Phong Diệu chắn cô sau lưng, giống như một bức tường.
Sau khi vài tên hải tặc lao lên chịu chết, số còn lại bắt đầu tháo chạy. Bọn chúng chạy về những chiến hạm tấn công cỡ nhỏ đỗ bên rìa sân, rồi nã pháo về phía Phong Diệu.
Phong Diệu bay vút lên không trung, trực diện đối đầu với chúng. Mấy chiến hạm kia không bỏ chạy, ngược lại còn quay đầu, đẩy động cơ lên mức tối đa, lao thẳng về phía Phong Diệu.
Muốn đồng quy vu tận với anh.
“Đừng!”
Cô khàn giọng hét lên, muốn lao tới nhưng bị Văn Sâm Đặc giữ chặt.
Phong Diệu lơ lửng giữa không trung, đối mặt với những chiến hạm đang ngày càng tới gần. “Vút” một tiếng, sau lưng anh bung ra hai cánh đen khổng lồ.
Cả vũ trụ như lặng đi.
Một giây sau, hơn mười chiến hạm đồng loạt phát nổ.
Ầm!
Vũ trụ nở rộ một màn pháo hoa rực rỡ.
...
Khi Thư Dương tỉnh lại, cô đang nằm trên chiếc giường mềm mại trong Tuyết Cung ở hành tinh thủ đô.
Bên ngoài dường như đang có tuyết, những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống, mang theo cảm giác lạnh lẽo.
“Cô tỉnh rồi.”
Thị nữ Tân Trà quỳ ngồi bên giường, hai tay nâng một chén nước ấm, cẩn thận đưa tới.
Thư Dương chống người ngồi dậy. Cơ thể đang thiếu nước nghiêm trọng, cô vội nhận lấy uống một ngụm.
Nhớ lại tất cả những gì xảy ra trên chiến hạm Trọng Lực, Thư Dương nắm lấy tay Tân Trà: “Phong Diệu đâu? Anh ấy có sao không?”
Tân Trà dịu dàng trả lời: “Bệ hạ bị tập kích, nhưng nghe nói ngài đã dùng tinh thần lực phá hủy toàn bộ hệ thống điều khiển trung tâm của chiến hạm hải tặc, tiêu hao quá lớn nên đang nghỉ ngơi.”
Thư Dương nhớ lúc ấy có mấy chiến hạm cùng lúc nã pháo về phía anh, ánh lửa bắn tung tóe, trên cánh anh đầy máu.
Cô vén chăn xuống giường, dép còn chưa mang tử tế đã để chân trần chạy ra ngoài.
Tân Trà hoảng hốt đuổi theo: “Cô đi đâu vậy?”
“Tìm anh ấy.”
“Bệ hạ đang nghỉ ngơi, cô cũng cần nghỉ...”
Còn chưa nói hết, Thư Dương đã chạy về phía cuối hành lang trắng như tuyết. Cô nhớ tẩm điện của Phong Diệu ở đó.
Hai bên hành lang là những ô cửa kính sát đất, có thể nhìn thấy tuyết trắng bay đầy trời bên ngoài.
Cô chạy quá vội, mái tóc bung ra như thác đen.
Cánh cửa bị cô đẩy mạnh ra, hơi ấm lập tức ập tới. Trong điện có lò sưởi đang cháy, ánh lửa nhảy nhót.
Người đàn ông đứng quay lưng về phía cửa, nửa thân trên để trần, lộ ra những đường cơ săn chắc trên lưng.
Đôi cánh đen mở rộng sau lưng, rất lớn. Trên đó có những mảng máu đã khô, vài chỗ lớp màng cánh mỏng bị bắn rách, nứt thành những đường dài, lộ ra phần thịt non bên trong.
Anh đang nghiêng đầu, tự bôi thuốc lên vết thương.
Nghe tiếng mở cửa, ánh mắt sắc bén của anh quét sang. Thấy là cô, vẻ sắc lạnh trong mắt mới dịu xuống.
“Lúc bệ hạ nghỉ ngơi không được phép làm phiền.” Tân Trà thở hổn hển đuổi tới. Nhìn thấy nửa thân trên để trần của Phong Diệu, cô ấy lập tức cúi đầu, “Xin bệ hạ bớt giận.”
“Lui xuống.” Anh nói với Tân Trà.
Thị nữ nhẹ nhàng lui ra ngoài.
Thư Dương đứng ở cửa, ngẩn ngơ nhìn anh.
Ánh lửa chiếu bóng đôi cánh lên tường, khổng lồ nhưng lại dịu dàng.
“Đóng cửa lại. Tôi không thích bị người khác nhìn lúc bị thương.” Phong Diệu nhắc.
Cô đóng cửa rồi bước tới, không nói gì, nhận lấy chiếc khăn ướt thấm thuốc trong tay anh, giúp anh lau vết máu trên cánh.
Động tác rất nhẹ, sợ làm anh đau.
Nhưng cô vẫn rất tò mò, ngón tay không nhịn được khẽ chạm vào màng cánh.
Ấm nóng, giống da thịt nhưng mỏng hơn một chút.
Anh rất nhạy cảm, màng cánh khẽ run...
“Vừa rồi anh... đẹp trai bùng nổ luôn.” Cô vừa giúp anh bôi thuốc vừa nói.
---
Phong Diệu không quay đầu: “Cô thích là được.”
“Vậy một mình bất chấp tất cả lao vào đám kẻ địch cũng là để lấy lòng tôi?”
“Không.” Anh nói, “Là để kết thúc trận chiến sớm hơn. Bọn chúng tới không đúng lúc.”
“Kết thúc trận chiến sớm để làm gì?”
Đôi cánh khổng lồ từ hai bên khép lại, bao trọn cả người cô. Chỉ khẽ cuốn một cái đã đưa cô tới trước mặt anh.
Thư Dương bị bao trong một khoảng mềm mại ấm áp, có thể ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt lẫn mùi máu trên người anh.
Cô bị hơi ấm vây lấy, bị nhốt trong lòng anh.
“01238 không nói dối, giữa chúng ta có quá khứ.” Anh nói, “Người cô muốn tìm chính là tôi. Karos là tên riêng không ai biết của tôi.”
Thư Dương bị anh ôm kín trong lòng. Nghe câu này, cơn giận bị cô nén suốt bao lâu lập tức trào lên: “Vậy mà còn cần một người máy nói cho anh biết sao? Tôi đã đợi anh ở Trái Đất lâu như vậy, thế mà anh lại quên tôi! Quay người một cái trở thành hoàng đế bệ hạ, rồi lại chạy tới trêu chọc tôi!”
“Xin lỗi, trong quá trình tải sóng não lên đã xảy ra sai sót. Khi tỉnh lại, tôi đã không nhớ gì nữa.”
Thư Dương cảm thấy chuyện này quá vô lý, cũng không thể chấp nhận lời giải thích của anh: “Nếu anh không tới Trái Đất, chẳng phải tôi sẽ vĩnh viễn không đợi được anh sao? Lần gặp lại của chúng ta chỉ là trùng hợp, hoàn toàn có thể đã bỏ lỡ nhau.”
“Tôi sẽ tới.” Phong Diệu nói, “Tôi không nhớ cô, nhưng tôi vẫn yêu cô.”
Cho dù trong lòng còn giận, cũng bị câu nói ấy làm mềm đi.
Anh bị thương thành thế này, cô cũng chẳng muốn tính sổ với anh nữa.
Trước khi tới hành tinh thủ đô, cô từng nghĩ nếu có thể gặp lại Karos, nếu anh vẫn còn sống mà lại không tới tìm cô, bất kể anh có thay lòng hay không, cô nhất định sẽ lao lên đấm anh hai cái thật mạnh cho hả giận.
Nhưng thôi vậy.
Làm hoàng đế cũng chẳng dễ dàng gì, suốt ngày bị đủ kiểu ám sát.
Cô không tính toán với anh nữa.
“Anh vẫn chưa nhớ lại gì sao?”
“Con chip trung tâm lưu giữ ký ức đã bị phá hủy.” Bàn tay anh phủ lên lưng cô, khẽ vỗ, “Nhưng vẫn còn một cách giúp tôi nhớ lại.”
“Cách gì?”
“Cô.”
Thư Dương buông tay, nhìn anh, dường như hiểu ra điều gì: “Ý anh là anh có thể dùng tinh thần lực đọc ký ức của tôi?”
“Có thể.”
“Vậy sao anh không đọc từ sớm!”
“Tôi từng bị cô từ chối.” Phong Diệu cũng rất vô tội, “Không phải sao?”
“...”
Đúng thật. Cô từng nói rất rõ rằng không cho phép anh đọc suy nghĩ trong đầu mình.
Thư Dương bất mãn nói: “Anh là kiểu người nghe lời đến thế sao?”
“Học cách nghe lời bạn đời là môn học bắt buộc của mỗi giống đực Ngân Vực.”
“Tôi... còn chưa phải bạn đời của anh.” Thư Dương hơi đỏ mặt.
“Cô cảm thấy mình chạy thoát được sao?”
Eo cô siết lại, cả người bị anh bế lên.
Ngay sau đó, anh ôm cô đặt ngồi lên bàn làm việc phía sau. Anh đứng trước mặt cô, đôi cánh dang rộng bao trùm lấy cô.
Giống như một ngọn núi phủ xuống, không còn đường lui.
Anh chống hai tay xuống mặt bàn hai bên người cô, nâng cằm cô lên.
“Để tôi xem xem, cô yêu tôi đến mức nào.”
Phong Diệu cúi xuống hôn cô. Thư Dương theo bản năng ngả người về sau, nhưng sau đầu đã được bàn tay anh đỡ lấy, không còn chỗ để trốn.
Đầu lưỡi anh tách môi cô ra, tiến vào, ngang ngược chiếm lấy từng chút một.
Đôi cánh lại khép lại, bao bọc cô bên trong, ngăn cách mọi cảm giác với thế giới bên ngoài.
Trong bóng tối, Thư Dương chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của hai người.
Cô như được anh đưa vào một hang ổ an toàn tuyệt đối.
Mà trong lúc hôn cô, anh cũng đồng thời cảm nhận tất cả những ký ức về mình trong cô.
Hoàng hôn trên Trái Đất, chậu thủy tiên lặng lẽ ngoài ban công, cô kiễng chân hôn lên mặt anh, mỗi tối đều bình yên ngủ trong lòng anh, sau khi anh rời đi cô mất phương hướng, sống những ngày mơ màng vô định, rồi trong từng đêm dài đằng đẵng, ngước nhìn những vì sao, chờ anh trở về...
Phong Diệu nhắm mắt, nụ hôn dần trở nên dịu dàng.
Tay cô không còn chống trước ngực anh nữa mà vòng lên vai anh.
Đôi cánh khẽ run, ôm hai người chặt hơn.
Rất lâu sau, cuối cùng anh mới buông cô ra.
Môi Thư Dương hơi sưng, cô tựa vào người anh, hỏi: “Anh nhớ lại chưa? Karos.”
“Tôi... nhớ cô.”
Phong Diệu ôm cô thật chặt, như ôm một báu vật vừa tìm lại được sau khi đánh mất.
“Tôi nhớ cô lắm.”
---
Phong Diệu bế ngang cô lên, đi về phía chiếc giường rộng lớn.
Nói thật, bây giờ anh đã trở về cơ thể thật của mình, nếu muốn tiến thêm một bước thân mật với anh, trong lòng Thư Dương ít nhiều vẫn có chút trở ngại.
Trước đây anh dùng cơ thể người máy. Dù sức lực của người máy có khoa trương đến đâu thì ít nhất kích thước vẫn theo tiêu chuẩn con người, hơn nữa còn là kích thước cô đặt làm riêng cho mình.
Nhưng người trước mặt này...
Anh căn bản không phải con người!
Cô đâu dám để anh chạm vào mình.
“Không được, không được.” Thư Dương liên tục lùi về sau, từ chối anh, “Hôm nay không được.”
“Tại sao?”
“Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong.”
“Cô không cần chuẩn bị gì cả, chỉ cần nằm xuống hưởng thụ là được.” Phong Diệu nghiêm túc nói, “Hơn nữa, giống cái loài người không có kỳ động dục, nói cách khác, lúc nào cũng được.”
Đôi cánh của anh còn chưa thu lại, cả người đã phủ xuống, mang theo cảm giác áp bức cực mạnh.
Hơn nữa bàn tay anh rất lớn, chỉ một tay đã có thể giữ chặt cả hai cổ tay Thư Dương. Cô căn bản không giãy ra được, không còn chỗ tránh, đành giơ một chân chống lên ngực anh.
“Phong Diệu, tôi nói rồi, không được.”
Rõ ràng trạng thái của anh đã hoàn toàn sẵn sàng. Thư Dương căn bản không dám nhìn xuống...
Dừng lại vào lúc này, chính cô cũng không biết có thành công hay không. Dù sao trong cung điện của anh, có kêu trời cũng chẳng ai ứng cứu cô.
May mà Phong Diệu không cưỡng ép tiếp tục.
Anh cố kiềm chế, nhìn cô: “Cô không nhớ tôi sao?”
“Nhớ, nhưng không phải...”
Còn chưa nói hết, hơi thở đã bị anh nuốt mất. Anh hôn cô, như thể muốn nuốt trọn cả người cô, điên cuồng mà nóng bỏng, dường như muốn dùng nụ hôn mãnh liệt ấy làm cô tan chảy.
Toàn thân Thư Dương bị anh hôn đến mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào, nhưng dù vậy vẫn không thể xóa bỏ trở ngại trong lòng cô.
Không được...
Cô chưa chuẩn bị xong.
Thư Dương đẩy Phong Diệu ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy khao khát của anh: “Phong Diệu, tôi muốn đặt ra ba điều với anh. Nếu anh không đồng ý, tôi vẫn sẽ không kết hôn với anh.”
Thái độ vô cùng kiên quyết.
Có lẽ từ trước tới giờ chưa từng có ai dám ngồi xuống đàm phán với anh như thế.
Những kẻ muốn đàm phán với anh đều đã bị anh tiêu diệt rồi.
...
Đối với Phong Diệu, với bạn đời thì phải có sự kiên nhẫn vượt quá giới hạn.
Vì vậy anh ngồi dậy, còn kéo cô ngồi theo: “Cô nói đi.”
“Xét đến khác biệt sinh lý giữa loài người và người Ngân Vực, tôi nghĩ... tạm thời chúng ta vẫn không nên tiếp xúc thân thể.”
Vẻ mặt anh lập tức nghiêm túc, đôi mày nhíu chặt.
Giống như vừa nghe thấy một chuyện lớn liên quan đến sự tồn vong của đế quốc.
Thư Dương suy nghĩ một lát rồi sửa lời: “Ý tôi là, tạm thời thôi.”
Như vậy... chắc dễ chấp nhận hơn một chút nhỉ?
Phong Diệu cảm nhận được nỗi sợ của cô, bèn giải thích: “Nghiên cứu cho thấy giữa hai tộc chúng ta không có cách ly sinh sản. Tôi có thể thích ứng với cấu tạo cơ thể cô, sẽ không dùng toàn bộ.”
“Thế... thế cũng không được.” Thư Dương lắc đầu, “Tôi sợ.”
“Nếu cô cứ từ chối tôi, chúng ta sẽ không có hậu duệ. Cô muốn như vậy sao?”
“Nếu không có hậu duệ thì anh sẽ không kết hôn với tôi nữa đúng không?” Không hiểu sao cô lại hỏi câu này.
“Đương nhiên không phải. Tình yêu tôi dành cho cô xuất phát từ sự yêu thích của gene, chứ không phải trách nhiệm hay nghĩa vụ xã hội.”
Gene yêu thích...
Thư Dương ngẫm nghĩ, chẳng lẽ đây chính là cái mà người Trái Đất thường gọi là hấp dẫn về mặt sinh lý?
Dù thế nào đi nữa, hiện giờ cô vẫn chưa thể chấp nhận chuyện cùng người yêu ngoài hành tinh chung giường chung gối.
“Chúng ta... ở bên nhau thêm một thời gian nữa được không?” Cô kiên trì nói, “Cho tôi thời gian thích nghi.”
“Nếu cô thật sự không thể chấp nhận, tôi có thể đưa tinh thần trở lại cơ thể người máy.” Phong Diệu vẫn muốn tranh thủ, dù sao hormone trong cơ thể anh vẫn luôn ở mức đỉnh điểm, mà mỗi khi cô ở bên cạnh thì càng mãnh liệt hơn. Anh sợ mình không nhịn được bao lâu.
“Không không không.” Thư Dương lập tức từ chối đề nghị tồi tệ ấy, “Không cần người máy.”
Thật ra cô muốn gần gũi với anh.
Người cô thích vốn dĩ là anh, không thể nào quay lại chấp nhận một cơ thể người máy nữa.
Sợ hãi... chỉ là tạm thời thôi.
---
Cô bước tới trước mặt Phong Diệu, nhìn anh, nhìn giống đực trước mắt khổng lồ đến mức gần như thành một vật thể khổng lồ so với cô.
Cô nắm lấy tay anh: “Karos, người phương Đông khi yêu nhau sẽ không vừa bắt đầu đã đi thẳng tới bước cuối cùng. Chúng ta phải tiếp xúc, hẹn hò... từng bước từng bước một. Tôi muốn từ từ tìm hiểu anh.”
Phong Diệu hiểu.
Mặc dù hormone trong cơ thể đã gần như không thể kiềm chế, anh vẫn sẵn lòng chiều theo vợ mình, mọi chuyện đều làm theo thói quen và cách thức của cô.
“Tôi cũng có yêu cầu.” Sau khi chấp nhận ba điều của cô, Phong Diệu nói, “Từ bây giờ trở đi, từng giờ từng phút, tôi đều muốn cô ở bên cạnh.”
“...”
Vậy là muốn biến cô thành vật trang trí treo bên chân anh đúng không?
“Chẳng lẽ lúc anh bàn quốc sự với đại thần tôi cũng phải ở bên? Anh xuất binh đánh trận chẳng lẽ cũng phải mang tôi theo?”
“Đánh trận tôi sẽ không đưa cô đi, quá nguy hiểm.” Phong Diệu ngắt lời cô, “Những lúc khác, cô đều phải ở bên tôi.”
“Không được.” Thư Dương không chút do dự từ chối yêu cầu vô lý của tên hoàng đế chó má, “Tôi có công việc, có gia đình, có bạn bè của riêng mình. Không thể lúc nào cũng ở bên anh được.”
Thái độ cô rất kiên quyết. Cuối cùng, dù tên hoàng đế chó má không hài lòng, anh vẫn buộc phải đồng ý.
Đây là cuộc đàm phán đầu tiên trong đời Phong Diệu thua thảm hại toàn diện. Nếu sử quan có mặt, e rằng chuyện này đủ để ghi vào sử sách.
...
Ban ngày, Phong Diệu phải xử lý chính sự, còn Thư Dương cũng có công việc của mình. Nhiệm vụ giao lưu do nhà trường giao phó vẫn phải hoàn thành. Cô nghiêm túc ghi chép mọi mặt trong hệ thống giáo dục của Đế quốc Ngân Vực, sau khi trở về còn phải viết thành luận văn để công bố.
Chuyện hôn lễ cần phải bàn bạc lâu dài, bởi cô không chắc bố mẹ có thể chấp nhận con rể là người ngoài hành tinh hay không. Vì vậy Thư Dương còn phải suy nghĩ thật kỹ xem nên nói thế nào với bố mẹ.
Đừng để hai ông bà già bị dọa đến phát bệnh tim là được.
Đến tối, xe lơ lửng của Tuyết Cung sẽ tới trước cổng trường đón Thư Dương về.
Khoảng thời gian ít ỏi được ở bên nhau sau giờ làm, Phong Diệu không muốn lãng phí dù chỉ một giây, luôn muốn ở cạnh cô.
---