Sáng hôm qua, vì mẹ kế bị trẹo chân, Hứa Tri Khanh và chị gái Hứa Mạn Lệ đến nhà họ Thẩm làm thuê thay. Đang làm việc thì cô đột nhiên ngất xỉu, được chị gái đưa vào phòng nghỉ.
Cô gái nhỏ cũng không nghĩ nhiều, đầu óc mơ màng đi theo chị gái vào phòng.
Nào ngờ vừa ngã xuống giường, trước mắt cô đã tối sầm, sau đó chẳng còn biết gì nữa.
Tiêu hóa những ký ức ấy, Hứa Khinh Khinh nghi hoặc mở to mắt.
Hứa Tri Khanh?
Cái tên này… chẳng phải chính là nhân vật trong bộ phim ngắn cô vừa nhận sao?
Nữ phụ trong phim cũng tên Hứa Tri Khanh, là một cô gái quê vừa từ nông thôn vào thành phố, quê mùa lại ít học.
Cô gái quê ấy là con gái của cha mình với một cô gái nông thôn trong thời gian ông xuống quê làm thanh niên trí thức. Sau này người thanh niên trí thức trở về thành phố, cha cô liền bỏ mặc hai mẹ con, một đi không trở lại.
Sau khi mẹ ruột qua đời, cô gái nhỏ sống cùng bà ngoại. Thấy cháu gái ngày một lớn, cậu cô bắt đầu nhăm nhe tiền sính lễ, muốn gả cô cho người con trai què của trưởng thôn làng bên.
Không còn cách nào khác, cô gái nhỏ đành vào thành phố tìm cha. Lúc ấy mới biết cha ruột đã sớm lập gia đình ở thành phố, còn có thêm một cô con gái lớn hơn cô hai tuổi.
Để không bị gả cho người què, cô gái quê chỉ đành sống dưới tay mẹ kế. Cuộc sống vô cùng khổ sở, thường xuyên bị chị gái cùng cha khác mẹ sai khiến như người hầu, suốt ngày chỉ biết nhẫn nhịn chịu đựng.
Vậy là cô xuyên không rồi.
Tất cả những chuyện tối qua… không phải là mơ???
Hứa Khinh Khinh kinh ngạc quay người, nhờ ánh sáng mờ tối trong phòng, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang nằm bên cạnh mình, để trần nửa thân trên màu lúa mạch, thấp thoáng những múi cơ bụng săn chắc đẹp mắt.
Hứa Khinh Khinh hít mạnh một hơi.
Ngay sau đó, vẻ mặt cô trở nên kỳ lạ.
Đây là nhà họ Thẩm, vậy người đàn ông này hẳn chính là nam chính Thẩm Đình Dữ, người sau này sẽ kết hôn với chị gái Hứa Mạn Lệ trong cốt truyện.
Hứa Khinh Khinh kinh ngạc.
Người đàn ông này đáng lẽ phải là anh rể của nguyên chủ mà!
Sao cô lại lăn lên giường với anh ta rồi?
Đúng lúc này, người đàn ông cau mày khó chịu, bả vai khẽ động đậy, dường như sắp tỉnh.
Hứa Khinh Khinh không kịp nghĩ nhiều, mặc quần áo vào rồi định chuồn đi.
Nhưng cô đã quên mất người đàn ông trong “giấc mơ” tối qua mạnh mẽ đến mức nào. Lúc này cả người cô vẫn còn mềm nhũn, luống cuống mặc quần áo xong, vừa định bước qua người đàn ông đang nằm phía ngoài thì chân bỗng mềm nhũn, ngã đè lên ngực anh.
Một tiếng rên rỉ vang lên, người đàn ông lập tức mở mắt.
Hứa Khinh Khinh chật vật nằm sấp trên người anh, lập tức bốn mắt nhìn nhau.
Đối diện với ánh mắt hoảng hốt của Hứa Khinh Khinh, trong mắt người đàn ông vẫn còn chút mơ màng chưa tỉnh hẳn. Nhưng chỉ nửa giây sau, anh đã hoàn toàn tỉnh táo.
Nhìn tư thế Hứa Khinh Khinh đang nửa quỳ nửa nằm trên người mình, rồi lại cụp mắt liếc qua thân thể trần trụi của bản thân, nhớ đến sự mất kiểm soát hoang đường tối qua chẳng khác nào một giấc mơ, trong đôi mắt đen sâu thẳm lập tức lóe lên vẻ sắc lạnh khó tin.
Anh quay đầu, nhìn về phía chiếc cốc trà trống không trên bàn.
Sau đó, ánh mắt lại chuyển sang Hứa Khinh Khinh. Một luồng áp lực lạnh lẽo khiến người ta rợn người lập tức bao trùm quanh anh.
“……”
Vừa nhìn phản ứng của anh, Hứa Khinh Khinh đã biết anh hiểu lầm.
Này này, đại lão, tôi cũng bị người ta tính kế mà.
Anh đừng trút giận lên tôi chứ.
---