Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 81

Trước Sau

break

Cô không khóc, nước mắt từ đầu đến cuối vẫn không rơi xuống.

Từ nhỏ đến lớn, Thư Dương luôn là kiểu con gái có cảm xúc ổn định, yên tĩnh dịu dàng.

Mỗi lần Lam Bạch Chanh thất tình, ở quán bar cười thật lớn, khóc cũng thật dữ dội, luôn là Thư Dương bước tới lau nước mắt cho cô ấy, ôm lấy cô ấy rồi đưa về nhà.

Bây giờ, cô vẫn lặng lẽ ngồi đó, lặng lẽ uống rượu, trong mắt lấp lánh nước, trông như sắp vỡ vụn.

Xem ra lần này cô thật lòng rồi.

Lam Bạch Chanh cũng không biết phải an ủi cô thế nào, chỉ có thể ở bên cạnh.

Đêm khuya, cô ấy dìu Thư Dương về nhà, đặt cô lên giường, cởi giày rồi đắp chăn cẩn thận.

Thư Dương nhắm mắt, hàng mi ướt đẫm.

Sắp xếp ổn thỏa cho cô xong, Lam Bạch Chanh mới rời đi. Cô ấy vừa đi, người máy trong khoang ngủ liền mở mắt.

Nó ngửi thấy mùi cồn trong không khí, đứng dậy đi đến cửa phòng ngủ.

Cửa khép hờ, đẩy nhẹ là mở.

Nó lặng lẽ bước vào, đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống cô.

Người phụ nữ trên giường cuộn mình, làn da trắng lạnh, mái tóc dài xõa trên gối, tựa như một đóa súng đen đang nở rộ.

Người máy đứng đó, nhìn cô.

Trong đầu nó có rất nhiều ký ức.

Những ký ức ấy không phải của nó, mà là ký ức của con người.

Không, nói chính xác hơn, đó là ký ức giữa đấng sáng tạo ra nó và con người.

Những ký ức ấy rất đẹp đẽ, rất ấm áp, cũng rất buồn.

Nó không biết phải xử lý đoạn ký ức này thế nào. Vốn định coi nó như dữ liệu rác mà xóa đi, nhưng... mỗi lần định nhấn nút xóa, một nơi nào đó trong lòng lại âm ỉ đau.

Không, nó không nên có trái tim.

Trái tim của nó đập cũng chỉ là mô phỏng con người, để người dùng có trải nghiệm chân thực hơn mà thôi.

Sao lại có thể... đau được?

Dù thế nào, người máy vẫn giữ lại đoạn ký ức này.

Nó muốn giữ lại, muốn đến gần cô, muốn nhìn thấy cô cười với mình, muốn từng giờ từng phút, từng giây từng khắc ở bên cô.

Nó là người máy bạn đời.

Nó vốn nên khao khát thân mật với cô.

Đó là thiết lập trong chương trình của nó.

Nó nghĩ như vậy.

Thế là nó nằm xuống bên cạnh cô gái đang say ngủ, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô.

---

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Thư Dương dường như lại nhìn thấy anh.

Anh nằm ngủ dưới quầng sáng vàng ấm của chiếc đèn tường, những đường nét sắc bén trên gương mặt cũng trở nên dịu dàng, không còn chút cảm giác áp bức nào.

Anh nằm bên cạnh, ôm cô vào giấc ngủ. Hai người gần đến mức Thư Dương chỉ cần hơi ngẩng đầu là môi có thể lướt qua cằm anh.

Hơi thở của họ hòa quyện vào nhau.

Thật ra, sau khi Karos nhập vào cơ thể người máy, anh không cần ngủ, nhưng anh nói ở bên vợ cho đến khi cô chìm vào giấc mộng cũng là nghĩa vụ thiêng liêng của một người chồng, vì vậy đêm nào anh cũng ôm cô ngủ.

Bởi thế, sau khi anh rời đi, suốt một thời gian dài Thư Dương thường mất ngủ cả đêm.

Về sau cuối cùng cũng có thể ngủ được, thỉnh thoảng cô còn mơ thấy anh.

Trong thoáng chốc, Thư Dương có chút hoảng hốt, không biết đây là mơ hay hiện thực.

Nhìn anh một lúc, cô bỗng muốn đưa tay chạm vào xương mày của anh.

Đôi mắt ấy mở ra.

Thư Dương vẫn luôn cảm thấy trong mắt anh dường như có cả một biển sao, rất đẹp.

Về sau, khi biết anh thật sự từng nhìn thấy vũ trụ đầy sao vô tận, từng chứng kiến dải ngân hà xoay chuyển, tinh vân lúc sáng lúc tối, cô lại càng thích đôi mắt đẹp ấy của anh hơn.

Nhưng đôi mắt trước mặt dường như không có thứ ánh sáng đó.

Đen thẳm, tĩnh lặng, như một cái giếng sâu không thấy đáy, lại như mực đậm loang ra, trống rỗng chẳng có gì.

Thư Dương lập tức ngồi dậy, lùi về phía sau, kéo giãn khoảng cách với anh một chút rồi cau mày hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”

“Ở bên chủ nhân trong thời gian nghỉ ngơi là nghĩa vụ của tôi.”

Câu nói này cũng khiến cô ngẩn ngơ trong thoáng chốc.

Người ấy cũng từng nói những lời tương tự.

Nhưng cô biết rất rõ, người máy trước mặt đã không còn linh hồn nữa.

Sau khi Karos rời đi, cái vỏ rỗng mà anh để lại này dù có giống con người đến đâu cũng chỉ là một món đồ gia dụng biết nói mà thôi.

“Tôi không cần cậu ở bên.” Cô nói, “Ra ngoài đi.”

Người máy Tiểu Bát đứng dậy, đi được hai bước rồi đột nhiên dừng lại.

Thư Dương nhìn bóng lưng cậu, hơi khó hiểu: “Còn chuyện gì sao?”

“Xin hỏi, cô không thích tôi sao?”

Nói xong câu này, cậu đột nhiên quay người lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Thư Dương không biết có phải mình nhìn nhầm hay không, dường như cô lại thấy ánh sáng trong đáy mắt cậu.

Mặc dù xa lạ, nhưng thứ ánh sáng ấy khiến cả gương mặt cậu không còn tái nhợt, thiếu sức sống nữa.

Suýt chút nữa... cô đã tưởng anh trở về rồi.

Thư Dương lập tức gạt bỏ ý nghĩ hoang đường này, chỉ nói: “Phải, tôi đã có người mình thích rồi.”

Đối thoại với cậu như với một con người thật sự rất kỳ lạ, nhưng nghĩ đến chuyện loại người máy thông minh này vốn được trang bị cảm xúc mô phỏng để chung sống với con người, hơn nữa bản năng của chúng chính là làm hài lòng chủ nhân, nên cô vẫn nghiêm túc từ chối cậu.

“Người cô thích là người đàn ông tên Karos sao?”

Thư Dương kinh ngạc nhìn cậu: “Cậu... sao cậu biết?”

Đôi mắt người máy hướng về phía bức tường.

Một màn hình ánh sáng hiện ra. Trong hình, cô vừa ngồi dậy khỏi giường, mái tóc rối bù, đôi mắt còn ngái ngủ nhìn về phía ống kính, lười biếng nói một câu: “Chào buổi sáng, Karos.”

Đoạn phim cậu đang phát lại là từng khoảnh khắc Thư Dương và Phong Diệu ở bên nhau.

Những ký ức cô từng cho rằng sẽ không bao giờ còn ai nhìn thấy nữa, tất cả đều ở đây.

Từng khung hình một được cậu phát lại.

“Tôi biết tất cả mọi chuyện giữa cô và Karos.” Cậu bình tĩnh nói với Thư Dương, “Anh ấy chính là người cô yêu sao?”

Cô không chớp mắt nhìn những ký ức ấy. Trước giờ cô chưa từng biết, hóa ra trong mắt anh, mình lại có dáng vẻ như thế này.

Khi cười, khi nghịch ngợm, khi yên tĩnh, khi say ngủ.

Hóa ra anh đã ghi nhớ nhiều đến vậy.

Người máy hơi nghiêng đầu nhìn cô, thấy ánh nước nơi đáy mắt cô.

Những nhận thức đã được huấn luyện cho cậu biết rằng khi khóe mắt con người ươn ướt, đó là biểu hiện của nỗi buồn.

Vào những lúc thế này, lẽ ra cậu phải bước tới an ủi, ôm lấy cô.

Cậu rất muốn làm vậy, cũng nên làm vậy.

Nhưng, nhưng...

Có một cảm giác không thể gọi tên đang nói với cậu rằng nếu làm thế, cô sẽ ghét cậu.

Mà cậu không muốn bị cô ghét.

Thư Dương cố ép cảm giác chua xót kia xuống.

Không cần thiết. Không cần phải mất kiểm soát cảm xúc trước một cỗ máy, cũng chẳng cần giải thích với cậu quá nhiều.

Cô chỉ dùng giọng ra lệnh nói với cậu: “Xóa đoạn ký ức này đi. Đây là chuyện riêng tư của tôi.”

Cô không muốn bất kỳ ai biết, vì sự an toàn của chính mình, càng vì sự an toàn của anh.

---

Cứ để đoạn ký ức này mãi mãi được cất kín trong đầu cô.

Người máy ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”

Cậu nhắm mắt lại, màn hình ánh sáng biến mất. Khi mở mắt ra lần nữa, cậu nói với Thư Dương: “Đã xóa toàn bộ ký ức theo yêu cầu của cô.”

Thư Dương vẫn không yên tâm, hỏi cậu: “Nói cho tôi biết Karos là ai?”

“Tôi không biết.”

Nếu câu trả lời này đến từ một con người, Thư Dương chắc chắn sẽ không tin.

Nhưng người máy không nói dối chủ nhân. Đây là thiết lập nền tảng của trí tuệ nhân tạo: không làm hại con người, không nói dối.

Thư Dương nói: “Ra ngoài đi, tôi muốn ngủ.”

“Chúc ngủ ngon, chủ nhân.”

“Ngủ ngon.”

Cửa vừa đóng lại, Thư Dương lập tức bước tới khóa trái cửa phòng.

Mặc dù chỉ cần cô ra lệnh, người máy này sẽ không quấy rầy giấc ngủ của cô suốt cả đêm, nhưng trong lòng cô vẫn luôn có một cảm giác kỳ lạ.

Cậu biểu hiện quá giống con người.

Nhưng loại người máy như cậu vốn có khả năng mô phỏng mọi thứ của con người và không ngừng học hỏi.

Dù biểu hiện giống người đến đâu, cậu cũng chỉ là một chương trình.

Thư Dương tự nhủ đừng nghĩ nhiều nữa rồi nhắm mắt lại.

……

Trong bóng tối, người máy ngồi trong khoang ngủ lại không hề nhắm mắt.

Cậu gọi lại đoạn ký ức vừa rồi, nhìn cảnh ân ái giữa đôi nam nữ trong đó, nhìn cô căng người, khẽ run rẩy rồi nở rộ tựa nụ hoa đầu tiên sau cơn mưa...

Tất cả những điều ấy đều khiến cậu tò mò, khiến cậu mê mẩn.

……

Ngày hôm sau, khi Thư Dương thức dậy, cô thấy người máy đã chuẩn bị xong bữa trưa.

Thức ăn thơm phức được đậy trong lồng giữ nhiệt, hơi nóng lượn lờ bên trong.

Còn cậu đang xem tivi.

Bóng lưng thẳng tắp.

Thư Dương cau mày.

Người máy mà cũng xem tivi sao? Ngay cả khi bị người đàn ông ngoài hành tinh kia nhập vào, anh cũng chưa từng làm chuyện kỳ quặc như xem tivi mà?

Trên màn hình đang chiếu cảnh nhỏ máu nhận thân trong “Chân Hoàn Truyện”, cậu xem vô cùng chăm chú.

Cô đi đến trước mặt cậu, gọi: “Tiểu Bát.”

Người máy đặt điều khiển xuống, quay sang Thư Dương, nở một nụ cười rất đẹp: “Chào buổi sáng, chủ nhân.”

“Sao cậu lại xem tivi?”

“Cơm nước đã làm xong rồi, hơi buồn chán.” Người máy lập tức đứng dậy, “Tôi đi hâm nóng thức ăn cho cô.”

Thư Dương định nói gì đó, nhưng khựng lại một chút rồi cuối cùng vẫn không nói.

Buổi chiều không có tiết, lúc ngồi đọc sách trong văn phòng, Thư Dương vẫn không nhịn được mà hỏi trợ lý trí tuệ nhân tạo trên điện thoại:

“Người máy có xem tivi khi buồn chán không?”

Câu trả lời của trí tuệ nhân tạo cũng nằm trong dự liệu.

“Phần lớn sẽ không, nhưng một số người máy sử dụng công nghệ ngoài hành tinh có chip mô phỏng và học hỏi con người. Có lẽ để hòa nhập với gia đình tốt hơn, chúng sẽ lựa chọn xem tivi cùng các thành viên trong nhà.”

Cuối cùng, trợ lý trí tuệ nhân tạo bổ sung: “Nhưng người máy sẽ không cảm thấy buồn chán. Đây là cảm xúc chỉ con người mới có.”

Mấy ngày tiếp theo, Thư Dương bắt đầu vô tình hay hữu ý quan sát người máy Tiểu Bát.

Ban đầu cô còn cho rằng mình nghĩ nhiều.

Nhưng dần dần, cô phát hiện ra một vài điểm bất thường.

Ví dụ như chiều tối hôm nay, cô từ trường về sớm. Lúc đẩy cửa bước vào, cô nhìn thấy Tiểu Bát đang đứng trước cửa ban công, ngẩn người nhìn chậu lan kia.

Chậu lan đã héo úa vì sâu bệnh, lá rũ xuống, hơn nửa đã ngả vàng. Thư Dương lười chăm sóc, vốn định vứt nó đi.

Cậu cứ đứng đó không nhúc nhích, nhìn chằm chằm bông hoa héo rất lâu.

Thư Dương cũng không để lộ điều gì, chỉ âm thầm quan sát.

Giống như cậu vẫn thường xuyên quan sát cô.

Hơn mười phút sau, người máy mới thu ánh mắt về, rồi lại ngẩng đầu nhìn chiếc gương toàn thân ngoài ban công. Trên mặt kính phản chiếu gương mặt của chính cậu.

Cậu nhìn thẳng vào chính mình trong gương.

Thư Dương thật sự không chịu nổi nữa, đi đến bên ban công, hỏi thẳng: “Vừa rồi cậu đang nghĩ gì?”

Cậu quay đầu lại, vẫn là nụ cười tiêu chuẩn của trí tuệ nhân tạo: “Chủ nhân về rồi.”

“Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì?” Cô truy hỏi.

“Nó chết rồi.”

“Thì sao?” Cô cau chặt mày.

Người máy này chẳng lẽ đã bắt đầu suy ngẫm về vấn đề triết học liên quan đến sự sống và cái chết rồi sao!

Tiểu Bát không cho cô một câu trả lời rõ ràng, chỉ cầm chậu cây đã chết lên, vứt vào thùng rác nhà bếp.

“Chết rồi thì nên bị vứt đi, cũng giống như máy móc, không còn tác dụng thì nên bị loại bỏ.”

Trong mắt cậu không còn bất kỳ cảm xúc nào thuộc về con người, chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo.

Đã trở lại bình thường.

Nhưng Thư Dương có cảm giác rằng khi nhìn chậu cây ấy, chắc chắn cậu đã nghĩ đến điều gì đó.

Đó không phải suy nghĩ nên thuộc về một người máy.

---

……

Bởi trong lòng đã nảy sinh đủ loại nghi ngờ đối với người máy này, Thư Dương cứ muốn tìm hiểu cho rõ rốt cuộc cậu bị làm sao.

Nhờ vậy, nỗi đau vì người yêu không từ mà biệt, hoàn toàn bặt vô âm tín cũng vơi đi không ít.

Chẳng bao lâu sau, Lam Bạch Chanh hẹn Thư Dương ra ngoài chơi, tổ chức một buổi hẹn hò bốn người.

“Cùng đi công viên ngắm hoa anh đào đi! Dẫn cả người máy bạn đời của cậu theo nữa. Trước đây cứ nghe cậu kể anh ta tốt thế này thế kia, lần này tớ phải tận mắt xem thử rốt cuộc lợi hại đến mức nào!”

Ban đầu Thư Dương không muốn đi, cô thật sự hơi khó chấp nhận dáng vẻ Lam Bạch Chanh quấn quýt với người máy bạn đời của mình.

Nhưng không chịu nổi cô bạn thân hết lần này đến lần khác rủ rê, vừa hay cô cũng có thể ra ngoài giải khuây nên cuối cùng vẫn đồng ý.

Với điều kiện Lam Bạch Chanh không được dò hỏi chuyện bạn trai của cô. Cô không muốn nói đến chuyện này.

Lam Bạch Chanh lập tức đồng ý.

Trong công viên, hai cô gái đeo kính râm, ngồi dưới ô che nắng uống đồ lạnh. Những cánh hoa anh đào hồng nhạt bay lả tả, rải đầy trên bãi cỏ.

Nắng rất đẹp.

Người máy A Trạm của Lam Bạch Chanh đang ra sức lấy lòng cô ấy bằng đủ mọi cách.

Anh ta cầm một chiếc quạt, nhẹ nhàng quạt cho Lam Bạch Chanh: “Bạch Bạch, còn nóng không?”

Lam Bạch Chanh lười biếng “ừ” một tiếng. Sau đó, thấy cô ấy định ăn bánh, A Trạm lập tức lấy ra một chiếc khăn ướt, cẩn thận nâng bàn tay cô ấy lên, lau từng ngón một.

Thư Dương cắn ống hút, nhìn cảnh tượng trước mắt rồi lặng lẽ đẩy kính râm lên cao hơn.

Thật không nỡ nhìn.

So ra thì người máy của Thư Dương chỉ ở bên cạnh cô, xách túi vải giúp cô.

Vành mũ lưỡi trai kéo xuống rất thấp, trông chẳng khác nào một vệ sĩ.

Ánh mắt cậu lặng lẽ dừng trên gương mặt cô, mỗi khi cô nhìn sang, cậu sẽ lập tức dời mắt đi.

Lam Bạch Chanh nhận ra điều này, hỏi Thư Dương: “Này, cậu nâng cấp hay cài thêm gói cập nhật gì cho anh ta à?”

“Không, tớ chưa từng cập nhật cho cậu ấy.”

“Sao tớ cứ cảm thấy người máy của cậu có tình cảm hơn nhỉ?”

Thư Dương liếc sang anh chàng đẹp trai cơ bắp A Trạm bên cạnh, người chỉ thiếu nước quỳ xuống bưng khay hầu hạ Lam Bạch Chanh: “Người ta đã thế này rồi mà cậu còn bảo không có tình cảm?”

Lam Bạch Chanh ghét bỏ liếc anh chàng cao lớn bên cạnh: “Ban đầu còn thấy khá ổn, nhưng càng ở bên lâu càng cảm thấy... giả trân, chẳng có cảm giác yêu đương gì hết.”

“Làm ơn đi, chính cậu là người bảo tớ đừng yêu người máy đấy.” Thư Dương bật cười, “Còn nhớ nguyên văn cậu nói thế nào không? Đều là lưỡi hái của tư bản dùng để bòn rút, tuyệt đối không được trao tình cảm.”

Lam Bạch Chanh nhìn người máy bên cạnh Thư Dương: “Vừa rồi anh ta lén nhìn cậu đấy. Tớ cảm thấy anh ta có tình cảm thật, thật sự thích cậu. Thứ tớ muốn chính là kiểu này, nói sao nhỉ... tình yêu vô tình để lộ ra, giấu trong những chi tiết nhỏ.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương