Cô Cấp Dưỡng Lâm Ở Nhà Trẻ Thập Niên 70

Chương 14

Trước Sau

break

Muốn điều khiển hoàn hảo độ lớn nhỏ của lửa bếp than tổ ong vốn là chuyện không thể, Lâm Hiểu chỉ có thể gắp viên than trên cùng ra, để hơi nóng còn lại từ từ hầm thịt kho.
“Chị cả, thịt hầm với vỏ cây thơm quá!”
Lưu Học Quân thỉnh thoảng lại thò đầu nhìn vào nồi. Chính mắt cậu thấy Lâm Hiểu ném một miếng vỏ cây và hai thìa xì dầu vào nồi, thế là thịt trở nên thơm nức.
Thơm hơn món thịt mỡ xào cô làm hôm qua… một trăm lần.
Sau khi âm thầm so sánh một chút trong lòng, cậu không khỏi thốt lên cảm thán từ tận đáy lòng.
“Đó gọi là quế, vỏ cây gì chứ.” Lâm Hiểu dùng cổ tay đẩy đầu Lưu Học Quân sang bên: “Đừng đứng gần thế, cẩn thận bị bỏng.”
Từ sau khi mẹ ruột qua đời, số lần gia đình nấu cơm chỉ đếm được trên đầu ngón tay, không ngờ trong ngăn kéo lại còn tìm được mấy miếng gia vị từ bảy tám năm trước.
“Chị, muốn tráng bánh thật à?” Hứa Tiểu Mai chống cằm bằng hai tay, dáng vẻ hết sức ngoan ngoãn.
“Tất nhiên.”
Nhà họ Lâm có hai gian phòng, vì thế phần hành lang tương ứng cũng dài hơn nhà khác. Ngoài đặt một bếp than tổ ong, còn có một chiếc bàn dài ghép bằng ván gỗ.
Lâm Hiểu đặt chậu bột lên ván, lại dùng chân đá một chiếc chậu tráng men cũ kỹ từ dưới bàn ra.
Chiếc chậu này để đốt củi sưởi ấm vào mùa đông, thỉnh thoảng nhà có khách cần nấu nhiều món cũng sẽ được mang ra dùng.
“Tiểu Mai…”
Hứa Tiểu Mai đã nhảy bật dậy, chưa đợi Lâm Hiểu dặn dò đã dùng kẹp gắp than kẹp viên than tổ ong bỏ vào chậu.
Đúng là rất tinh ý.
Khối bột sau khi lên men mịn màng, không có lỗ khí, nhào thêm vài cái rồi dùng dao cắt thành những phần bột đều nhau.
Sáu phần bột được vo tròn rồi cán thành hình lưỡi bò, tùy ý cuộn từ một đầu lại, dùng tay ấn dẹt, sau đó lấy đáy chai rượu ấn xuống một cái để tránh lúc nướng phần giữa phồng lên rồi nứt vỡ.
Chuẩn bị xong xuôi, chảo cũng được đun đến nhiệt độ thích hợp.
Xèo.
Lớp bột tiếp xúc với sắt nóng phát ra tiếng xèo khe khẽ, từng chiếc bánh tròn vo dưới ánh mắt chăm chú của ba người từ từ phồng lên.
Bột mì được lấy từ tủ lạnh không gian ra, sau đó dùng nước suối dưỡng sinh nhào bột, mùi thơm của bột quả nhiên nồng hơn rất nhiều lần. Hương thơm chui vào mũi mãi không tan, dường như ngay cả các giác quan cũng được phóng đại theo.
Mặt bánh dần xuất hiện màu vàng cháy, trong mùi thơm của bột lại xen thêm chút hương cháy xém.
“Xong rồi!”
Vừa dứt lời, đũa đã gắp bánh bỏ vào rổ tre, nước thịt kho cũng vừa lúc được cô đun đến hơi sánh lại.
Thịt kho được cho thêm mấy quả ớt xanh vừa lấy ra từ bếp không gian, băm nhỏ rồi nhét vào chiếc bánh đã rạch miệng, cuối cùng rưới thêm một chút nước thịt.
“Đây.”
Thịt kho chẳng có bao nhiêu, chia cho hai đứa nhỏ đã mất hơn một nửa, phần còn lại lại được cho thêm ít ớt xanh.
“Các em ăn trước đi, nếu không đủ thì còn bánh tự kẹp thêm…”
Hai đứa ôm bánh kẹp thịt mà không biết nên ăn từ đâu, mãi đến khi Lâm Hiểu nắm tay Lưu Học Quân đưa chiếc bánh đến bên miệng cậu: “Cắn miếng lớn đi, cẩn thận nóng.”
Lưu Học Quân nghe lời há to miệng, ngao một cái, cắn cả bánh lẫn thịt xuống.
Đáng tiếc Lâm Hiểu đang bận mang chảo lên tầng trên trả, không nhìn thấy má hai đứa trẻ phồng lên như hai chú sóc cùng lúc khựng lại.
Vừa rồi Trần Tú Phương đã nói trưa cũng phải tráng bánh ăn, dùng xong phải mau chóng trả lại cho người ta.
Lâm Hiểu tiện tay cầm một chiếc bánh kẹp thịt, xách chiếc chảo vẫn còn hơi ấm, leo lên tầng hai đến nhà họ Vương.
Vương Văn Khang là kế toán nhà máy thực phẩm, giỏi tính toán chi li, nhưng lại khá hào phóng với bạn bè hàng xóm.
Vương Văn Khang và Trần Tú Phương chỉ có một người con trai. Vương Diệu Hoa học lớp bốn ở trường tiểu học nhà máy dệt len, là thủ lĩnh đám trẻ trong khu.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương