“Tôi rất thích cái tên này, cảm ơn chủ nhân.” Tiểu Bát nhìn cô đầy tình cảm. “Chủ nhân đói rồi phải không? Tôi tiếp tục nấu cơm cho chủ nhân.”
“Không cần.” Thư Dương chẳng có chút khẩu vị nào.
Trái tim như bị ai khoét mất một mảng, gió cứ lùa qua khoảng trống ấy, khó chịu vô cùng.
Rõ ràng từ lâu cô đã biết anh sẽ đi, nhưng khi ngày này thật sự đến, cô lại bối rối đến vậy...
Anh thậm chí còn không từ biệt cô. Chắc hẳn đã đi rất vội, không biết sau này có còn quay lại hay không.
Cổ họng chua xót, nhưng bảo cô khóc một trận thì lại quá ủy mị, cô không làm được.
Không muốn ở chung một phòng với người máy trước mặt, Thư Dương mua một vé xem phim rồi ra ngoài.
Cô muốn làm gì đó để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Vì vậy cô ra ngoài ăn một bữa hải sản thịnh soạn, lại đến rạp xem một bộ phim thương mại giải trí, cuối cùng lang thang vô định trên phố.
...Vẫn nhớ anh quá!
Lại còn hơi tức vì anh không từ mà biệt.
Đi mãi, đi mãi, cô lại đến cửa hàng lần trước mình mua người máy.
Màn hình ánh sáng sau cửa kính rất lớn, chiếm trọn cả một bức tường.
Trên màn hình đang phát trực tiếp một hội nghị của Đế quốc.
Thư Dương đứng ngoài cửa, cách một lớp kính, nhìn thẳng vào Hoàng đế Bệ hạ trên màn hình.
Không, không phải nhìn nhau.
Người đàn ông chỉ đang nhìn vào ống kính, nhìn hàng triệu thần dân của Đế quốc Ngân Vực.
Nhưng cô vẫn cảm thấy anh đang nhìn mình.
Anh mặc quân phục màu trắng bạc, tựa như băng tuyết nơi cực lạnh.
Có lẽ vì gương mặt quá giống nhau.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm vào hình ảnh ấy, trái tim Thư Dương như bị thứ gì đó siết chặt.
Cảm giác tê dại lan từ tim ra ngoài, giống như những dòng điện li ti chạy khắp toàn thân.
Cuối cùng, nước mắt cô vẫn rơi xuống.
---
Đế quốc Ngân Vực, hành tinh thủ đô.
Đã hơn nửa tháng kể từ khi Hoàng đế Bệ hạ tỉnh lại, đèn trong chính vụ sảnh cũng sáng suốt hơn nửa tháng nay.
Phong Diệu đặt bút xuống, những bản quân báo đã phê duyệt chất thành một ngọn núi nhỏ.
Rạng sáng, cuối chân trời trên hành tinh thủ đô đã le lói ánh sáng, ban ngày sắp đến.
“Bệ hạ.” Quan hầu cận bước lên, “Ngài nên nghỉ ngơi rồi.”
Phong Diệu tựa vào lưng ghế, đưa đầu ngón tay day mi tâm.
Anh đã điều một đội tinh nhuệ từ Quân đoàn số Ba của Đế quốc, dốc toàn lực truy bắt tàn dư hải tặc vũ trụ.
Tiến độ được báo cáo hằng ngày, nhưng những kẻ bắt được chỉ toàn là đám tép riu, thủ lĩnh thực sự vẫn bặt vô âm tín.
Những chuyện này đều không gấp.
Trong khoảng thời gian anh rời đi, tinh vực Y Sa Tam xảy ra phản loạn, cần được trấn áp khẩn cấp.
Thế nhưng, ngay cả trong những giấc ngủ ngắn ngủi mỗi ngày, anh vẫn luôn mơ thấy đường nét mơ hồ của một người phụ nữ.
Đế quốc Ngân Vực không có sinh vật nào như vậy. Cô quá yếu ớt, nhỏ nhắn, thân hình chìm trong một tầng ánh sáng mờ ảo.
Dường như... là một giống cái của Trái Đất.
Anh muốn nhìn rõ gương mặt cô.
Nhưng bóng dáng ấy tựa như bị ngăn cách bởi một màn sương nước, càng cố nhìn rõ lại càng mơ hồ.
Phong Diệu mở mắt, đánh thức quang não.
“Bệ hạ.”
“Truy xuất bản ghi tải ý thức của ta trong thời gian ngủ.”
“Bản ghi cho thấy, trong thời gian bị tin tặc truy đuổi, ngài đã tạm thời tải ý thức lên một vật chủ cơ giới trên Trái Đất. Quá trình tải lên kéo dài ba mươi bảy ngày sáu giờ bảy phút ba giây. Khi trở về, do xuất hiện lỗi không xác định nên ngài đã mất một phần ký ức.”
Phong Diệu nhíu mày.
Trái Đất.
Hành tinh xanh xa xôi, lạc hậu ấy, nơi tập trung của một nền văn minh cấp thấp.
Anh đã ở đó ba mươi bảy ngày, nhưng không nhớ chuyện gì từng xảy ra trong khoảng thời gian ấy.
“Truy xuất hình ảnh ký ức.”
Quang não ngừng lại giây lát: “Xin lỗi, Bệ hạ. Hình ảnh ký ức của ngài thuộc cấp tuyệt mật cao nhất. Ngay từ lần tải lên đầu tiên đã được thiết lập thành không thể lưu trữ, không thể truy xuất. Tôi không có quyền sao chép hoặc đọc.”
Đó là thiết lập do chính anh đặt ra.
Hoàng đế của Đế quốc có thể chết, nhưng tuyệt đối không thể để bất kỳ ai đọc được ký ức. Ký ức của anh vĩnh viễn chỉ thuộc về chính anh.
Nếu đã mất, có lẽ sẽ mất vĩnh viễn.
Đương nhiên, đối với Phong Diệu, khoảng thời gian lánh nạn trên Trái Đất chẳng đáng là bao.
Chỉ cần anh đã trở về, thì bất kể hơn một tháng ấy xảy ra chuyện gì cũng không thể gây bất cứ ảnh hưởng nào đến Đế quốc.
Một đoạn ký ức chẳng có giá trị, mất thì mất, anh cũng lười tìm lại. Anh còn những công việc quan trọng hơn.
Chỉ là trong lòng luôn có một cảm giác trống rỗng khiến anh khó chịu.
……
Hai ngày sau, Thủ tướng Ngải Dịch Tư đến nghị sự sảnh, báo cáo với Phong Diệu một chuyện—
“Trưởng bộ phận nghiên cứu và phát triển của Công ty Tình Yêu Vĩnh Cửu, Mặc Thụy Khắc, hôm kia đã nhảy từ tầng ba mươi bảy xuống ngay tại văn phòng và tử vong tại chỗ. Camera giám sát cho thấy ông ta một mình đi vào văn phòng, sau đó cửa ra vào và cửa sổ đều đóng kín, không có dấu vết bất kỳ người thứ hai nào ra vào, hệ thống an ninh cũng hoàn toàn bình thường.”
Mặc dù Công ty Tình Yêu Vĩnh Cửu là công ty công nghệ tiên tiến hàng đầu của Đế quốc Ngân Vực trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo, nhưng chuyện một nhân viên nghiên cứu tự sát vốn cũng không cần Hoàng đế Bệ hạ đích thân hỏi đến.
Chỉ là trước khi tự sát, ông ta đã tiêu hủy một loạt hồ sơ tuyệt mật.
Nội dung của những hồ sơ này vô cùng quan trọng.
---
“Khi nhân viên an ninh xông vào, máy thiêu hủy vẫn đang hoạt động. Phần lớn tài liệu đã cháy thành tro, họ chỉ kịp khẩn cấp cứu lại một phần.”
Vừa nói, ông vừa đưa mấy trang tài liệu giấy còn sót lại đến trước mặt Phong Diệu.
