Hứa Khinh Khinh nằm mơ.
Trong mơ, đôi bàn tay to lớn có lớp chai mỏng của người đàn ông siết chặt eo cô. Mỗi khi dùng sức, cơ bắp toàn thân anh căng lên. Khi thở dốc bên tai cô, giọng nói khàn khàn mang theo vẻ quyến rũ cố nén.
“……”
Hứa Khinh Khinh thấy khó hiểu.
Dạo này mình quay phim áp lực quá sao?
Sao lại nằm mơ kiểu này…
Nghĩ lại thì, tuy cô chưa có bạn trai nhưng dù sao cũng là người trưởng thành, thỉnh thoảng nằm mơ như vậy để giải tỏa nhu cầu cũng chẳng có gì lạ.
Nghĩ đến đây, Hứa Khinh Khinh đưa tay sờ lên mặt người đàn ông.
Sống mũi cao, hốc mắt sâu, đường quai hàm sắc nét. Làn da săn chắc ướt đẫm mồ hôi, nóng hổi mà đàn hồi, căng tràn sức sống.
Cũng đẹp trai đấy, hơi giống Ngô Ngạn Tổ.
(Ngô Ngạn Tổ (Daniel Wu) sinh ngày 30 tháng 9 năm 1974, là một nam diễn viên, đạo diễn kiêm nhà sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa nổi tiếng bậc nhất châu Á. Anh được mệnh danh là "đệ nhất soái ca" hoặc biểu tượng nhan sắc của điện ảnh Hồng Kông từ cuối thập niên 1990 và đầu những năm 2000. )
Tay cô lại lần xuống.
Ồ, vậy mà còn có tám múi cơ bụng!
Trước đây Hứa Khinh Khinh nằm mơ, hoặc là rơi từ trên vách núi xuống, hoặc là bị quái vật đuổi chạy khắp nơi, chưa từng gặp cảnh tượng sống động thế này.
Cơ hội hiếm có, cô bèn mơ màng vòng hai tay ôm lấy vai người đàn ông, thả lỏng cơ thể, tận hưởng cảm giác được trai đẹp phục vụ.
Dù sao sáng mai tỉnh dậy, chờ đón cô vẫn là lịch quay kín mít của đoàn phim.
Ngay lúc Hứa Khinh Khinh đặt tay lên vai người đàn ông, động tác của anh khựng lại.
Trong bóng tối, cô nghe thấy anh kìm nén nuốt khan một cái.
Hai giọt mồ hôi men theo quai hàm đang nghiến chặt của anh, rơi xuống xương quai xanh cô.
Nóng đến mức Hứa Khinh Khinh khẽ run lên.
Cô lười biếng khẽ hừ:
“Đừng dừng mà, tiếp tục đi!”
Vừa dứt lời.
Tiếng thở dốc của người đàn ông càng nặng nề hơn.
Cả người anh nóng đến kinh người, cứ như sắp bốc cháy.
Hơi thở nóng rực phả bên tai Hứa Khinh Khinh khiến cô ngứa ngáy. Một cơn run rẩy chạy thẳng xuống tận sống lưng, khiến cô không nhịn được co người, khẽ vặn mình.
Động tác nhỏ này khiến người đàn ông vốn đã cố nhẫn nhịn đến cực hạn không kìm được bật ra một tiếng rên nghẹn.
Anh không thể kiềm chế thêm nữa, thân hình cao lớn rắn rỏi lập tức phủ xuống.
Nhanh, mạnh mẽ, dồn dập như một con báo đang săn mồi.
Vừa tận hưởng, Hứa Khinh Khinh vừa mơ màng nghĩ: Giấc mơ này sao cứ có cảm giác chân thật thế nhỉ…
Hơn nữa, người đàn ông này dường như không biết mệt.
Về sau, Hứa Khinh Khinh đã có chút không chịu nổi.
Không biết qua bao lâu.
Người đàn ông vẫn không có ý định dừng lại.
Cho dù là trong mơ, Hứa Khinh Khinh cũng bị anh làm cho mệt rã rời, cuối cùng chìm vào giấc ngủ say giữa những nhịp xô dồn dập.
……
Trời dần sáng.
Đột nhiên, một cơn rùng mình khiến Hứa Khinh Khinh giật mình tỉnh giấc.
Cô mở mắt, rên khẽ một tiếng rồi ngồi bật dậy, đầu đau như muốn nứt ra.
Chiếc chăn mỏng trượt xuống, để lộ làn da trắng nõn với những vết đỏ loang lổ. Nhận ra cơ thể mình có gì đó khác thường, giấc mơ hoang đường tối qua lập tức hiện lên trong đầu…
Hứa Khinh Khinh ngơ ngác ngẩng đầu, phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, đậm chất thời đại.
Trên tường treo ảnh lãnh tụ, trên giá sách xếp một chồng sách, còn trên bàn là một cuốn lịch cũ đã lật đến ngày mùng 2 tháng 9 năm 1979.
Chuyện gì vậy? Đây là đâu?
Hứa Khinh Khinh còn chưa kịp phản ứng, một đoạn ký ức đã tràn vào đầu.
Ký ức của một cô gái tên Hứa Tri Khanh.
---