Dẫn Đường Hệ "Câu Dẫn" Hôm Nay Vẫn Bị Tinh Thần Thể Bám Dính

Chương 1.1

Trước Sau

break

"Pằng pằng pằng" vài tiếng súng nổ vang, có người khóc, có kẻ cười.

Giải Ngâm co rúm trong đám đông. Trong tầm mắt cậu là một đôi tay rất nhỏ, đang nắm chặt thành quyền, nắm đấm nhỏ đến đáng thương. Đầu óc Giải Ngâm không tỉnh táo lắm, nhưng cậu mơ hồ nhận ra đây là tay của mình.

Tay cậu đang run.

Trên mặt đất đầy máu, mấy phần tử chống đối loài người quấn thuốc nổ quanh eo đi đi lại lại trong vũng máu, một tên ngậm điếu thuốc ngồi trên một cái xác, gõ thoăn thoắt trên laptop, một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa thấp giơ điện thoại lên livestream.

Nhìn những dòng bình luận cuồn cuộn trên điện thoại, hắn tặc lưỡi một cái: “Đừng vội chứ...”

Gã tóc đuôi ngựa liếc nhìn đám đông, ánh mắt bỗng khựng lại, khóe miệng ngay lập tức nhếch lên một nụ cười đầy ác ý:

“Xem nào, xem tôi tìm được cho các người một bảo bối xinh đẹp thế nào này.”

Giải Ngâm tức thì sởn hết cả gai ốc, không phân biệt nổi đây là mơ hay thực.

“Bảo bối nhỏ, chúng ta chơi một trò chơi nhé?”

Giọng nói cố tình đè thấp vang lên từ trên đỉnh đầu.

Giây tiếp theo, Giải Ngâm bị túm tóc kéo giật lên một cách thô bạo, khoảnh khắc mũi chân rời khỏi mặt đất, tóc và da đầu phải chịu một lực kéo xé dữ dội, máu toàn thân như chảy ngược lên khoang sọ.

Áp lực tức thời này khiến khuôn mặt cậu bé đỏ bừng, miệng hơi há ra vì thiếu oxy, đồng tử co rút lại.

Gã tóc đuôi ngựa lôi cậu bé ra ném xuống đất, dí điện thoại sát vào mặt cậu, ánh sáng chói lòa kích thích khiến cậu bé chảy nước mắt theo phản xạ: “Nào, cười một cái với mọi người trong phòng livestream đi, cười một cái rồi chú sẽ chơi trốn tìm với cháu, để cháu đi trốn, được không?”

Gã tóc đuôi ngựa nắm tóc cậu bé kéo xuống, Giải Ngâm buộc phải ngẩng đầu lên, đôi mắt hoa đào xinh đẹp đối diện với ống kính, và cũng đối diện với gã tóc đuôi ngựa phía sau ống kính.

Nhìn những dòng bình luận điên cuồng, vẻ ác ý trên mặt gã tóc đuôi ngựa gần như hóa thành thực chất, nhưng khi ánh mắt lướt qua đôi đồng tử đen láy, vẻ mặt khoa trương chế nhạo của hắn bỗng dưng biến mất.

Ngũ quan vốn đã lệch lạc của hắn dần méo mó biến dạng dưới ánh sáng và bóng tối, lồng ngực phập phồng dữ dội, cuối cùng hắn ném phắt chiếc điện thoại, giơ súng chĩa vào Giải Ngâm, vẻ mặt điên cuồng:

“Chúng mày đáng chết!”

“Tất cả chúng mày đều đáng chết!!!”

"Đoàng —!"

...

Giải Ngâm bừng tỉnh mở choàng mắt.

Bà cô giường bên cạnh ló đầu sang, hít một hơi mạnh rồi lùi lại một bước, lòng bàn tay bất giác ôm lấy trái tim đang đập thình thịch: [Thằng bé này, làm hết cả hồn.]

Phòng bệnh 802 lần lượt có người thân đến thăm bệnh nhân, người mang hoa quả, người mang bữa sáng, một đám người ồn ào náo nhiệt vây quanh giường bệnh, hỏi thăm tình hình, trò chuyện dăm ba câu.

Bà cô giường bên vừa tán gẫu vừa không quên ló đầu sang ngắm nhìn chàng trai trẻ ở giường 04 thêm vài lần.
Không vì gì khác, chỉ vì quá đẹp trai.

Trắng trẻo sạch sẽ, mái tóc đen, đôi mắt đẹp như biết nói.

Khi Tiết Kỳ bước vào phòng bệnh, cảnh tượng hắn thấy là người khác bệnh thì có bạn bè người thân ở bên, còn bạn thân của mình thì cô độc nằm trên giường ngẩn người.

Hắn thở dài, là bạn nối khố, hắn ít nhiều cũng hiểu hoàn cảnh gia đình của Giải Ngâm, gã khốn nạn trên danh nghĩa là cha của Giải Ngâm quanh năm nghiện rượu, coi tiền như mạng, mà người bạn này của hắn từ nhỏ đã xui xẻo, không phải đang bị đánh thì cũng là chuẩn bị bị đánh, gã khốn đó coi chuyện này là nguồn thu nhập.

Sau khi thi đại học xong, Giải Ngâm đỗ vào một trường ở tỉnh khác rồi không bao giờ quay về nữa. Lần này Giải Ngâm đột nhiên nhận được điện thoại của cảnh sát, báo rằng Giải Trì đã qua đời vì tai nạn xe, Giải Ngâm mới quay về nhận xác.

Không ngờ chuyến này về, Giải Ngâm cứ liên tục sốt cao hôn mê.

Tiết Kỳ đặt bữa sáng sang một bên, nhìn bạn thân, lo lắng nói: “Ngâm Ngâm à, nếu cậu thấy tủi thân thì cứ khóc đi, anh em không cười cậu đâu.”

Nói rồi đưa tay lên định sờ đầu chàng trai, nhưng lại bị gạt ra một cách phũ phàng.

Giải Ngâm nhìn hắn, đưa tay tháo tai nghe, giọng hơi khàn: “Sao cậu còn chưa đi nữa?”

Tiết Kỳ xù lông: “Vô lương tâm! Cậu còn đang bệnh thế này tôi đi được à?”

Giải Ngâm bật cười: “Tôi không sao, bác sĩ cũng nói kết quả kiểm tra không có vấn đề gì, cậu đừng lo cho tôi nữa, mau về đi làm đi. Công ty nào lại thích nhân viên mới đi làm vài ngày đã xin nghỉ liên tục chứ.”

Giải Ngâm trở mình xuống giường vào nhà vệ sinh rửa mặt, Tiết Kỳ đi theo sau: “Không sao, sếp của tôi tốt lắm, nghe tình hình của cậu còn bảo tôi cứ giải quyết xong xuôi rồi hẵng về.”

Giải Ngâm thầm nghĩ người ta chỉ nói khách sáo thôi, biết đâu chờ cậu giải quyết xong quay về thì người ta cũng "giải quyết" luôn cậu rồi, đành nói: “Tôi khỏe rồi.”

Tiết Kỳ: “Bên cạnh cậu cũng không có ai, lỡ lại ngất nữa thì...”

Giải Ngâm: “Sẽ không đâu.”

Thấy bạn nối khố lại định mở miệng, Giải Ngâm giơ tay ra hiệu dừng lại.

Sau khi rửa mặt xong và trở về giường bệnh, Giải Ngâm lấy điện thoại ra, bấm vài cái, trong túi Tiết Kỳ liền vang lên tiếng thông báo tin nhắn.

Tiết Kỳ lấy điện thoại ra xem, không ngờ lại là tin nhắn đặt vé tàu cao tốc thành công, thời gian khởi hành là một tiếng nữa.

“Cậu!”, Tiết Kỳ sốt ruột: “Sao cậu lại như vậy...”

“Thân ái nhắc nhở, còn năm mươi chín phút bốn mươi sáu giây nữa là tàu đến.”

Giải Ngâm nhướng mắt, nhìn người bạn nối khố đang tức đến phồng cả má của mình rồi cười: “Nhanh chân lên nha chàng trai.”

Chàng trai trẻ ngồi trên giường bệnh có sắc mặt tái nhợt, mặc một chiếc áo sơ mi trắng bằng vải voan mềm mại, quần jean chín tấc, cổ áo hơi rộng để lộ một đoạn xương quai xanh mảnh khảnh, trông ngoan ngoãn hiền lành, lúc ngước mắt nhìn qua còn nở nụ cười tươi, trong khoảnh khắc, tựa như xuân về hoa nở.

Tiết Kỳ tức thì chẳng còn chút tức giận nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương