Cô Cấp Dưỡng Lâm Ở Nhà Trẻ Thập Niên 70

Chương 13

Trước Sau

break

“Chị cả, mượn được chảo rồi!”
Một chiếc chảo tráng bánh đen bóng được vợ của Vương Văn Khang là Trần Tú Phương đích thân bưng đến tận cửa nhà họ Lâm.
“Nghe hai đứa nhỏ nói cháu muốn làm bánh à?”
Trần Tú Phương dựng chảo sát tường, vô cùng tò mò đánh giá Lâm Hiểu.
Không thể nói là biết rõ tận gốc rễ, nhưng hai nhà quen biết nhau cũng hơn mười năm, Lâm Hiểu là người thế nào, cả khu nhà ai mà chẳng biết.
Đừng nói đến chuyện tráng bánh, ngày thường muốn thấy cô nhóm lửa nấu một bữa cơm cũng phải chờ mặt trời mọc đằng tây.
“Trước đây mẹ cháu từng dạy cháu.” Lâm Hiểu thản nhiên đến mức hoàn toàn không nhìn ra đang nói dối, trong ánh mắt còn mang theo chút ngượng ngùng: “Hôm nay vừa hay thử xem sao.”
“Bột mì trắng là thứ quý giá, cháu đừng có phí phạm!” Trần Tú Phương vẫn không yên tâm.
“Cô Trần cứ yên tâm, cháu không phí phạm đâu.” Lâm Hiểu bắt đầu xắn tay áo, xoay người bước vào trong nhà, giọng nói từ xa vọng lại: “Chỉ cần làm chín thì kiểu gì cũng ăn được.”
“Cô còn mang cả cục men cái đến, cháu biết cách hòa ra không?”
“Biết ạ!” Lâm Hiểu đáp.
“Vậy được rồi!”
Trần Tú Phương giao men cái cho Hứa Tiểu Mai, trong lòng nghĩ tối nay phải nói chuyện đàng hoàng với Lâm Quốc Đông, chiều con gái đến đâu cũng không thể phí phạm lương thực.
Chưa nhìn xem bước tiếp theo Lâm Hiểu định làm gì, bà đã chắc mẩm cô sẽ thất bại.
Cả Hà Nhai Tử cũng không tìm nổi hai người địa phương biết làm món bột, ngay cả những người thợ làm bánh bao, màn thầu ở nhà hàng quốc doanh cũng đều là người miền Bắc.
Đáng tiếc bà không được tận mắt chứng kiến tốc độ nấu nướng trôi chảy như mây bay nước chảy của Lâm Hiểu, nếu không tuyệt đối sẽ chẳng nảy ra suy nghĩ nghi ngờ như vậy.
Lâm Hiểu rót từ phích nước ra hơn nửa bát nước ấm, cho men cái vào khuấy thành dạng hồ, sau đó đổ vào bột mì.
Mỗi bước phải làm thế nào dường như đã hoàn toàn khắc sâu trong lòng, động tác nhanh nhẹn chẳng thua gì đầu bếp nhà hàng quốc doanh.
“Chị cả, trưa nay chúng ta vẫn ăn thịt à?” Ngón tay Lưu Học Quân cứ cào qua cào lại miếng vá nơi vạt áo, hỏi rất dè dặt: “Hay là để tối cô và chú về rồi cùng ăn, cá thì để đến ngày mai ăn.”
“Trưa nay chúng ta ăn một miếng, tối đợi bố mẹ về rồi ăn miếng còn lại.” Hai tay Lâm Hiểu nhào nặn khối bột trong chậu, tranh thủ liếc nhìn Lưu Học Quân: “Học Quân, hai đứa không đi học à?”
“Em học lớp một, chị Tiểu Mai học lớp hai.” Lưu Học Quân giơ hai tay lên, làm dấu hai, động tác rõ ràng chẳng ăn khớp với lời nói.
“Đang nghỉ hè mà.” Hứa Tiểu Mai vui vẻ tiếp lời.
Lâm Hiểu quên mất học sinh còn có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, suýt nữa tưởng hai đứa đến trường cũng không được đi, xem ra đúng là cô nghĩ nhiều rồi.
Nhào bột xong, phủ một miếng vải lên chờ lên men.
“Tiểu Mai ra phía trước hái mấy cọng hành, Học Quân vào ngăn kéo nhà mình xem có đường trắng không…”
Đã từng chăm sóc bao nhiêu đứa em, Lâm Hiểu đặc biệt hiểu tâm lý trẻ con, thỉnh thoảng giao cho chúng chút việc để chúng cũng có cảm giác được tham gia.
Hai đứa nhỏ vừa nghe còn có nhiệm vụ, quả nhiên hớn hở bắt tay vào làm.
Trước khi mở nắp bếp than tổ ong, Lâm Hiểu múc một thìa nước suối từ trong không gian ra, sau đó thả thịt ba chỉ vào ngâm.
Coi như tiện thể thử xem nước suối có khả năng loại bỏ mùi ôi thiu hay không.
“……”
Lửa bếp vừa cháy lên, mùi thịt kho dần dần lan ra.
“Thơm quá, giống hệt mùi trong nhà hàng quốc doanh.”
Đối với hai chị em chưa từng ra khỏi huyện mà nói, ngoài nhà hàng quốc doanh ra, chúng chẳng nghĩ được lời khen nào hay hơn.
Lưu Học Quân bê một chiếc ghế nhỏ cố tình ngồi ở đầu hướng gió, chỉ mong mùi thơm đều thổi hết vào mũi mình.
Miếng thịt ba chỉ chỉ lớn bằng nửa lòng bàn tay được thái thành từng lát, sủi bọt trong nước sốt nâu sẫm. Lớp dầu óng ánh dập dềnh theo nước canh, chỉ nhìn màu sắc thôi cũng khiến người ta không ngừng tưởng tượng xem mùi vị sẽ ngon đến mức nào.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương