“Thôi thì đợi người ta xong việc rồi mình rút.” Chị thở dài, vừa nói vừa tự an ủi.
“Chừng này người chen chúc qua một chiếc cầu gỗ nhỏ, bị rớt cũng là chuyện bình thường mà. Bình thường thôi.”
Chị lại nói tiếp: “Vài ngày nữa có mấy kịch bản mới, về rồi em xem thử nhé.”
“Được.” Bạch Ưu nâng ly cà phê lên nhấp một ngụm, ánh mắt bỗng trở nên mơ màng.
Từ lâu anh đã bắt đầu tích góp tiền, hy vọng có thể mua một căn nhà nhỏ gần khu Kim gia để mẹ anh ở cho tiện vì thế sinh hoạt luôn rất tiết kiệm.
Thấy vậy, Khương Mẫn Dao bèn nói thêm: “Dù toàn là vai phụ nhưng có một dự án trả khá ổn đấy.”
Uống hai ngụm cà phê đậm đà nóng hổi, sắc mặt Bạch Ưu cuối cùng cũng đỡ hơn một chút.
“Còn nữa.” Khương Mẫn Dao nói tiếp: “Lịch quay bên Nghịch Lữ tạm thời chưa chốt được, lúc nào ổn họ sẽ liên hệ với bên mình.”
“Ừm.” Bạch Ưu khẽ gật đầu.
Làm vai phụ thì phải xoay theo lịch của diễn viên chính, nói trắng ra là gọi là đến, đuổi là đi.
Hai người còn đang trò chuyện thì Liễu Ngôn Phi cùng một nghệ sĩ trẻ khác của công ty cũng bước vào.
Liễu Ngôn Phi trùm kín từ đầu đến chân, kính râm, khẩu trang, mũ lưỡi trai không thiếu món nào. Nhưng vì quá kỹ lưỡng nên lại càng khiến người khác chú ý.
Vừa ngồi xuống, anh ấy đã than thở: “Hình như mỗi người được hỏi mấy câu khác nhau, đoàn phim kêu tôi nói về bài Tương Tiến Tửu của Lý Bạch. Trời ơi, đây là thử vai hay thi trạng nguyên vậy trời?”
“Còn tôi thì bị hỏi là có hay uống trà không.” Nghệ sĩ nam bên cạnh lên tiếng, mặt mày có chút tái xanh.
Nghe cũng hợp lý thôi, vì lúc nãy Bạch Ưu cũng bị hỏi mấy câu liên quan đến điện ảnh.
So ra, Bạch Ưu còn thấy mấy câu hỏi của đoàn phim không có gì đáng nói. Cái khiến người ta chấn động thật sự là... câu hỏi của Mạnh Thanh Ngôn.
Anh chống cằm lên ly cà phê, ánh mắt lóe lên chút đắc ý: “Mạnh Thanh Ngôn không hỏi hai người mấy câu kỳ cục hả?”
Tưởng đâu họ sẽ có chút thay đổi sắc mặt, nào ngờ cả hai đều tỏ vẻ ngơ ngác, nhìn nhau rồi đồng thanh đáp: “Không mà? Anh ấy đâu có xuất hiện, chỉ có hai đạo diễn và biên kịch thôi.”
Bạch Ưu: “...”
Biết ngay mà, Mạnh Thanh Ngôn đúng là cố tình nhắm vào anh!
Nghĩ đến tối hôm đó, Bạch Ưu chỉ muốn đấm cho hắn một trận. Sao hôm đó anh lại không cào nát mặt, xé luôn cái miệng độc địa ấy cơ chứ?
“Gì vậy?” Lúc này, Liễu Ngôn Phi mới phản ứng, quay sang hỏi: “Cậu đi thử vai lúc đó Mạnh Thanh Ngôn cũng có mặt à?”
“À.” Bạch Ưu thản nhiên bịa chuyện. “Cậu ta đứng ngoài uống nước.”
“Chậc chậc...” Liễu Ngôn Phi có vẻ hơi ghen tị, nhìn anh một lúc rồi lại hỏi tiếp: “Vậy cậu ấy hỏi cậu mấy câu kỳ lạ gì à?”
Bạch Ưu: “...”
Lúc này anh cảm thấy như mình vừa tự đào hố chôn mình, hết đường lui, đành phải tiếp tục bịa nốt.
“Không có.” Anh nói, đầu cúi thấp xuống, gương mặt gần như dán vào miệng ly: “Chỉ là nhìn thái độ ảnh khó gần quá, chắc cũng chẳng nói được lời nào tử tế.”
Liễu Ngôn Phi vốn định lên tiếng bênh vực thần tượng nhưng nhớ ra bên cạnh còn người ngoài nên mở miệng rồi lại ngậm lại, trong lòng lặng lẽ thầm rủa. Anh thì tốt đẹp gì hơn chứ?
Qua thêm hơn mười phút, mấy người còn lại của Tinh Vũ cũng lục tục xuống lầu.
Mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Trong số họ, chỉ có mỗi Liễu Ngôn Phi là tự lái xe đến. Trước khi lên xe, anh ấy còn vẫy tay gọi Bạch Ưu.