“Dựa trên những hồ sơ cứu được, Mặc Thụy Khắc dường như... đang nghiên cứu phát triển người máy có ý thức tự chủ.”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kinh hãi—
“Ông ta to gan thật! Khoản bảy, điều ba Luật An ninh Đế quốc nghiêm cấm mọi hình thức nghiên cứu phát triển ý thức tự chủ của trí tuệ nhân tạo! Mặc Thụy Khắc chán sống rồi sao?”
“Ông ta chết rồi.”
“Chết cũng đáng!”
“Quá hoang đường! Công ty Tình Yêu Vĩnh Cửu là bộ mặt của công nghệ mũi nhọn Đế quốc, vậy mà họ dám làm loại chuyện này!”
“Đây chẳng khác nào phản quốc!”
……
Phong Diệu nghiêng người tựa vào lưng ghế, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
“Có thể tra ra những người máy nào đã được tải ý thức lên không?” Anh hỏi.
Thủ tướng lắc đầu: “Phần lớn hồ sơ đã bị tiêu hủy, không thể điều tra. Nhưng xét theo những tài liệu còn lại, chi phí nghiên cứu phát triển cực kỳ cao, những người máy có ý thức tự chủ hẳn vẫn chưa được đưa ra sử dụng trên quy mô lớn. Dữ liệu của phòng nghiên cứu Mặc Thụy Khắc cho thấy tổng cộng đã nghiên cứu thành công chín người máy có ý thức tự chủ.”
Phong Diệu đứng dậy: “Thu hồi và tiêu hủy toàn bộ người máy trên khắp lãnh thổ Đế quốc.”
Mọi người đều sững sờ. Đại thần nội các Cát Lâm theo bản năng bước lên can gián: “Bệ hạ, liệu có quá cực đoan không? Chỉ vì chưa đến mười người máy có khả năng xảy ra vấn đề mà tiêu hủy tất cả, hoạt động của Đế quốc e rằng sẽ buộc phải đình trệ, tổn thất không thể ước tính được, Bệ hạ.”
Toàn bộ Đế quốc Ngân Vực phụ thuộc rất nhiều vào người máy, từ nhà máy, giao thông, y tế, thậm chí cả quân bị...
Mà chính vì vậy, cuộc khủng hoảng lần này mới càng nghiêm trọng.
“Tám trăm năm trước, tai họa trí tuệ nhân tạo khiến số người chết cộng lại gấp mười lần số người máy hiện có.” Ánh mắt Phong Diệu trở nên lạnh lẽo. “So với mạng người, chút tổn thất này chẳng đáng nhắc tới.”
Không còn ai lên tiếng.
Tin tức nhanh chóng truyền khắp Đế quốc. Người dân đồng lòng ủng hộ, cuộc thăm dò trên mạng cho thấy chín mươi chín phần trăm đều đồng ý tiêu hủy toàn bộ người máy.
Phong Diệu là một vị đế vương lạnh lùng vô tình, chưa bao giờ nương tay khi xử tử kẻ phản bội, nhưng trớ trêu thay, anh lại là vị quân vương coi trọng mạng người nhất kể từ khi Đế quốc lập quốc đến nay.
……
Đầu tháng Ba.
Thư Dương đứng bên hành lang trường học, nhìn cây ngọc lan dưới lầu.
Những nụ hoa đã căng lên, phủ một lớp lông tơ, bọc trong lớp vỏ xanh xám.
Tuần trước khi cô nhìn, chúng đã như vậy.
Tuần này nhìn lại, vẫn y như thế.
Dường như thời gian cũng ngừng trôi.
Thư Dương chưa bao giờ cảm thấy những chuyện xảy ra giữa mình và người đàn ông ngoài hành tinh kia nghiêm trọng đến mức có thể dùng những từ như “bắt đầu rồi ruồng bỏ” hay “bội tín phụ nghĩa”.
Dù sao từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn thể hiện tình cảm vô cùng nồng nhiệt.
Chính cô mới là người luôn bị động, luôn chậm nhiệt, luôn do dự có nên ở bên anh hay không. Giữa họ... cách nhau cả một dải ngân hà xa xôi như thế, trong lòng cô vẫn luôn có chút giằng co.
Nhưng không thể phủ nhận rằng cuối cùng cô đã bị anh lay động, thật sự thích anh rồi.
Vậy mà anh vừa đi liền không trở lại, hoàn toàn bặt vô âm tín.
Trái Đất và Đế quốc Ngân Vực cách nhau bao nhiêu năm ánh sáng, cô không biết, nhưng cô biết chiến hạm liên sao của Đế quốc Ngân Vực có thể thực hiện những cú nhảy không gian đường dài.
---
Cho dù... cho dù thân phận anh thấp kém, không có điều kiện lên chiến hạm đến Trái Đất, thì ít nhất vẫn có thể liên lạc chứ.
Chỉ cần anh muốn, chắc chắn sẽ có cách liên lạc với cô.
Vậy nên, anh đang chơi trò lạt mềm buộc chặt gì đó, hay là...
Thư Dương thậm chí không dám nghĩ tới khả năng thứ hai.
Anh từng nói, nếu trên đường trở về xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sóng não bị đám hải tặc liên sao đang truy tìm anh chặn được, chúng sẽ nghĩ đủ mọi cách trả thù, tra tấn anh, khiến anh sống không bằng chết.
Nghĩ tới đây, trái tim Thư Dương gần như tan nát.
Nhất định, nhất định đừng xảy ra chuyện gì.
Cô thà để anh quên mình còn hơn để anh gặp phải chuyện khủng khiếp như thế.
Gió rét tháng Ba tràn qua lối đi giữa các tòa nhà giảng dạy, ùa vào lạnh buốt.
Đúng lúc này, cô giáo Tề Tuyết từ văn phòng bước ra, nhìn thấy cô liền tiến tới chào hỏi—
“Cô Thư, cả kỳ nghỉ không gặp rồi!”
Thư Dương quay đầu, thấy cô ấy cầm bình giữ nhiệt đi tới, quan sát cô từ trên xuống dưới: “Ôi chao, cô gầy đi rồi đấy. Vốn đã đủ xinh đẹp rồi còn giảm cân nữa, định khiến ai ghen tị chết đây?”
Thư Dương không giảm cân.
Cô chỉ ngày ngày bất an nhớ nhung và lo lắng cho tên kia, người đã đi rồi không trở lại.
“Đúng rồi.” Thư Dương chuyển chủ đề, “Sao khai giảng rồi mà không thấy cô Lý Y Liên?”
Trước đây cứ mỗi lần khai giảng, cô ta đều dùng giọng oang oang khoe chiếc túi hàng hiệu mới mua trong văn phòng, chỉ sợ người khác không biết.
“Tôi đang định kể với cô đây! Cô ta bị đuổi việc rồi.”
Thư Dương giật mình, vội hỏi: “Tại sao?”
“Nghe nói là lén nhận tiền của phụ huynh học sinh. Vốn dĩ nhà trường còn định bao che, không muốn loại bê bối này truyền ra ngoài.”
Tề Tuyết bĩu môi, khinh thường nói: “Cô ta cũng gan thật đấy, nhận thứ tiền bất chính này mà còn dám để người ta chuyển khoản. Bây giờ chứng cứ rành rành rồi, nghe nói tổng số tiền chuyển khoản vượt quá một triệu. Bên Cục Giáo dục thành lập hẳn tổ điều tra đặc biệt, điều tra cô ta từ đầu đến chân, ép nhà trường không thể không xử lý. Bây giờ đã bị truy tố rồi, ngồi tù chắc chắn không tránh khỏi.”
“Bị phụ huynh học sinh tố cáo à?”
“Không rõ.” Tề Tuyết cảm thán, “Nhưng người tố cáo cũng ghê gớm thật, vậy mà lấy được cả thông tin riêng tư như lịch sử chuyển khoản. Rất nhiều người đoán là chồng cô ta làm đấy. Nhưng cũng có người nói chắc là cài phần mềm vi-rút gì đó, ai biết được.”
“Chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ đông à?”
“Chắc khoảng nửa tháng nay thôi.”
“Tôi chẳng nghe được chút tin tức nào.”
“Nhà trường không muốn làm ầm lên ảnh hưởng danh tiếng, ai dám bàn tán trong nhóm chứ?”
“Cũng phải.”
Cô Lý Y Liên xảy ra chuyện, Thư Dương không đến mức vui trên nỗi đau của người khác. Đương nhiên, văn phòng bớt đi một kẻ đáng ghét thì không khí cũng trong lành hơn nhiều.
Anh đã đi hơn nửa tháng rồi.
Thư Dương cố tình khiến mình bận rộn hơn, trò chuyện với bạn bè nhiều hơn, như vậy sẽ có thể bớt nghĩ đến anh một chút.
Nhưng sau khi xa nhau, cô mới phát hiện bất kỳ chuyện nhỏ nhặt chẳng liên quan nào, bất cứ món đồ nào trong nhà cũng có thể khiến cô nhớ đến anh.
Giống như trúng độc vậy.
Không biết đến bao giờ mới khỏi.
Chín giờ tối, khi Lam Bạch Chanh gọi điện tới, Thư Dương đang nằm trên sofa nhìn trần nhà ngẩn người.
“Ra uống rượu. Đừng nói với tớ là cậu không rảnh. Cậu chắc chắn không rảnh, nhưng vẫn phải ra.”
“Được.” Lần này Thư Dương đồng ý rất dứt khoát.
“Được, chỗ cũ, nửa tiếng nữa.”
Khi Thư Dương ngồi xuống chỗ ghế khuất trong góc, Lam Bạch Chanh đã gọi rượu xong.
“Nào.” Lam Bạch Chanh đẩy một ly sang cho cô, “Uống một ngụm trước, rồi khai mau, chuyện tình cảm có tình hình mới phải không?”
“Có gì đâu.”
---
“Không có gì.” Cô ấy hừ một tiếng, “Khoảng thời gian trước hẹn kiểu gì cậu cũng không chịu ra, khai giảng rồi lại dễ hẹn hơn, có vấn đề nhé!”
Thư Dương cầm ly rượu, không nói gì.
Cô và Lam Bạch Chanh cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đã hơn hai mươi năm, chẳng có chuyện gì là không thể nói với nhau.
Thế là Thư Dương hỏi: “Nếu có một người đàn ông trước đây luôn miệng nói yêu cậu bao nhiêu, thích cậu bao nhiêu, hành động cũng chăm sóc cậu chu đáo từng li từng tí, nhưng sau khi hoàn toàn khiến cậu rung động thì lại biến mất sạch sẽ, không bao giờ liên lạc nữa, sẽ là vì nguyên nhân gì?”
Lam Bạch Chanh nhướng mày.
“Tớ hơi lo... không biết anh ấy có gặp chuyện gì ngoài ý muốn không.” Ngón tay cô xoay xoay chiếc ly.
Lam Bạch Chanh thở dài, đưa tay lấy ly rượu khỏi tay Thư Dương, sau đó nắm lấy tay cô: “Cưng à, không phải cậu gặp phải tên lừa tình rồi đấy chứ?”
Thư Dương không nói gì.
“Tớ nói cho cậu biết, đàn ông không liên lạc với cậu chỉ có một nguyên nhân thôi, đó là không muốn liên lạc. Nếu anh ta muốn tìm cậu, anh ta có cả trăm cách để tìm được. Anh ta không tìm, tức là không muốn.”
Trong lòng Thư Dương chua xót, cô lại uống một ngụm: “Tớ lại thà anh ấy lừa tớ, chỉ cần anh ấy bình an là được.”
Lam Bạch Chanh xót xa nhìn cô: “Trước đây chẳng phải cậu rất thích người máy mới mua sao? Sao giờ lại yêu đương rồi?”
Thư Dương xua tay, rõ ràng đã ngà ngà say, nói năng cũng không còn rõ ràng, hết ly này đến ly khác rót rượu vào miệng.
---