Ừ, đều không sao.” Cô vội hỏi, “Cậu thế nào rồi?”

“Lúc đám côn trùng ghê tởm đó xâm lược, tớ vừa hay đang đi chơi trong núi!” Đầu bên Lam Bạch Chanh gió thổi rất mạnh, cô ấy phải gào lên mới nói được. “Bây giờ tớ vẫn đang ở khách sạn trong khu du lịch đây. Xem tin tức mới biết xảy ra chuyện vô lý đến thế, vậy mà lại phát hiện thêm người ngoài hành tinh!”

“Lần này không phải phát hiện người ngoài hành tinh, mà là bị sinh vật ngoài hành tinh xâm lược.” Thư Dương sửa lời cô ấy.

“Đúng đấy! Trên tin tức thấy chết nhiều người lắm! Đáng sợ quá, cả màn hình toàn là hình làm mờ!”

“Bên cậu thế nào?”

“Bên này vẫn ổn. Khu du lịch ít người hơn nên không bị tấn công trên diện rộng. Nghe nói các cuộc tấn công chủ yếu tập trung ở những thành phố lớn.”

“Ừ.” Thư Dương vẫn còn sợ hãi. “Trong thành phố chết rất nhiều người, thiệt hại nặng nề, nhưng bây giờ trật tự đang dần được khôi phục rồi.”

“Tớ thấy hết trên tin tức rồi. Cậu không sao là tốt, tớ gọi chỉ để hỏi xem cậu có bình an không thôi.”

“Ừ, tớ không sao. Cậu cũng cẩn thận nhé!”

Hai người báo bình an cho nhau rồi cúp máy. Thư Dương thật sự không yên tâm về bố mẹ, định ra ngoài đến nhà họ xem thử.

Không ngờ cô lại phát hiện cửa không mở được.

Cô thử đủ mọi cách, thậm chí dùng cả chìa khóa dự phòng, nhưng vẫn không thể mở cửa nhà.

Sau khi hỏi quản gia thông minh trung tâm, quản gia nói với cô rằng người máy đã tiếp quản toàn bộ thiết bị thông minh trong nhà.

Anh khóa cửa rồi sao?

Thư Dương lập tức gửi liên lạc cho Phong Diệu. Chẳng bao lâu, giọng nói trầm đầy từ tính của người đàn ông vang lên—

“Dạng Dạng.”

“Anh có tiện nghe máy không?”

“Có. Cuộc gọi của chúng ta được thực hiện qua mạng, không ảnh hưởng đến cuộc họp.”

Thư Dương vội hỏi: “Khóa cửa không mở được, là anh cài đặt à?”

“Đúng. Em muốn ra ngoài?”

“Em muốn đi thăm bố mẹ.”

---

Phong Diệu nhíu mày: “Bây giờ vẫn đang trong thời kỳ nguy hiểm. Khi anh không có ở nhà, anh hy vọng em ở yên trong nhà.”

“Chẳng phải Trùng tộc đã rút về Mặt Trăng rồi sao? Em tưởng an toàn rồi. Em thấy ngoài đường cũng có người đi lại.”

“Cuộc tấn công có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Với trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại của Trái Đất, không có cách nào giám sát tàu vũ trụ của Trùng tộc theo thời gian thực. Đừng để lúc anh đang chiến đấu còn phải lo cho sự an toàn của em.”

“Được rồi.” Thư Dương thở dài.

Cô không phải kiểu người đem tính mạng mình ra đùa, đành thỏa hiệp: “Vậy em đợi anh về.”

“Ừ.”

Phong Diệu nhận huy hiệu tổng chỉ huy do Trưởng khoa Phòng vệ của Cục Địa An trao cho. Dưới những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, anh bỏ huy hiệu vào túi.

……

Chưa đầy ba tiếng sau, Phong Diệu đã trở về, cùng Thư Dương ra ngoài.

Trật tự trên đường phố đã được khôi phục, máu me trên đường cũng đã được dọn sạch. Không ít quân nhân mặc quân phục đang tuần tra, duy trì trật tự sinh hoạt thường ngày cho người dân.

Mọi người vẫn chưa hết hoảng sợ. Trên đường ít người hơn hẳn, ai nấy đều ở trong nhà, cố gắng hạn chế ra ngoài.

Thư Dương muốn đến siêu thị mua một ít thực phẩm mang sang nhà bố mẹ.

Vừa bước vào siêu thị, vài ánh mắt tò mò đã đổ dồn về phía cô. Nói chính xác hơn, là đổ dồn về phía Phong Diệu bên cạnh cô.

Mọi người nhỏ giọng bàn tán gì đó.

Các kệ hàng trong siêu thị gần như đã bị mua sạch. Thư Dương đẩy xe mua sắm đi thẳng đến khu đông lạnh. Sủi cảo đông lạnh, hoành thánh đông lạnh, bánh bao đông lạnh... bất kể là thực phẩm đông lạnh gì, lấy được thứ nào cô đều ném hết vào xe.

Mấy thứ này đều mua cho bố mẹ. Cô không muốn họ phải mạo hiểm ra ngoài mua thức ăn, nên mua được bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.

Càng lúc càng có nhiều người nhận ra Phong Diệu.

“Là anh ấy đấy!”

Thư Dương quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông giơ điện thoại về phía anh: “Đúng là anh ấy thật! Chính là ông anh hành lũ côn trùng ra bã trên bản tin!”

“Đệt, người thật kìa!”

“Người thật còn đẹp trai hơn trong video!”

Một ông cụ hóng chuyện nheo mắt quan sát hồi lâu, quay sang hỏi người bên cạnh: “Ai đấy?”

“Cụ không xem tin tức à? Hôm qua chính anh ta một mình xử cả ổ côn trùng ở khu Đông đấy!”

Phong Diệu chẳng có phản ứng gì với chuyện này, chỉ nói với Thư Dương bên cạnh: “Mua thêm ít gia vị.”

“Ồ, được!” Thư Dương ngoan ngoãn theo anh đến khu gia vị.

“Xin hỏi... tôi có thể chụp chung một tấm được không?” Một cô gái xa lạ lấy hết can đảm bước lên.

“Tôi cũng muốn!”

“Có thể ký tên không?”

Đám đông bắt đầu chen về phía trước, đã có người chen đến tận trước mặt Phong Diệu.

Thư Dương bị chen lùi sang bên một bước, suýt ngã. May mà anh kịp đỡ lấy eo cô. Anh nghiêng người chắn cô ra sau, nói với tất cả những người đang muốn tiến lên bắt chuyện: “Có việc, không tiện.”

Nói xong, một tay anh đẩy xe mua sắm, tay kia che chở bên cạnh cô, nhanh chóng đưa cô rời khỏi siêu thị.

Mãi đến khi xuống bãi đỗ xe ngầm, ngồi vào trong xe, cô mới thở phào một hơi thật dài.

“Thành ngôi sao lớn rồi mà vẫn bình tĩnh thế.” Cô trêu anh.

Phong Diệu đặt túi đồ mua sắm vào ghế sau, giọng bình thản: “Quen rồi.”

“Xem ra ở hành tinh của các anh, anh cũng rất được hoan nghênh nhỉ?”

“Cũng được. Nhưng người ghét anh, muốn anh chết còn nhiều hơn.”

Thư Dương giật mình, buột miệng: “Vậy anh... đừng về nữa, ở lại Trái Đất đi.”

“Nếu anh ở lại, em tiếp tục cưu mang anh?” Anh liếc cô một cái.

“Được chứ.”

Phong Diệu khởi động động cơ: “Nhưng anh không thể ở lại. Ở hành tinh mẹ, anh có trách nhiệm của mình.”

“Ồ.”

Rõ ràng chỉ là mấy câu nói đùa, nhưng nghĩ đến chuyện chẳng bao lâu nữa anh sẽ rời đi, Thư Dương bỗng cảm thấy hơi mất mát.

---

Trên xe, Thư Dương không nói một lời.

Cô chợt nhận ra mình lại đang buồn bực vì một người đàn ông ngoài hành tinh sắp rời đi.

Không phải chứ! Chẳng lẽ cô thật sự thích anh rồi?

Cô nghiêng mặt, lén liếc sang ghế lái.

Người đàn ông đặt một tay trên vô lăng, đường nét gương mặt nghiêng sắc sảo, cứng cáp, gần như hoàn mỹ.

Đẹp trai.

Đẹp trai chết đi được.

Khoan đã, gương mặt hiện giờ của anh hoàn toàn do cô dựng hình theo sở thích của mình, cô thích anh cũng là chuyện bình thường mà!

Biết đâu bản thể ngoài hành tinh của anh xấu lắm thì sao?

Trong đầu cô lại hiện lên cảnh giết chóc nhìn thấy trên bản tin tối qua.

Cho dù xấu thật, nhưng sức chiến đấu mạnh đến mức này cũng hoàn toàn đủ bù đắp khuyết điểm ngoại hình!

Quả nhiên, đối với giống đực, sức mạnh mới là sức hấp dẫn tối thượng sao?

“Đang nghĩ gì vậy?” Phong Diệu đột nhiên hỏi.

“À, không có gì.”

“Anh để ý thấy em cứ nhìn anh suốt.” Phong Diệu nhìn thẳng phía trước, bình thản nói.

“...”

Chẳng lẽ khắp người anh đều mọc mắt sao? Thế mà cũng bị anh phát hiện.

Thư Dương cầm cốc nước uống một ngụm để che giấu sự lúng túng: “Em chỉ đang nghĩ, sau khi anh trở về hành tinh của mình, liệu anh có... quay lại nữa không.”

“Đương nhiên.” Phong Diệu khẳng định, “Sau khi trở về, anh sẽ lập tức chuẩn bị hôn lễ, sau đó quay lại Trái Đất cưới em.”

Thư Dương sặc nước, ho khù khụ: “Em có nói sẽ lấy anh đâu!”

Phong Diệu liếc cô, ánh mắt vẫn điềm nhiên: “Em không có lựa chọn. Anh sẽ đưa em về hành tinh mẹ, bất kể em có bằng lòng hay không, em vẫn là vợ anh.”

Nghiêm trang nói ra loại lời thoại cưỡng ép yêu đương của tổng tài bá đạo thế này, thật sự... khiến người ta tụt cảm xúc.

Nhưng xét đến chuyện anh là người ngoài hành tinh thì tha thứ cho anh vậy.

Là một người Trái Đất có ý chí tự do, Thư Dương không thể chấp nhận chuyện anh thật sự dùng thủ đoạn cứng rắn bắt mình đi.

“Karos, chuyện này em nhất định phải có quyền lựa chọn.” Thái độ của cô rất kiên quyết. “Anh không thể đối xử với em như cách anh đối phó với côn trùng hay những kẻ thù khác. Bạn đời phải tôn trọng lẫn nhau, chứ không phải ép buộc nhau.”

Lời này có lý, nhưng...

Phong Diệu vẫn không thể chịu nổi việc cô từ chối mình.

“Nếu anh không ép, em sẽ đi cùng anh sao?”

“Em không biết. Đây là chuyện rất lớn. Em chưa từng nghĩ mình sẽ lấy chồng xa, huống chi còn là lấy chồng ngoài hành tinh!” Thư Dương vốn luôn bảo thủ, có lẽ cô không thể quen với việc thay đổi hoàn toàn cách sống.

Có thể làm tình với sinh vật ngoài hành tinh khoác da người này đã là lần thử mạo hiểm táo bạo nhất mà cô từng làm rồi.

Chiếc xe chậm rãi chạy vào bãi đỗ xe ngầm của khu chung cư nơi bố mẹ cô sống. Bãi xe rộng rãi, yên tĩnh, chỉ có đèn xe của họ sáng lên.

Thư Dương mở cửa định xuống xe, Phong Diệu lại nắm lấy tay cô.

Cô hơi giật mình.

Lòng bàn tay người đàn ông nóng bỏng.

“Em biết đấy, một khi anh đã có em, anh không thể có người phụ nữ nào khác nữa.”

Anh nhìn cô.

“Sẽ không có người vợ nào khác, cũng sẽ không có con cái.”

Trái tim Thư Dương thắt lại.

“Em nỡ để anh cô độc đi hết quãng đời còn lại sao?”

Ánh mắt anh khiến cô nóng ran. Cô muốn chống cự, nhưng thất bại.

Cô độc còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Cô không đành lòng, cũng không nỡ...

“Em... em có thể đồng ý với anh.” Cuối cùng, như đã hạ quyết tâm, Thư Dương cúi đầu nói, “Nhưng không phải bây giờ.”

Bàn tay đang nắm tay cô siết chặt hơn.

“Thật sao?”

“Nếu anh ở lại Trái Đất, em sẽ không chút do dự lấy anh. Nhưng anh nói anh có trách nhiệm của mình, không thể ở lại.”

Thư Dương ngẩng mắt, nhìn thẳng vào anh, nghiêm túc nói: “Em hoàn toàn không biết gì về anh, Karos. Ngoài cái tên này, em không biết anh đến từ đâu, không biết anh làm gì, cũng không biết tại sao anh lại xuất hiện ở đây. Đương nhiên, có thể thân phận của anh đặc biệt nên không thể nói, em hiểu.”

Cô rút tay khỏi tay anh.

---

“Đợi đến khi con người thật sự của anh đứng trước mặt em, em cần suy nghĩ lại xem có tiếp tục đi cùng anh hay không. Anh nhất định phải cho em quyền đó.”

Người đàn ông nhìn gương mặt dịu dàng xinh đẹp của cô, muốn nói: Không được, anh không chấp nhận khả năng bị em từ chối.

Nhưng lời đến bên môi, cuối cùng vẫn không nói ra.

Vợ anh tuy yếu đuối, nhưng lại rất bướng bỉnh.

Trầm ngâm giây lát, anh vẫn gật đầu: “Được, anh cho em quyền đó.”

Cô thở phào.

Ban đầu cô còn sợ vì khác biệt về quan niệm sống mà người đàn ông thuộc chủng tộc mạnh mẽ này không hiểu thế nào là “quyền tự chủ trong hôn nhân”.

Bây giờ xem ra, ngoài dự liệu, anh lại rất biết nói lý.

Độ thiện cảm lại tăng thêm rồi.

Thư Dương định xuống xe, nhưng Phong Diệu không cho, kéo cô trở lại.

Đèn xe tắt.

Chỉ còn ánh sáng xanh lam mờ nhạt từ bảng điều khiển trong xe hắt lên gương mặt tuấn tú của anh.

Anh không nói gì.

Chỉ cúi đầu, áp trán mình vào trán cô.

Hơi thở hòa quyện.

Thư Dương có thể ngửi thấy mùi hương sạch sẽ trên người anh, giống như không khí buổi sớm cuối thu.

“Lúc nãy anh lái xe, em lén nhìn anh rất nhiều lần.”

Tai Thư Dương nóng bừng. Cô định phản bác, vừa hé miệng đã bị anh chặn lại.

Không phải kiểu hôn đầy tính chiếm đoạt thường ngày của anh.

Anh như đang ăn cô, nhưng ăn rất chậm, tựa như thưởng thức một viên kẹo. Anh nhẹ nhàng cọ qua đôi môi mềm mại của cô, từng chút một cạy mở, rồi mới hôn sâu hơn, quấn lấy cô.

Bàn tay anh cũng chẳng chịu ngoan ngoãn, ôm lấy cổ cô, trông như đang bóp lấy vậy.

Đầu ngón tay đặt bên cổ, hết lần này đến lần khác vuốt ve làn da mềm mại nơi đó.

Ngứa ngứa...

Ngứa đến mức cô khe khẽ rên lên, theo bản năng muốn đẩy anh ra, nhưng cả người mềm nhũn chẳng dùng nổi sức, chỉ có thể mặc anh hôn từng chút một, từ cổ xuống tận xương quai xanh.

Cô thật sự sợ anh sẽ ở ngay trong xe mà cùng cô...

May mà người đàn ông vẫn còn biết kiềm chế. Sau khi quấn quýt thân mật hồi lâu, anh mới dừng lại, áp trán vào cô, hơi thở hơi nặng: “Hôm nay tạm đến đây.”

Thư Dương sửng sốt, còn chưa kịp hiểu “đây” là đến đâu, bàn tay anh đã rời khỏi ngực cô.

“Về nhà rồi nói tiếp.”

Về nhà... Về nhà còn định thế nào nữa? Rõ ràng hôm qua họ mới làm chuyện đó suốt cả đêm mà!

……

Dương Xảo Trân nhìn thấy Thư Dương đứng ngoài cửa, ban đầu rất vui mừng, nhưng ngay sau đó lại sợ hãi: “Con bé này! Lúc thế này còn chạy lung tung làm gì? Nhỡ trên đường mấy con quái vật kia lại tới thì sao? Nguy hiểm biết bao!”

“Con đến thăm bố mẹ mà.” Thư Dương cười nói.

“Bố mẹ khỏe lắm, không cần con lo. Lo cho bản thân con đi!”

Ngay sau đó, bà nhìn thấy phía sau con gái còn có một người đàn ông.

Phong Diệu xách hai túi mua sắm to tướng trong tay, khẽ gật đầu với Dương Xảo Trân: “Cháu chào dì.”

“Ôi chao, con rể cũng tới nữa à!” Dương Xảo Trân cười tươi rói. “Mau mau mau, vào nhà đi.”

“Con sợ trong nhà hết đồ dự trữ rồi nên mua một ít mang sang.” Thư Dương nói.

“Mua làm gì, trong nhà có đầy đồ ăn. Bố con rảnh rỗi là thích tích đồ, mì mua trên mạng cũng chất mấy thùng lớn rồi.”

Dương Xảo Trân nhận túi từ tay Phong Diệu, khóe miệng vui đến mức không sao hạ xuống được.

Bố cô, Thư Quốc Cường, lấy loại trà Long Tỉnh Minh Tiền đã cất giữ từ lâu ra pha cho Phong Diệu.

Phong Diệu ngồi xuống đối diện ông, nhận chén trà, tư thế ngay ngắn.

Thư Quốc Cường âm thầm quan sát anh. Anh rất trầm ổn, hoàn toàn không giống người ở độ tuổi này.

Trong mắt ông lại có thêm mấy phần tán thưởng.

“Chú thấy cháu trên bản tin truyền hình rồi.” Thư Quốc Cường nói, “Trận đánh ở khu Đông hôm qua, thân thủ ghê gớm lắm! Có cháu bảo vệ Dạng Dạng, chúng ta cũng yên tâm.”

Phong Diệu đặt chén trà xuống: “Chú dì cứ yên tâm, cháu sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt.”

“Ở lại ăn tối đi, để bố con hầm canh gà cho con.” Dương Xảo Trân mỉm cười đi tới.

“Thôi ạ, lát nữa cháu còn phải quay lại cục.” Phong Diệu nhìn thiết bị liên lạc trên cổ tay.

---

“Muộn thế này rồi còn phải tăng ca à?”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương