Bình Hoa Bạo Hồng Nhờ Đóng Đam Mỹ Cùng Ảnh Đế

Chương 30

Trước Sau

break

“Hay là tôi tiện đường đưa cậu về nhé?” Liễu Ngôn Phi đề nghị.

Bạch Ưu từ chối khéo léo, sau đó cùng Khương Mẫn Dao lên chiếc xe van của Tinh Vũ.

“Cái cậu này sao vậy trời? Người ta muốn được Liễu Ngôn Phi để mắt còn không được kia kìa.”

Vừa lên xe, Khương Mẫn Dao đã trừng mắt trách móc anh: “Hiếm khi anh ấy chủ động mời như vậy, cơ hội tốt thế mà em cũng từ chối, em ngốc à?”

Bạch Ưu hiểu ý chị.

Chị muốn anh nắm bắt cơ hội, chủ động thân thiết với Liễu Ngôn Phi, biết đâu sau này có thể nhờ vả được chút tài nguyên.

Nhưng mà, trong giới này tài nguyên đâu phải muốn “ké” là ké được.

Đổi lại, kiểu gì cũng phải trả giá.

Ví dụ như Ngụy Ân Tuyền, mấy năm nay trông có vẻ tài nguyên dồi dào nhưng thực chất đều đánh đổi bằng cả cơ thể lẫn lòng tự trọng.

Bạch Ưu khinh thường chuyện đó.

Mà kể cả lùi một vạn bước, nếu thật sự anh muốn “bám” ai đó thì tối hôm đó sao không ôm luôn lấy Mạnh Thanh Ngôn?

Nhìn cái kiểu ngạo mạn của hắn, chắc chắn sẽ không ra tay keo kiệt đâu.

Thấy Bạch Ưu không nói gì, Khương Mẫn Dao chợt nhận ra điều gì đó: “Em không ưa anh ấy à?”

Bạch Ưu không có ý định giải thích với chị chuyện này.

Dù sao thì trong giới giải trí, chính anh mới là người khác biệt.

Cho dù Khương Mẫn Dao có thể tôn trọng lựa chọn của anh, thì cuối cùng vẫn sẽ không tránh khỏi một trận lên lớp.

Nghĩ ngợi giây lát, Bạch Ưu tìm một cái cớ hợp lý: “Ai bảo anh ấy là fan của Mạnh Thanh Ngôn.”

“Trời ơi...” Khương Mẫn Dao ôm trán bất lực: “Rốt cuộc là emghét Mạnh Thanh Ngôn đến mức nào vậy?”

Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông. Bạch Ưu âm thầm niệm một tiếng “A di đà Phật”, mượn cớ thoát khỏi màn lải nhải của Khương Mẫn Dao.

Người gọi là Cam Vi.

Bà vừa cùng Kim Lai trở về từ nước ngoài, muốn tranh thủ tụ họp cả nhà một bữa, gọi hỏi lịch trình gần đây của anh.

Tết âm lịch cũng sắp đến, Bạch Ưu vốn định mấy hôm nữa xử lý xong công việc rồi về nhà họ Kim đón năm mới.

Nhưng kể từ sau chuyện với Mạnh Thanh Ngôn, anh lại cảm thấy áy náy mỗi khi nghĩ đến Kim Bảo Bảo.

Vì vậy anh lặng lẽ điều chỉnh lại kế hoạch, dự định nấn ná vài ngày ở căn hộ của mình.

Giờ nghe tin Cam Vi đã về, cảm giác nhớ nhung trong lòng cũng bắt đầu trỗi dậy.

“Để con xem lại lịch trình đã.” Anh nói: “Có khi mai mốt là rảnh.”

“Được, con muốn ăn gì cứ nói, dì với mẹ con sẽ cùng vào bếp.” Cam Vi mỉm cười.

Dù luôn được Cam Vi và Kim Lai xem như con ruột mà đối đãi nhưng Bạch Ưu chưa bao giờ tỏ ra ỷ lại.

Anh luôn biết rõ thân phận của mình, cũng chưa từng vượt quá giới hạn.

“Con không kén ăn đâu.” Anh đáp, giọng dịu dàng.

Cúp máy xong, xe cũng vừa dừng trước trụ sở Tinh Vũ. Bạch Ưu theo Khương Mẫn Dao lên lầu lấy kịch bản, rồi cùng chị về nhà.

Trời đã ngả tối, vầng trăng treo cao ở phía đông xa tít.

Từng tập kịch bản trên tay anh mỏng dần, mỏng dần, khiến lòng anh cũng trở nên trống rỗng hơn theo từng trang lật.

Từ năm mười bảy đến hai mươi tư tuổi, bảy năm đã trôi qua.

Đợi đến khi hợp đồng này kết thúc, anh cũng đã hai mươi lăm.

Khoảng thời gian vàng của một diễn viên, rốt cuộc có được mấy năm?

Vậy mà trong những năm tháng đáng giá ấy, anh chỉ đang vùi mình vào những cảnh quay vụn vặt chẳng có chút ý nghĩa gì.

Chợt nghĩ đến đây, Bạch Ưu cảm thấy tuổi hai mươi tư của mình thật sự chẳng làm nên trò trống gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương