Sau khi lấy được giấy xuất viện, hai người xuống lầu làm thủ tục thanh toán, lúc ra khỏi thang máy, một loạt tiếng bước chân dồn dập bỗng vang lên từ xa đến gần, tiếng bánh xe ma sát trên sàn nhà bóng loáng phát ra những âm thanh kèn kẹt nặng nề.
Một nhóm y tá đẩy giường cấp cứu lao vào thang máy chuyên dụng, trên chiếc giường mỏng manh, một bác sĩ đang quỳ gối, liên tục thực hiện hồi sức tim phổi.
Thang máy cấp cứu không chứa được nhiều người, người đàn ông trung niên bị đẩy ra thấy thang máy đi lên liền vội vàng chạy đến thang máy dành cho khách ở phía Giải Ngâm. Cửa thang máy đóng lại, Giải Ngâm quay đầu nhìn ông ta một cái, đối phương lấy điếu thuốc ra ngậm vào miệng rồi "tách" một tiếng châm lửa:
[M* kiếp, lão bất tử, nửa người đã xuống lỗ rồi còn hành hạ con cháu làm gì.]
[Lần này lại không biết tốn bao nhiêu tiền nữa. Không được, mình phải gọi cả dì Phương và mọi người đến.]
Tiết Kỳ nhìn thang máy cấp cứu đi lên, thở dài một hơi, đang định nói vài câu về sự vô thường của cuộc đời để giãi bày cảm xúc, quay lại thấy cậu bạn nối khố mày nhíu chặt, quầng mắt thâm đen, hắn liền nuốt lại lời định nói, vỗ vai cậu an ủi.
Sau khi hai người chia tay, Giải Ngâm cũng bắt taxi về nhà.
Nhà cậu ở trong một khu làng trong thành phố, nhà cửa dọc đường không quá cao, có thể thấy học sinh, nhân viên văn phòng đi ra từ những con hẻm nhỏ, hai bên đường còn có các quán ăn sáng vỉa hè, những thùng nước lèo lớn bốc hơi nghi ngút.
Càng đi vào trong, càng có nhiều ông bà cụ. Họ đều là hàng xóm cũ đã sống cùng nhau hai ba chục năm, vừa thấy cậu liền không hẹn mà cùng túm tụm lại thì thầm.
Giải Ngâm leo lên tầng thượng, ngẩng đầu lên liền thấy cửa nhà mình không biết đã bị dán giấy niêm phong từ lúc nào, trên đó còn dùng sơn màu đỏ tươi viết bốn chữ to "NỢ TIỀN TRẢ TIỀN".
“Alo?”
Màn hình chiếc điện thoại trên tay trái Giải Ngâm sáng lên, hiển thị đang trong cuộc gọi.
Đầu dây bên kia, Tiết Kỳ nghi hoặc nhìn vào điện thoại: “Alo? Ngâm Ngâm, cậu có đang nghe không đó?”
Giải Ngâm: “Tôi đây, cậu nói tiếp đi.”
Tiết Kỳ bèn tiếp tục dặn dò cậu phải nghỉ ngơi nhiều, chú ý sức khỏe, nhớ ăn đồ hắn đã mua để trong tủ lạnh, nếu thấy không khỏe thì phải gọi ngay cho hắn, hắn sẽ bay về cứu giá ngay lập tức.
Giải Ngâm chăm chú lắng nghe, nét mặt dịu đi rất nhiều.
Cậu xé tờ giấy niêm phong, đẩy cửa ra, một luồng gió từ trong thổi vù ra, khắp phòng khách vương vãi mảnh thủy tinh vỡ.
Giải Ngâm không đụng vào những thứ đó, cậu ngồi xuống ghế sofa, nói chuyện thêm một lúc, nghe thấy bên Tiết Kỳ có thông báo qua cửa an ninh mới cúp máy, rồi gọi báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh, chụp ảnh lấy bằng chứng, kiểm tra camera giám sát, lấy lời khai. Vì tình tiết vụ việc chưa đủ tiêu chuẩn để lập án nên họ chỉ sao chép lại dữ liệu camera giám sát gần đó để điều tra thêm.
Làm xong mọi việc thì trời đã tối, Giải Ngâm lấy giẻ lau, cây lau nhà ra bắt đầu dọn dẹp.
Nửa tháng trước, Giải Trì qua đời vì tai nạn xe. Ngày hạ huyệt, hơn chục gã đàn ông to con tìm đến cửa, nói rằng trước khi qua đời, Giải Trì đã dùng căn nhà này để thế chấp vay của họ một khoản tiền. Bây giờ người vay đã chết, họ không chỉ muốn thu hồi căn nhà này mà còn muốn Giải Ngâm bồi thường thêm 30% tổn thất kinh tế cho công ty.
Giải Ngâm đương nhiên không thể chỉ dựa vào vài câu nói mà ngoan ngoãn làm theo. Đối phương đã chuẩn bị từ trước, lập tức lấy ra hợp đồng đã ký với Giải Trì.
Trên đó giấy trắng mực đen, điều khoản rõ ràng, "Nếu Giải Trì không có khả năng trả nợ thì sẽ chuyển nhượng căn nhà miễn phí cho bên A và để con trai bồi thường tổn thất cho bên quý vị." Dưới cùng còn có chữ ký và dấu vân tay của Giải Trì.
Giải Ngâm nhận ra nét chữ ký đó, cũng biết Giải Trì có thể làm ra chuyện này, nhưng chưa nói đến việc số tiền vay có nhiều đến thế không, chỉ riêng tiền lãi đã không đúng, càng đừng nói đến cái gọi là tổn thất kinh tế.
Giải Ngâm cũng không vòng vo, thẳng thắn nói muốn bồi thường thì cứ khởi kiện, chỉ cần tòa án phán quyết thì cậu đều chấp nhận.
Đối phương dĩ nhiên không thể cứ thế ra về, cũng không thể thực sự đi kiện ra tòa như lời Giải Ngâm nói. Cứ dăm ba bữa họ lại kéo người đến gây rối, liên tục khủng bố điện thoại, nhắn tin đe dọa...
Giải Ngâm đã báo cảnh sát, nhưng khổ nỗi lần nào cảnh sát vừa đến thì họ đã đi rồi, số điện thoại cũng là số ảo, không có camera giám sát.
Giải Ngâm không kể chuyện này cho bất kỳ ai, kể cả Tiết Kỳ, nếu không với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ bỏ cả công việc để ở lại giúp cậu.
Tắm xong đi ra, Giải Ngâm thả mình lún sâu vào ghế sofa, gió nhẹ lướt qua da thịt, thổi cho tứ chi cậu càng thêm rã rời.
Giải Ngâm mí mắt trĩu nặng, cơ thể vô cùng mệt mỏi, nhưng cậu lại không tài nào ngủ được.
Vì "ồn"