Tuy chưa công bố tạo hình, chưa có hình ảnh chính thức nhưng chính sự mập mờ đó càng khiến dân mạng tò mò muốn biết chân tướng.
Cả hai diễn viên công bố đầu tiên đều là tâm điểm chú ý, Tòa Nhà Số 8 vì thế càng thêm nóng bỏng, chưa quay đã gây bão.
Trong bầu không khí râm ran ấy, thời gian lặng lẽ trôi đến 1 giờ 30 chiều.
Tại hành lang khách sạn nơi tổ sản xuất Tòa Nhà Số 8 đang làm việc, rất nhiều nghệ sĩ lần lượt tới, lặng lẽ chờ đợi đến lượt mình.
Gặp người quen thì chào hỏi vài câu, thân hơn thì ghé tai thủ thỉ. Dù ai cũng cố giữ bình tĩnh nhưng bầu không khí vẫn phảng phất sự hồi hộp và hưng phấn không giấu nổi.
Cuối cùng, buổi thử vai cũng bắt đầu. Từng người được gọi vào, lần lượt bước ra nhưng chẳng ai giữ nổi vẻ điềm tĩnh ban đầu phần lớn đều mang theo nét mơ hồ, thấp thỏm.
Hưng phấn ban đầu dần tan biến, căng thẳng dâng lên thay thế.
Bạch Ưu không thích cảm giác này, anh lấy điện thoại ra mở game lên chơi.
“Cậu nói xem...” Một giọng nói cất lên bên cạnh. Liễu Ngôn Phi nghiêng người lại gần: “Bên trong họ bắt mình làm gì vậy?”
“Không biết.” Bạch Ưu đáp gọn, mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Chẳng có chút cung kính hay lấy lòng nào với người đàn anh nổi bật nhất công ty.
Trong giới giải trí, anh đã nhìn đủ trò đời. Những thứ gọi là tình bạn, tình đồng nghiệp, vốn mong manh như khói. Dù là người cùng công ty, với anh cũng chỉ là quen biết xã giao.
Và Liễu Ngôn Phi, cũng không ngoại lệ.
Dù thái độ Bạch Ưu lạnh nhạt là thế nhưng Liễu Ngôn Phi lại chẳng lấy đó làm phiền lòng, còn tỏ vẻ như không để ý, thậm chí còn ngồi xích lại gần hơn.
“Hôm đó...” Anh ấy bỗng hỏi: “Cậu thật sự đánh Ngụy Ân Tuyền à?”
Ngón tay đang lướt nhanh trên màn hình của Bạch Ưu khựng lại trong thoáng chốc. Con cá nhỏ anh điều khiển va vào cá khác, màn chơi kết thúc.
“Ừ.” Anh đáp, thẳng thừng không chối. Dù gì câu hỏi này cũng đã ngầm xác nhận rằng người kia biết rõ đầu đuôi sự việc.
Liễu Ngôn Phi nghe vậy thì khẽ xuýt xoa.
Những năm trong nghề, anh ấy tự nhận mình cũng từng thấy đủ loại người. Mà dạng như Bạch Ưu ăn cơm nhờ nhan sắc thì phần lớn đều cố tô vẽ bản thân thành tiên đồng ngọc nữ, sạch sẽ, tinh khiết.
Khi nói chuyện trước công chúng không dám văng tục, huống hồ gì động tay chân.
Đằng này, Bạch Ưu không chỉ ra tay mà ra tay thẳng mặt với lãnh đạo cấp cao của công ty.
Mối quan hệ giữa Chu Trí Quân và Cao Lam quản lý của Ngụy Ân Tuyền vốn chẳng đơn giản.
Tài nguyên trong Giải Trí Tinh Vũ vốn đã thiên vị, lại thêm tính cách của Cao Lam vốn cực kỳ hiếu thắng, ngày thường không có việc gì cũng phải tìm cách thể hiện bản thân.
Chính vì thế, Liễu Ngôn Phi mới thấy khó hiểu.
Làm sao Bạch Ưu có thể khiến Ngụy Ân Tuyền mặt mũi bầm dập trốn ở nhà không dám ló mặt ra. Mà bản thân lại không bị công ty đóng băng hoạt động, thậm chí còn thản nhiên ngồi chờ thử vai ở đây?
“Hôm đó, tôi vừa xuống xe thì đã thấy tin tức rồi. Nếu không phải đoàn phim gấp quá, tôi thể nào cũng quay lại xem trò vui.” Liễu Ngôn Phi nói.
Nghe đến đó, Bạch Ưu cuối cùng cũng ngẩng mắt lên nhìn anh ấy.
Liễu Ngôn Phi khẽ ho một tiếng, tự ý thức được mình vừa lỡ lời, phá hỏng hình tượng.
Nhưng Bạch Ưu chỉ liếc anh ấy một cái rồi lại cúi đầu chơi game tiếp.
Thôi vậy, Liễu Ngôn Phi thầm nghĩ đứng trước một người vốn chẳng buồn xây dựng hình tượng, mình cũng chẳng cần cố gắng diễn làm gì.