“Cậu không sợ...”
Liễu Ngôn Phi vốn định hỏi: “Cậu không sợ công ty sẽ tìm cách chèn ép sao?”
Nhưng câu chưa kịp nói ra, Bạch Ưu đã khẽ nhướng mày, lười biếng đáp: “Camera ở cầu thang bị hỏng rồi, anh không biết à?”
Cũng chính vì camera hỏng, nên Ngụy Ân Tuyền mới dám ngang nhiên khiêu khích anh ở đó, để khỏi bị ghi lại mà ảnh hưởng đến cái vẻ ngoài “sạch sẽ” của mình.
Nhưng cũng vì thế, Bạch Ưu mới dám ra tay ngay không chút do dự.
Anh hiểu rõ không được để ai nắm thóp.
Hơn nữa, anh cũng chắc chắn Cao Lam hoàn toàn không biết chuyện Ngụy Ân Tuyền đã làm.
Với tính cách của chị ta, sau chuyện đó chắc chắn sẽ tra hỏi cậu ta. Mà với thái độ dứt khoát của Bạch Ưu lúc ấy, chị ta rất có thể đã hiểu nhầm rằng anh đã nắm được bằng chứng Ngụy Ân Tuyền bỏ thuốc.
Trong phim ảnh xem nhiều, Bạch Ưu hiểu rõ những chuyện lơ lửng, thật thật giả giả thế này, càng dễ khiến người khác khiếp sợ.
Đối với nghệ sĩ, thứ quan trọng nhất là hình tượng và thể diện.
Anh đánh cược vào nỗi lo sợ đó của Cao Lam để chị ta không dám lên tiếng.
Không chỉ vậy, sau chuyện này phía Giải Trí Tinh Vũ cũng sẽ biết điều hơn, không còn cùng Phùng Vũ bắt tay gây khó dễ cho anh như trước nữa.
Hợp đồng còn hơn một năm nữa mới hết, Bạch Ưu chỉ muốn bình yên đi hết đoạn đường ấy.
Còn về Chu Trí Quân...
Ông ta không dám ủng hộ anh công khai, cũng chẳng thể đuổi anh đi, thậm chí ông ta còn không hề mong anh có thể trở mình.
Bởi vì nếu Bạch Ưu thật sự “bay cao”, thì sau khi hợp đồng kết thúc, quyền chủ động sẽ không còn nằm trong tay Tinh Vũ nữa.
Khi ấy công ty không những mất đi “cây rung tiền”, mà còn phải đối mặt với một đối thủ cực kỳ đáng gờm.
Càng tệ hơn nếu anh ký với công ty khác rồi thành công vang dội, Giải Trí Tinh Vũ nhất định sẽ trở thành trò cười trong giới.
Dù sao cũng là giữ ngọc tám năm, để bụi phủ tám năm nghe thế nào cũng chẳng hay ho gì.
Thế nên bây giờ họ đang đi theo con đường mềm mỏng, muốn giữ chân anh ở lại.
Còn việc đồng ý để anh đến buổi thử vai Tòa Nhà Số 8, phần nhiều là vì mối quan hệ giữa anh và Mạnh Thanh Ngôn đang bị bàn tán quá nhiều trên mạng.
Chu Trí Quân đoán rằng Mạnh Thanh Ngôn sẽ không muốn xuất hiện trong cùng một bộ phim với anh, chỉ đơn giản vậy thôi.
Ngón tay Bạch Ưu vẫn lướt nhanh trên màn hình, con cá nhỏ trong game càng lúc càng dài, càng mạnh mẽ. Dưới hàng mi rậm, khóe môi anh thoáng hiện nét giễu cợt kín đáo.
Lúc này, Liễu Ngôn Phi ngồi rất gần, ánh mắt ấy vô tình khiến anh ấy thấy lạnh sống lưng như bị gai nhọn châm vào tim.
Thật ra trong Giải Trí Tinh Vũ này, chẳng ai dám tỏ vẻ khó chịu ra mặt với anh ấy cả.
Nhưng lạ một điều, Liễu Ngôn Phi lại không thấy khó chịu.
Ngược lại, trong Bạch Ưu anh ấy còn thấy được một thứ cuốn hút hơn vẻ ngoài một sức hút không thể gọi tên.
Vô thức anh ấy lại rướn người, muốn xích lại gần hơn một chút.
Vốn định ghé tai nói mấy câu về Ngụy Ân Tuyền vì thật lòng mà nói anh ấy chẳng ưa gì tên đó nhưng chưa kịp mở lời, toàn thân hắn đột nhiên rùng mình.
Một cảm giác rợn gáy dâng lên.
Cứ như thể... có một con thú dữ đang rình rập, chỉ cần anh ấy nhúc nhích thêm chút nữa thôi là sẽ bị nuốt sống ngay tại chỗ.
Không khống chế được, anh ấy khẽ run lên, theo bản năng quay đầu nhìn lại...