Mẹ kiếp, một kẻ "một đêm tám lần như anh hùng" mà dám nói say rượu không có phản ứng?
Còn “lần sau”? Mơ đi, có quỷ mới đi cùng hắn lần sau!
Bạch Ưu cố kiềm chế dòng suy nghĩ đang lao đi mất kiểm soát, định lên tiếng phản công thì ở bên kia, Ngụy Nguyên đã bật cười trước.
“Được rồi, Thanh Ngôn.” Ngụy Nguyên cười nói, đứng ra giải vây: “Đừng bắt nạt người ta nữa.”
Nghe vậy, Mạnh Thanh Ngôn lười biếng dựa người ra sau, không biết từ đâu móc ra một cây kẹo mút rồi đưa tới trước mặt anh.
“Ăn không, anh trai.” Hắn cười cười: “Xem như xin lỗi đấy.”
Bạch Ưu liếc mắt nhìn, trùng hợp lại đúng vị xoài mà anh thích.
Dù trong lòng hơi miễn cưỡng nhưng nghĩ đến việc còn có các tiền bối đang ở đó quan sát, anh đành phải lịch sự đưa tay nhận lấy.
“Bạch Ưu lớn hơn Thanh Ngôn ba tuổi, gọi là “anh” cũng chẳng sai đâu.” Chu Liêm nhìn hai người tương tác rồi đột ngột nói.
Câu này nghe thì như muốn xoa dịu bầu không khí nhưng không hiểu sao, ba người còn lại trên sofa, ngoại trừ Mạnh Thanh Ngôn lại đồng loạt nhìn nhau. Ánh mắt cực kỳ ăn ý như thể có ai vừa bấm nút gì đó.
“Vậy thế này nhé, Bạch Ưu.” Ngụy Nguyên cười cười nhìn đồng hồ: “Tôi sẽ nhắn tin cho anh sau, được chứ?”
Bạch Ưu mỉm cười đứng dậy, cùng trợ lý rời khỏi phòng mà không hề hay biết bên trong đó vài người đang hạ thấp giọng trò chuyện.
“Vừa rồi cậu gọi Bạch Ưu là gì cơ? Anh à?” Chu Liêm hỏi, vẻ mặt đầy suy tư.
“Cậu ấy đúng là rất ổn, cách hiểu về điện ảnh cũng rất đặc biệt.”
“Cái thái độ đối đầu khi nãy, vừa khéo lại hợp gu tôi đấy.” Hứa Tri Vận bật cười đầy hài lòng, ánh mắt nhìn Mạnh Thanh Ngôn trở nên đầy ẩn ý.
Kịch bản này là do Mạnh Thanh Ngôn nhờ cô viết.
Ba năm rồi.
Ngay từ đầu, cô đã cảm thấy trong lòng hắn chắc chắn có một hình mẫu sẵn, đến tận hôm nay gặp được Bạch Ưu mới thật sự xác nhận được suy đoán đó.
“Còn cậu thì sao, Lão Ngụy?” Chu Liêm quay sang hỏi ý kiến Ngụy Nguyên.
“Vẻ ngoài rất ổn, thậm chí còn cuốn hút hơn cả trên màn ảnh.” Ngụy Nguyên nói: “Hợp với Thanh Ngôn đấy.”
“...”
...
Bạch Ưu là người đầu tiên bước ra khỏi căn phòng thử vai mà không mang vẻ bối rối hay bất an.
Thế nhưng gương mặt anh lại như bị một lớp băng mỏng phủ lên.
Nhìn kiểu gì cũng giống như đã tuyệt vọng hoàn toàn.
Trong chốc lát, những diễn viên khác đang chờ thử vai đều vô thức nhìn anh bằng ánh mắt cảm thông.
Ngay cả Liễu Ngôn Phi cũng hơi thu lại khí thế.
“Chuyện gì thế?” Anh ấy khẽ hỏi: “Bị loại ngay tại chỗ à?”
“Cũng gần như vậy.” Bạch Ưu đáp, xách balo chuẩn bị xuống lầu.
Đi được vài bước thì anh như sực nhớ ra điều gì, quay đầu nói với mấy nghệ sĩ của Tinh Vũ đang trông ngóng anh: “Bọn họ hỏi vài câu về bộ phim.”
...
Tầng ba có một quán cà phê nhỏ, Khương Mẫn Dao đang đợi ở dưới.
Lần thử vai này không cho bất kỳ ai ngoài nghệ sĩ bước vào phòng, vì vậy khu vực ghế lô hiện tại chỉ toàn là trợ lý và quản lý từ các công ty khác nhau.
Vừa thấy Bạch Ưu quay lại, Khương Mẫn Dao lập tức phấn khích giơ tay ra hiệu: “Sao rồi, sao rồi?”
Bạch Ưu đặt balo xuống, sau đó gọi một ly cà phê ngọt gấp đôi để xoa dịu tâm trạng chán nản khi biết mình chắc chắn bị loại.
Nhìn thấy anh gọi cà phê hai lần đường, mặt Khương Mẫn Dao cũng chùng xuống theo.
Vì Ngụy Ân Tuyền không đến được, mà trong tay Cao Lam thì ngoài hai tân binh đủ điều kiện ra chẳng còn ai đáng trông cậy, nên lần này nhiệm vụ dẫn đội được giao cho Khương Mẫn Dao.