Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 90

Trước Sau

break

Khoảng thời gian này, ông tận mắt nhìn bệ hạ ngày càng để tâm đến người phụ nữ kia, ngày càng... mê muội.

Anh chưa từng dùng ánh mắt ấy nhìn bất kỳ sinh vật giống cái nào trong Dải Ngân Hà.

A Dịch Tư không dám đánh cược vào sự tỉnh táo nhất thời của hoàng đế bệ hạ.

“Bệ hạ, xin hãy giao con chip cho tôi, để tôi tiêu hủy nó.” A Dịch Tư kiên quyết nói.

“Ông đang uy hiếp tôi sao?” Ánh mắt Phong Diệu đột nhiên trở nên sắc bén. “A Dịch Tư.”

Ba chữ được thốt ra bình thản ấy lại nặng tựa ngàn cân, đè nặng lên vai thủ tướng.

Áp lực vô cùng lớn.

A Dịch Tư lau mồ hôi trên trán, ổn định tinh thần, cuối cùng vẫn nói: “Bệ hạ, nếu ngài thật sự thích cô Thư, ngài có thể đưa cô ấy về hành tinh thủ đô, đưa về Tuyết Cung, thậm chí sắc phong làm hoàng hậu, mặc dù cô ấy và ngài không hề xứng đôi. Nhưng con chip này liên quan đến sự tồn vong của đế quốc, giữ lại e rằng đêm dài lắm mộng!”

Phong Diệu ghét nhất bị người khác uy hiếp.

Nhưng với tư cách là hoàng đế, là thống soái của đế quốc, ngày nào anh cũng phải sống dưới những lời uy hiếp mềm mỏng của đám đại thần chết tiệt này.

Bọn họ quỳ xuống, cúi đầu, tư thế cung kính, nhưng từng câu từng chữ đều đang ép anh nhượng bộ.

Thật sự đáng ghét vô cùng.

Anh biết con chip này nguy hiểm đến mức nào. Anh đích thân tới Trái Đất chính là vì nó.

Mặc dù anh cũng thật sự muốn biết rõ giữa mình và người phụ nữ kia rốt cuộc có quan hệ gì, nhưng... không thể lấy tính mạng và sự an toàn của toàn thể người dân trong đế quốc ra mạo hiểm.

Hơn nữa, làm sao anh biết đây có phải âm mưu xảo quyệt của 01238 hay không.

Anh nhìn A Dịch Tư một cái, lấy con chip ra, ngay trước mặt ông, tự tay bóp nát.

Gió ngoài cửa sổ thổi qua, những mảnh vụn hóa thành bụi mịn, tan vào không khí.

“Đa tạ bệ hạ.” A Dịch Tư cảm kích cúi đầu.

“Ra ngoài.”

A Dịch Tư lập tức biến mất, lúc đi còn kéo cả Lộ Khắc Văn theo.

Vừa ra tới ngoài cửa, họ tình cờ gặp Thư Dương tới từ biệt.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy vàng nhạt giản dị, tóc tùy ý búi lên, vài lọn tóc mai buông xuống.

Xét trên phương diện giống cái, quả thực rất cuốn hút. Mặc dù không phù hợp với thẩm mỹ của người Ngân Vực, ngay cả thủ tướng cũng không nhịn được nhìn cô thêm hai lần, còn Lộ Khắc Văn thì mắt gần như dán chặt vào cô.

“Ngài thủ tướng.” Thư Dương lịch sự nói: “Tôi tới tìm Phong Diệu để từ biệt.”

Trái Đất đã sống trong xã hội dân chủ rất lâu, Thư Dương không thích gọi anh là hoàng đế bệ hạ nên trực tiếp gọi tên. Trong mắt A Dịch Tư, đây là hành vi đại bất kính.

Nhưng dường như Phong Diệu rất chấp nhận cách cô gọi mình như vậy, một thủ tướng như ông đương nhiên cũng không tiện nói gì.

“Công việc của chúng tôi đã tạm thời kết thúc, ngày mai cũng sẽ rời Trái Đất.” A Dịch Tư nói với cô: “Bệ hạ đang ở phòng nghị sự, cô vào tìm ngài ấy đi. À đúng rồi, tâm trạng ngài ấy không tốt lắm, cô chú ý lời nói một chút.”

Nói xong, ông kéo Lộ Khắc Văn vẫn còn muốn ở lại hóng chuyện thêm vài cái rồi rời đi.

...

Lạ thật.

Nguy cơ đã được giải trừ, đám người ngoài hành tinh ngang ngược tước đoạt tự do của cô cũng sắp rời đi. Hơn nữa ngay vừa rồi, nhân viên còn chuyển vào tài khoản của cô một khoản tiền bồi thường tổn thất tinh thần lên tới bảy chữ số.

Đó là số tiền Thư Dương vất vả hơn nửa đời cũng chưa chắc kiếm được. Không chỉ có thể trả hết khoản vay mua nhà ngay lập tức, mà còn đủ để cô tự do tài chính trong nửa đời còn lại.

Lẽ ra cô phải vui mới đúng, nhưng lại chẳng vui nổi, đặc biệt là khi nghe A Dịch Tư nói ngày mai họ sẽ rời Trái Đất, có lẽ sau này sẽ không bao giờ quay lại nữa.

---

Ít nhất thì tên hoàng đế thối cao cao tại thượng kia chắc chắn sẽ không quay lại.

Đứng trước cửa, Thư Dương ổn định tinh thần rồi giơ tay gõ cửa.

Không ngờ cửa lập tức mở ra, bàn tay cô gõ thẳng lên lồng ngực rắn chắc của anh.

“...”

Phong Diệu cụp mắt nhìn cô, có chút khó hiểu.

Thư Dương khẽ ho một tiếng, dứt khoát rút tay về rồi nói với anh: “Tôi sắp về nhà rồi, tới... nói với anh một tiếng.”

“Tôi cũng vừa hay có chuyện muốn tìm cô.” Anh nói.

“Chuyện gì?”

“Trước khi người máy số 01238 bị xử tử, hắn đã nói với tôi vài chuyện. Tôi cần xác nhận lại với cô.”

“Chuyện... chuyện gì?” Thư Dương bỗng căng thẳng. 01238 biết toàn bộ quá khứ giữa cô và Karos, không biết hắn có nói gì với Phong Diệu hay không.

Trước đây Karos từng cảnh cáo Thư Dương, sau khi anh rời đi, cô tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai chuyện anh từng tới Trái Đất, nếu không có thể sẽ gặp rắc rối.

Mà “rắc rối” này rốt cuộc thuộc về cô hay anh, Thư Dương cũng không biết, có lẽ cả hai đều có phần.

Phong Diệu nhìn cô: “01238 từng dùng một đoạn ký ức để uy hiếp tôi, đổi lấy việc giữ mạng cho hắn. Bây giờ tôi muốn biết từ cô, đoạn ký ức đó rốt cuộc là gì.”

Trái tim nhỏ bé của Thư Dương lập tức đập thình thịch.

Quả nhiên, quả nhiên người máy đó định dùng ký ức về Karos để giao dịch!

“Anh không thật sự bị hắn uy hiếp chứ?” Cô hỏi Phong Diệu.

“Con chip đã bị phá hủy, tôi không còn cách nào biết được, nên mới tới hỏi cô. Hy vọng cô thành thật trả lời.”

“Tôi... tôi không biết.” Thư Dương mang toàn bộ diễn xuất cả đời ra dùng, rất tự nhiên nói: “Ký ức gì chứ? Ký ức duy nhất của hắn chẳng phải bắt đầu từ lúc hắn thức tỉnh sao? Sau đó tôi dần phát hiện hắn có gì đó không ổn nên mới bảo hắn rời đi.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Đúng vậy, nếu không thì còn có thể là gì?”

“Cô có quen tôi không?” Phong Diệu lại hỏi.

“Cái này càng vô lý hơn, sao tôi có thể quen hoàng đế bệ hạ được.” Thư Dương như chợt nhớ tới điều gì. “À không, đúng là tôi có biết...”

Bàn tay Phong Diệu siết chặt.

“Tôi thường xuyên nhìn thấy video về anh ở các cửa hàng của công ty bên đế quốc các anh... cảm thấy anh khá đẹp trai nên mới lấy hình tượng của anh để tạo người máy. Chuyện đó tôi thật lòng xin lỗi, hy vọng anh đừng để bụng.”

Cô cười đầy áy náy.

Phong Diệu khẽ thở ra một hơi.

Quả nhiên không sai, khả năng cao chỉ là quỷ kế của người máy kia.

“Tôi cũng sắp về nhà rồi.” Anh nói. “Tiện thể từ biệt cô trước.”

“Đi luôn sao?”

“Đã quấy rầy Trái Đất mấy ngày. Chuyện đã giải quyết xong thì nên rời đi.”

Trong lòng Thư Dương bỗng thấy hơi khó chịu.

Cảm giác ấy... lại trào lên.

Chính là cảm giác mất phương hướng từng khiến cô sống mơ mơ màng màng suốt gần nửa tháng sau khi biết Karos đã rời đi, giờ lại một lần nữa dâng lên trong lòng.

Cô vậy mà... có chút không nỡ.

Khoan đã, không nỡ cái gì? Không nỡ tên hoàng đế chuyên chế phong kiến chẳng hiểu sao lại giam cô hơn nửa tháng này à!

Thư Dương cố sức hất những suy nghĩ kỳ quặc ra khỏi đầu, ép mình tỉnh táo hơn.

Nhưng một giọng nói khác lại vang lên: Cho dù chỉ là bạn bè bình thường, sắp phải chia xa, hơn nữa vĩnh viễn không gặp lại, cũng sẽ cảm thấy không nỡ mà.

Xì xì... anh ta mới không phải bạn bình thường của mày.

Đầu óc Thư Dương rối tung, vô cùng phiền, cuối cùng dứt khoát nói: “Được rồi, tôi đi đây. Các anh lái chiến hạm về thì đi chậm chút, chú ý an toàn nhé...”

“Người Trái Đất đều từ biệt như vậy sao?” Anh muốn bật cười. Tâm trạng bực bội vì A Dịch Tư và những người kia gây ra vừa rồi lập tức tan biến sạch sẽ.

“Dù sao tôi là thế.”

Cô cũng cười, nơi khóe môi hiện lên một lúm đồng tiền ngọt ngào.

Thu hết mọi mất mát vào lòng, Thư Dương thoải mái vẫy tay rồi xoay người rời đi.

Ngay khi cô sắp bước ra khỏi cửa lớn, phía sau, Phong Diệu bỗng gọi cô lại, hỏi:

“Cô có muốn đi cùng tôi không?”

---

“Lúc đó anh ấy nói như thế này: Cô có muốn đi cùng tôi không?”

Trong quán bar, Thư Dương bắt chước giọng điệu của Phong Diệu, kể lại với Lam Bạch Chanh.

“Thế cậu trả lời thế nào!” Lam Bạch Chanh hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện, đến cả miếng xoài mà người máy A Trạm đút tới miệng cũng không ăn, “Đừng có ngắt đúng chỗ gay cấn, mau kể đi!”

Thư Dương nhấp một ngụm Long Island Iced Tea hơi chát, thản nhiên nói: “Tớ bảo, tớ còn phải đi làm, năm nay còn phải chủ nhiệm một lớp cuối cấp, không có thời gian đi du lịch xa.”

“???”

Mặt Lam Bạch Chanh đầy dấu chấm hỏi: “Không phải chứ, cậu…”

Cô tức đến mức chẳng biết phải nói cô thế nào mới được: “Cậu thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu vậy? Anh ấy hỏi cậu có muốn đi cùng anh ấy không, rõ ràng là hỏi cậu có muốn ở bên anh ấy, có muốn yêu đương với anh ấy không. Đó là tỏ tình! Chứ không phải lịch sự mời cậu đến quê anh ấy du lịch đâu! Trời ạ, não cậu nghĩ kiểu gì vậy, đáng đời độc thân.”

“Cậu chắc chứ?” Thư Dương nhíu mày. “Sao tớ không tin lắm.”

Anh là hoàng đế ngoài hành tinh đấy!

Hơn nữa, chính anh cũng nói mình sắp đính hôn rồi.

“Chắc chắn một trăm phần trăm, tớ lấy của quý của người máy nhà tớ ra thề!”

“…”

Thư Dương liếc người máy A Trạm đang phục vụ bên cạnh. Trên mặt hắn mang nụ cười tiêu chuẩn, trông không thể máy móc hơn được nữa.

“Trời ơi.” Lam Bạch Chanh tức đến mức uống cạn ly cocktail trong tay, “Cậu nhìn xem mình đã bỏ lỡ cái gì! Hoàng đế bệ hạ của đế quốc Ngân Vực đấy! Suýt chút nữa cậu đã thành hoàng hậu rồi! Nhìn xem cậu đã bỏ lỡ vinh hoa phú quý cỡ nào! Nếu cậu là người theo chủ nghĩa không kết hôn thì thôi, đằng này bản thân cậu còn khá muốn yêu đương kết hôn. Sau này cậu tìm đàn ông, có mấy người sánh được với vị kia chứ! Trời ạ, cậu nói xem, tiếc nuối thế này phải làm sao mới nguôi được! Đừng có ngày nào đó hối hận rồi chạy đến tìm tớ khóc nhé! Tớ không thèm để ý cậu đâu!”

Cô tuôn một tràng liên hồi, đấm ngực giậm chân tiếc thay cho bạn, nhưng thật ra Thư Dương lại cảm thấy… cũng bình thường.

Cho dù ý nghĩa thật sự của câu nói ấy đúng như lời Lam Bạch Chanh nói, không chỉ đơn thuần là mời cô tới làm khách, Thư Dương cũng sẽ không đồng ý.

“Có lẽ tớ vẫn chưa buông được người cũ.” Thư Dương nằm bò trên bàn, đầu ngón tay nghịch chân ly, nhìn ánh sáng mơ màng trong đó, “Không biết bây giờ anh ấy thế nào rồi?”

“Cái người cũ bí ẩn đó của cậu, đến tớ còn chưa từng gặp.” Lam Bạch Chanh bực bội nói, “Anh ta có thể tốt bằng Phong Diệu à?”

“Địa vị có lẽ không bằng, còn những mặt khác… tớ thấy đều rất tốt, là hình mẫu lý tưởng của tớ.”

“Thế sao cậu còn để anh ta đi, giờ lại ngồi đây buồn bã hối hận?”

“Đó đâu phải chuyện tớ có thể ngăn cản.” Thư Dương nói mà lòng hơi buồn, nhưng cô đã âm thầm thề rằng sẽ không rơi thêm một giọt nước mắt nào vì anh nữa.

“Nghe kiểu gì cũng giống trai tồi. Haiz, chỉ có trai tồi mới khiến một cô gái ngây thơ như cậu mê đến chết đi sống lại được thôi.”

Lam Bạch Chanh cũng chẳng biết phải khuyên thế nào, bèn chuyển chủ đề: “Thế nửa tháng nay cậu mất tích là ở cùng vị hoàng đế đẹp trai kia à?”

“Ừ, họ bắt tớ làm mồi nhử, gần như giam lỏng, hạn chế tự do cá nhân.”

“Không làm hại cậu chứ?”

“Không, ăn ngon ở tốt, mỗi tối còn…”

“Mỗi tối còn làm sao?”

Ban đầu Thư Dương định nói mỗi tối hoàng đế bệ hạ còn đích thân vào giấc mơ hầu hạ cô, nhưng nghĩ lại, nếu nói ra thì Lam Bạch Chanh chắc chắn càng khẳng định cô cũng thích người đàn ông kia, rồi lại tuôn một bài diễn văn dài tiếc nuối thay cô.

Thôi vậy.

“Ban đầu tớ hơi tức, không cho dùng điện thoại, cũng không cho lên mạng. Nhưng trước khi đi họ bồi thường một khoản lớn, lập tức hết giận luôn.” Thư Dương tự giễu, “Đúng là kiếp trâu ngựa làm công.”

Lam Bạch Chanh cầm ly rượu cụng với cô, ánh mắt đầy bất lực: “Cậu còn đang vui vì mấy triệu tiền bồi thường tổn thất tinh thần, còn tớ thì tiếc thay cho vinh hoa phú quý nửa đời sau mà cậu vừa đánh mất.”

Qua mấy tuần rượu, đến rạng sáng, Thư Dương lảo đảo trở về nhà.

Ra khỏi thang máy, cô dùng vân tay mở cửa. Bỗng phía sau vang lên một tiếng bước chân nặng nề, khiến cô sợ đến tỉnh cả rượu, vội vàng đóng sầm cửa lại.

---

Cô từng xem không ít tin tức về những kẻ biến thái rình rập phụ nữ sống một mình lúc họ về nhà. Một khi mở cửa cho chúng xông vào thì đến cơ hội kêu cứu cũng chẳng còn.

Cô xoay người, cảnh giác nhìn về phía sau.

Trong bóng tối ở lối thoát hiểm, một người đàn ông bước ra.

Bóng người cao lớn mặc đồ đen gần như chạm tới trần nhà.

“Phong Diệu?” Cô còn tưởng mình uống nhiều nên nhìn nhầm, cho đến khi người đàn ông mang giày quân đội từng bước đi tới trước mặt cô, “Sao anh tìm được đến đây?”

“Tôi có địa chỉ của cô.” Anh trả lời, vẫn mang vẻ nghiêm túc như thường lệ.

“Ồ, thế anh đợi bao lâu rồi?”

“Năm giờ ba mươi hai phút lẻ bảy giây.”

“…”

Sau khi ăn tối xong, Thư Dương đã đi chơi cùng Lam Bạch Chanh.

Đợi cô lâu như vậy, vị hoàng đế ngoài hành tinh này ở Trái Đất đúng là rảnh thật.

Thư Dương nhìn giờ trên điện thoại, đã hơn một giờ sáng.

Cô mở cửa, lại hỏi: “Anh tới tìm tôi có chuyện gì à?”

“Không có.”

“Thế…”

“Ngày mai phải rời đi rồi. Hôm nay rảnh nên tùy tiện đi dạo quanh Trái Đất.”

Đi dạo Trái Đất mà đi thẳng đến trước cửa nhà cô luôn đúng không!

Nghĩ đến lời Lam Bạch Chanh nói rằng có khả năng anh thích mình, Thư Dương im lặng một lát rồi nói: “Muộn thế này rồi, tôi cũng không tiện cho anh vào…”

Còn chưa nói hết, Phong Diệu đã đẩy cửa, tự nhiên bước vào.

Cũng khá lịch sự, vào nhà còn biết thay giày. Anh xỏ đúng đôi dép của Karos đặt cạnh cửa, chỉ có điều đôi dép theo kích cỡ người Trái Đất ấy quá nhỏ so với người đàn ông ngoài hành tinh cao lớn này, hơn nửa bàn chân đều lộ ra ngoài.

Thư Dương chỉ đành đi theo vào rồi đóng cửa.

“Đây là nơi cô ở?” Anh hỏi.

“Ừ.”

Phong Diệu nhìn quanh, không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, giống như mình thật sự từng tới đây.

Nhưng anh chẳng nhớ được gì.

“Nửa đêm tùy tiện cho giống đực xa lạ vào nhà là hành vi rất nguy hiểm.” Phong Diệu quay đầu lại, bày ra dáng vẻ hoàng đế, nghiêm túc phê bình cô, “Sau này đừng làm vậy, tôi không muốn cô gặp nguy hiểm.”

“Tôi xin hỏi tôi từ chối được à!” Thư Dương cau mày, “Tôi đánh lại anh chắc? Anh muốn vào thì tôi cản nổi à?”

“Tôi là ngoại lệ.”

“Sao anh lại là ngoại lệ!”

“Chẳng phải chúng ta là bạn sao?”

“Ai là bạn với anh…”

Thư Dương bỗng nhớ tới khoản tiền trợ cấp khổng lồ vừa vào tài khoản mà còn không phải đóng thuế.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương