Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 79

Trước Sau

break

“Hôm qua cháu nhận nhiệm vụ mới, khoảng thời gian này có lẽ sẽ khá bận.”

“Nhiệm vụ gì?” Thư Quốc Cường lập tức hứng thú.

“Tổng chỉ huy lực lượng tiên phong thời chiến.” Phong Diệu lấy huy chương trong túi ra đưa cho Thư Quốc Cường.

Thư Quốc Cường cầm huy chương lên, lại mò kính lão từ ngăn dưới bàn trà ra đeo vào, ghé sát chăm chú quan sát.

Nhìn là biết bố cô là một người mê quân sự. Trong tủ toàn mô hình quân sự, từ tàu sân bay thời xa xưa cho đến chiến hạm liên sao hiện nay...

“Con rể tôi đúng là có tiền đồ! Mẹ nó, mau lại đây xem này.”

Thư Quốc Cường cầm huy chương vào bếp khoe với Dương Xảo Trân đang rửa hoa quả.

Thư Dương dùng khuỷu tay huých Phong Diệu, nhỏ giọng hỏi: “Anh thăng chức rồi à?”

“Ừ.”

“Sao không nói với em!”

Phong Diệu nghiêng đầu nhìn cô: “Anh tưởng em không để tâm lắm đến chuyện này.”

“Vậy... sao bây giờ anh lại nói với bố mẹ?”

Ánh mắt Phong Diệu dừng trên mặt cô vài giây.

Không hiểu sao Thư Dương bỗng có dự cảm chẳng lành.

“Tăng thêm lợi thế.” Anh nói.

Thư Dương sửng sốt: “Lợi thế gì?”

Phong Diệu đặt chén trà xuống, quay sang Thư Quốc Cường và Dương Xảo Trân vừa từ bếp bước ra, nghiêm túc nói: “Bố mẹ, đợi cuộc khủng hoảng lần này qua đi, con muốn kết hôn với Dạng Dạng.”

Thư Dương: “...”

“Tuy Dạng Dạng vẫn chưa hoàn toàn đồng ý, nhưng con muốn hỏi ý kiến bố mẹ trước. Nếu bố mẹ hài lòng về con, con nghĩ...” Anh liếc nhìn Thư Dương, “con sẽ càng có lòng tin theo đuổi được cô ấy.”

“Đồng ý, đồng ý!” Nụ cười trên mặt Dương Xảo Trân rạng rỡ vô cùng. “Đương nhiên là đồng ý! Con rể tốt thế này có xách đèn lồng đi tìm cũng chẳng thấy!”

Thư Quốc Cường không nói gì, nhưng khóe môi cũng cong lên.

“Con có tìm hiểu, cưới vợ cần chuẩn bị sính lễ. Bố mẹ cứ đưa ra yêu cầu, bất cứ điều kiện gì cũng được.”

“Chúng ta không cần sính lễ.” Thư Quốc Cường và Dương Xảo Trân nhìn nhau, lập tức phất tay hào sảng. “Sính lễ đều là hủ tục cũ rồi. Chỉ cần con đối xử tốt với Dạng Dạng, chúng ta đã mãn nguyện.”

“Con nhất định sẽ không để cô ấy chịu thiệt.”

Mặc dù bố mẹ cô không cần sính lễ, nhưng những gì anh có thể cho nhất định sẽ nhiều hơn những gì họ mong đợi.

Thư Dương nhíu mày: “Gì vậy chứ, sao mọi người đã bàn bạc xong hết rồi? Con còn chưa đồng ý mà!”

Dương Xảo Trân vội khuyên cô: “Có người đàn ông tốt thế này, con còn gì không hài lòng nữa? Mẹ nói cho con biết, em họ Hứa Tử Hàm của con vẫn đang nằm viện đấy. Chồng nó là Lương Phong, từ sau khi nó sinh con gái đến giờ chưa từng lộ mặt lấy một lần!”

Thư Dương sửng sốt: “Anh ta chưa đến thăm em ấy lần nào sao? Đó cũng là con gái anh ta mà.”

“Mẹ nghe nói thằng đó nuôi mấy cô ở bên ngoài. Bình thường mẹ nó cứ khoe trước mặt mẹ, nói con gái nhà mình câu được rể vàng, trong nhà có tiền tiêu không hết. Kết quả thì sao! Bây giờ mẹ nhìn thấu rồi. Tiền nong gì chứ, chỉ cần nhân phẩm đáng tin, có trách nhiệm thì đã là đàn ông tốt.”

Nói xong, bà nháy mắt, đầy ẩn ý nhìn sang Phong Diệu: “Gặp được người thế này là con may mắn rồi, biết trân trọng đi!”

Quả thật, Phong Diệu là người đàn ông đáng tin cậy nhất Thư Dương từng gặp trong bao nhiêu năm qua.

Đặc tính chủng tộc quyết định anh tuyệt đối sẽ không ngoại tình.

Không ngồi được bao lâu, Thư Dương đã lấy cớ công việc bận rộn, kéo Phong Diệu rời đi.

Bố mẹ bây giờ đã nhận định chắc chắn anh là chàng rể tốt. Cô sợ để họ nói chuyện thêm nữa, ngày mai mình và Phong Diệu sẽ phải đi đăng ký kết hôn mất.

……

Buổi tối, trong lúc Phong Diệu tắm, quang não đã lâu không xuất hiện nói với anh: “Ngài Thụy Văn đã báo cáo với Hội đồng Liên sao về tình hình Trái Đất bị tấn công, nhưng Hội đồng Liên sao không xử lý. Ngài Thụy Văn xin chỉ thị của Bệ hạ, có cần xuất quân can thiệp hay không.”

“Không cần.” Phong Diệu thản nhiên nói, “Đám sinh vật cấp thấp này, loài người có thể tự xử lý.”

Huống hồ, từ góc nhìn của Phong Diệu, cuộc xâm lược lần này đối với loài người có lẽ lại là một chuyện may mắn.

---

May mắn ở chỗ lần đầu tiên đối mặt với mối đe dọa đến từ vũ trụ, thứ họ gặp phải lại là một chủng tộc trí tuệ thấp mà họ vẫn đủ sức chống đỡ. Sau trận chiến này, có lẽ họ sẽ dần xây dựng được một hệ thống phòng thủ không gian an toàn hơn.

Rất nhiều nền văn minh cấp hằng tinh thậm chí còn không có cơ hội ấy. Ngay lần đầu bị tấn công đã phải chịu đòn hủy diệt, hóa thành bụi vũ trụ, hoàn toàn biến mất.

Vì vậy, Phong Diệu không muốn ra tay can thiệp vào chuyện này.

Bất cứ nền văn minh nào muốn trở nên hùng mạnh đều chỉ có thể dựa vào chính mình, chứ không phải ngoại lực.

Tắm xong bước ra, Phong Diệu nhìn thấy vợ đang nằm sấp trên giường đọc sách.

Là một tập thơ, được viết bằng ngôn ngữ của tộc Ngân Vực.

Phong Diệu đứng trước cửa phòng tắm, im lặng nhìn cô.

Theo quan niệm thẩm mỹ của tộc Ngân Vực, cao lớn khỏe mạnh mới có sức hấp dẫn về mặt di truyền. Vì vậy, giống cái phải có khung xương rộng, cơ bắp khỏe khoắn mới có thể chịu đựng được sự vất vả khi sinh con, đời sau cũng sẽ càng cường tráng.

Nhưng giờ đây, anh nhìn con người nhỏ bé, mềm mại trên giường.

Làn da cô phơn phớt hồng, mang một sắc độ ấm áp, mềm mại.

Lần đầu tiên anh cảm thấy giống cái có vóc dáng nhỏ nhắn thế này cũng đẹp, chính là bắt đầu từ cô. Cô đang từng chút, từng chút một, chậm rãi định hình lại quan niệm thẩm mỹ của anh.

Thích cô.

Rất thích cô.

Cảm xúc mãnh liệt thôi thúc anh bước về phía cô, từ trên cao nhìn xuống.

Anh cúi người, kéo cô vào lòng.

Người phụ nữ trong lòng hoàn toàn không nhận ra “nguy hiểm” đang tới gần, đặt sách xuống, ngẩng đầu hỏi: “Hôm nay ngủ sớm không? Mấy hôm nay anh đều ra ngoài rất sớm.”

“Không cần, anh không cần ngủ.”

“Nhưng mà...”

Thư Dương biết anh không cần, nhưng cô cần mà. Cứ ngày đêm không ngừng thế này, chỉ cần anh trở về, chỉ cần đến tối...

Không những số lần nhiều, mà thời gian còn dài đến mức quá đáng.

Cứ tiếp tục thế này...

Nhưng mỗi lần muốn từ chối, mỗi lần bị anh ôm vào lòng, lời từ chối lại luôn không thể thốt ra.

Cô nghĩ, anh sắp phải đi rồi.

Sự lưu luyến mãnh liệt sẽ nhấn chìm tất cả, khiến cảm xúc dâng trào, khiến cô chiều theo mọi yêu cầu của anh.

Phong Diệu quả thật có rất nhiều yêu cầu. Chỉ tiếc rằng bất kể là cơ thể con người hay người máy đều có quá nhiều hạn chế.

Nếu là cơ thể vốn có của anh thì tốt rồi.

Thể hình của tộc Ngân Vực, sức mạnh của tộc Ngân Vực, còn cả...

Anh nhắm mắt, ép xuống những hình ảnh quá mức cụ thể trong đầu.

Thật sự rất muốn.

Dùng cơ thể vốn có của mình để...

Thư Dương bị anh xoay người lại. Hơi thở nóng ẩm phả lên sau gáy cô, giống như một loài động vật cỡ lớn đang đánh hơi con mồi.

“Karos!” Cô đưa tay ra sau, định ngăn anh lại.

“Đọc sách đi.” Giọng anh trầm thấp.

“Gì cơ?”

“Em cứ đọc đi, không cần để ý đến anh.”

“...”

Đọc nổi mới lạ!

Môi anh áp lên sau gáy cô, chạm vào một khoảng da nhỏ nơi đó.

Vị của cô ngọt ngào.

“Đọc thành tiếng.” Anh ra lệnh cho cô.

“Đọc gì?”

“Tập thơ vừa rồi em đang đọc.”

Thư Dương không biết anh đang giở trò gì, nhưng giọng điệu ra lệnh của anh căn bản không cho cô cơ hội từ chối.

“Đêm nay, tất cả thủy triều đều tràn về nơi thấp mà nhấn chìm...” Cô đọc ngắt quãng, “phần tôi chưa từng nói ra, còn người là bờ duy nhất, là trên bãi cát sau khi thủy triều rút...”

Giọng cô vụn vỡ, nhưng anh vẫn nhất quyết bắt cô đọc hết.

Dường như anh thật sự rất thích nhìn dáng vẻ cô mất kiểm soát.

……

Trong cuộc sống thường ngày, anh nâng niu cô bao nhiêu thì những lúc thế này lại khốn nạn bấy nhiêu.

Cuối cùng Thư Dương mệt đến mức ngay cả sức nhúc nhích đầu ngón tay cũng chẳng còn.

Khi anh bế cô đi tắm, đặt cô vào bồn tắm, anh chợt nhớ tới một câu mà trưởng bối trong tộc từng nói từ rất lâu trước đây.

Những giống cái của các chủng tộc yếu ớt thường đặc biệt mong manh, cần giống đực cẩn thận nâng niu.

Khi ấy anh nghĩ, phiền phức biết bao, vì vậy anh cho rằng mình nhất định sẽ cưới một giống cái mạnh mẽ làm vợ.

---

Bây giờ anh bỗng hiểu ra.

Có những thứ vốn đáng được nâng niu cẩn thận.

……

Cuộc chiến giữa loài người và Trùng tộc không kéo dài lâu.

Trùng tộc tuy có trí thông minh thấp, nhưng lại vô cùng bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Khi phát hiện con người trên Trái Đất không giống những loài động vật có vú trên các hành tinh khác mà chúng từng xâm lược, chỉ biết bó tay chịu trận, tình hình bắt đầu thay đổi.

Con người có vũ khí tuy không được coi là tiên tiến nhưng vẫn đủ sức giết chết chúng, hơn nữa dần dần cũng không còn sợ hãi như ban đầu. Quân nhân loài người trên chiến trường chính bắt đầu dũng mãnh phản kích.

Phía Trùng tộc dù dựa vào ưu thế số lượng nên không đến mức lập tức bị đánh tan, nhưng chúng căn bản không đủ sức chịu đựng một cuộc chiến tiêu hao.

Xem ra nền văn minh Trái Đất không phải thứ chúng có thể nuốt chửng.

Nhìn thấy côn trùng trên Trái Đất, chúng đã hiểu rằng Trái Đất lựa chọn loài người, còn chúng không thể chiến thắng loài người.

Vì vậy, Trùng tộc không ham chiến. Chỉ đánh chưa đầy một tuần, chúng đã nhanh chóng thu quân, mang theo tàn quân rút khỏi Hệ Mặt Trời, trở về hành tinh mẹ.

Nhờ biểu hiện xuất sắc trong chiến dịch, Phong Diệu chính thức được bổ nhiệm làm Tổng chỉ huy Phòng vệ An ninh của Cục Địa An. Bất kể trong giới chính trị, quân sự hay trên mạng xã hội, anh đều trở thành nhân vật được săn đón nhất thời.

Thế nhưng đúng vào lúc này, anh lại... mất tích.

Mất tích hoàn toàn.

Cái tên “Phùng Nghiêu” mà anh sử dụng không thể tra được bất cứ thông tin liên quan nào, dấu vân tay và ADN nhập vào hệ thống trước đó cũng đều bị xóa sạch.

Bởi anh là người do đích thân ngài Thụy Văn giới thiệu, lại có liên quan đến Hội đồng Liên sao của Đế quốc Ngân Vực, nên phía loài người không dám điều tra quá sâu, chỉ có thể để vụ mất tích của anh trở thành một bí ẩn chưa có lời giải.

Thật ra Phong Diệu không muốn rời đi vội vàng đến thế, vội đến mức... thậm chí còn không có cơ hội xin lỗi và từ biệt người vợ đang say ngủ.

Đêm khuya ngày thứ hai sau khi Trùng tộc rời khỏi Trái Đất, chẳng bao lâu sau khi anh ở bên vợ cho đến lúc cô ngủ, quang não đã đánh thức anh: “Bệ hạ, đường truyền an toàn cho sóng não đã được khẩn cấp sửa chữa hoàn tất. Ngài có thể trở về rồi!”

“Ta còn bao nhiêu thời gian?” Anh trầm giọng hỏi.

“Thời gian thông hành an toàn dự kiến là 28,3 giây.” Quang não đưa ra câu trả lời chính xác nhất. “Đám tin tặc hải tặc vẫn chưa từ bỏ việc truy tìm. Nếu vượt quá khoảng thời gian này, sóng não của ngài vẫn có nguy cơ bị chặn lại. Bệ hạ, xin lập tức tải ý thức lên!”

Vừa dứt lời, đếm ngược đã bắt đầu.

20, 19, 18, 17...

Đến đột ngột, đi cũng vội vàng.

Phong Diệu nhìn người phụ nữ đang say ngủ trước mặt. Cô nằm nghiêng, một tay kê bên má, hơi thở nhè nhẹ.

Ánh trăng len qua khe rèm cửa, rơi xuống người cô.

Trong lòng Phong Diệu bỗng trống mất một khoảng.

Anh không biết cảm giác trống rỗng ấy là gì. Trước giờ chưa từng có, giống như toàn bộ máu thịt trên người bị ai đó siết chặt, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Ngày mai tỉnh lại, phát hiện anh không còn ở đây, cô sẽ phản ứng thế nào?

Có lẽ sẽ ngẩn người một lúc, sau đó thức dậy, rửa mặt, ăn sáng. Có thể cô sẽ nhắn tin cho anh, hỏi anh đi đâu rồi.

Nếu không nhận được hồi âm, cô có lo lắng cho anh không?

Phong Diệu trước giờ chưa từng để tình cảm lấn át lý trí, nhưng trong mười mấy giây ngắn ngủi này, anh thật sự... không muốn đi!

Không nỡ rời xa cô.

“Bệ hạ, không còn thời gian nữa!” Trong mười giây cuối cùng, quang não khẩn cấp nhắc nhở.

Phong Diệu cúi đầu hôn lên má cô, ra lệnh—

“Tải lên.”

Anh có thể cảm nhận ý thức đang chậm rãi rút khỏi cơ thể, xúc giác cũng dần biến mất...

Cảm giác này rất kỳ lạ. Bắt đầu từ tận cùng tứ chi, từng chút một trở nên nhẹ hơn, xa hơn.

Trước mắt, hình ảnh cô say ngủ cũng dần mờ đi.

Phong Diệu cố kìm nén sự lưu luyến mãnh liệt, nhắm mắt lại—

---

“Đợi anh...”

0 giây.

Ý thức rời khỏi cơ thể.

Cơ thể người máy kia phát ra một tiếng “tách” rất khẽ.

Ngay sau đó, người máy máy móc cúi đầu nhìn người phụ nữ trên giường.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, người máy chu đáo đắp chăn cho cô, sau đó rời khỏi phòng, trở về khoang sạc ngủ của mình.

Thư Dương vẫn chìm trong giấc mộng.

Chưa từng tỉnh lại.

……

Vẫn chưa khai giảng nên ngày nào Thư Dương cũng ngủ đến khi tự tỉnh, lúc thức dậy thường đã là buổi trưa.

Giờ này Phong Diệu đã đi làm.

Bữa trưa cũng được làm sẵn để trong tủ lạnh, đợi cô tỉnh dậy chỉ cần bỏ vào lò vi sóng hâm nóng là có thể ăn.

Nhưng hôm nay... vừa tỉnh dậy, Thư Dương đã nghe tiếng dầu nổ lách tách khi xào nấu ngoài cửa.

Không đi làm sao?

Mang theo thắc mắc ấy, cô xỏ dép lê, lười biếng bước ra khỏi phòng.

Trong lòng có chút bất an, không hiểu vì sao.

Mãi đến khi nhìn thấy người đàn ông đứng trong bếp, cô mới thở phào, bước tới, đầy quyến luyến vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh—

“Karos, hôm nay anh được nghỉ à?”

Người máy đặt chiếc xẻng nấu ăn trong tay xuống, xoay người lại, nở với cô một nụ cười rạng rỡ, đẹp trai: “Xin chào, người máy số 01238 phục vụ chủ nhân.”

Thư Dương lập tức buông tay, lùi lại mấy bước, khó hiểu nhìn anh: “Anh nói gì?”

Người máy máy móc lặp lại: “Xin chào, người máy số 01238 phục vụ chủ nhân.”

“...”

“Karos, anh đi rồi sao?”

“Xin lỗi, tôi không hiểu câu hỏi của chủ nhân.” Người máy khó hiểu nhìn cô.

Mặc dù biểu cảm bối rối vô cùng giống người thật, Thư Dương vẫn cảm nhận được sự cứng nhắc.

“Karos? Đó là tên của tôi sao?” Anh mỉm cười với cô. “Tôi rất thích cái tên này. Sau này chủ nhân có thể gọi tôi là Karos.”

“Không.” Thư Dương vội nói, “Đó không phải tên của cậu!”

Cô ngã ngồi xuống ghế, trong lòng trống rỗng.

“Vâng.” Người máy mang vẻ lấy lòng, tiến lại gần cô, nửa ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cô. “Chủ nhân có thể đặt lại tên cho tôi.”

Thư Dương nhìn người máy tuấn tú do chính tay mình tạo nên trước mặt, nhưng dù thế nào cũng không thể tìm lại cảm giác ban đầu nữa.

Chỉ cảm thấy... xa lạ.

“Tiểu Bát.” Cô rút tay về, dùng lại cái tên trước đây của nó. “Tên của cậu là Tiểu Bát.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương