Dẫn Đường Hệ "Câu Dẫn" Hôm Nay Vẫn Bị Tinh Thần Thể Bám Dính

Chương 1.3

Trước Sau

break

Ban đầu chỉ là sốt nhẹ, ngủ lịm, không có gì khác thường.

Sau đó, cha cậu qua đời vì tai nạn xe, triệu chứng của cậu cũng nặng thêm, mấy lần sốt cao hôn mê được bạn bè phát hiện đưa đến bệnh viện, nhịp tim còn vọt lên 200 lần mỗi phút.

Thế nhưng sau hàng loạt kiểm tra, kết quả đều cho thấy không có vấn đề gì, bác sĩ chỉ có thể suy đoán rằng bệnh nhân bị phản ứng stress sinh lý do quá đau buồn.

Điều mà Giải Ngâm không nói ra là, kể từ lần đầu tiên nhịp tim tăng vọt lên 200, cậu đã thường xuyên nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.

Ví dụ như người nhà ở phòng bệnh bên cạnh vào thăm bệnh nhân nhưng trong lòng lại thầm rủa lão già sắp chết chỉ giỏi gây chuyện, cậu con trai ở tầng dưới từ hai ngày trước đã luôn lẩm bẩm về khoản tiền bảo hiểm 2 triệu, một học sinh được 100 điểm sợ bị phát hiện gian lận, một gã say rượu giữa đêm hôm khuya khoắt trên phố định nhân cơ hội sàm sỡ người qua đường...

Ban đầu, Giải Ngâm chỉ nghĩ rằng mình quá mệt mỏi nên bị ảo thanh.

Dần dần, cậu phát hiện ra mình không chỉ "nghe" được tiếng lòng của người khác, cảm nhận được cảm xúc của họ, mà thậm chí còn bắt đầu xuất hiện ảo giác.

Trong ảo giác, cậu tách "bản thân" thành vô số dòng điện nhỏ, kêu xèo xèo, vừa lo lắng vừa hưng phấn lao đi khắp thế giới, chui vào đầu người khác và đọc thông tin một cách trắng trợn.

Cậu không thể ngăn suy nghĩ của mình vươn ra như những chiếc xúc tu đến người khác, cũng không thể ngăn chặn những cảm xúc tiêu cực và lượng thông tin hỗn tạp mà họ mang lại.

Nếu là người khác, sớm muộn gì cũng suy sụp tinh thần, nhưng Giải Ngâm lại cảm thấy mình vẫn ổn.

Đối với cậu, sự khác biệt lớn nhất giữa hiện tại và quá khứ chẳng qua chỉ là tâm tư của họ giờ đây được phơi bày rõ ràng hơn mà thôi.

Cậu không cần phải tiêu hóa những thông tin quá tải này, chỉ cần lờ đi là được.

Nhưng khi cậu thử can thiệp vào "ảo giác" và thành công ngăn chặn gã sàm sỡ kia, cậu lần đầu tiên nghi ngờ tính chân thực của thế giới này: Thế giới mà mình đang sống có thật sự tồn tại không?

Thế giới này, liệu có khi nào mới chính là "ảo giác" của mình không?

"Thịch!"

Giải Ngâm vội ôm lấy vị trí tim.

"Thịch thịch!"

"Thịch thịch thịch!"

Lại đến rồi.

Giải Ngâm nắm chặt tay thành quyền, đè chặt lên lồng ngực, muốn trái tim bên trong yên lặng một chút.

Tiếc là trời không chiều lòng người, trái tim đập dữ dội làm tăng tốc độ tiêu thụ oxy, chẳng mấy chốc Giải Ngâm đã cảm thấy ngạt thở.
Cậu đứng dậy tìm lọ thuốc bác sĩ kê cho, nhưng vì hai tay tê dại, cổ tay dùng sức quá mạnh, lọ thuốc trượt khỏi tay bay ra ngoài.

“Choang!”

Thuốc vương vãi khắp sàn.

Trong một khoảnh khắc, Giải Ngâm nghĩ rằng mình sẽ vớ lấy thứ gì đó trong tay, rồi như một kẻ điên đập phá đồ đạc, vừa đập vừa gào thét khản cổ, để ngọn núi lửa trong lòng bùng phát thiêu rụi tất cả.

Giải Ngâm nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Đã lâu rồi cậu không có những cảm xúc cực đoan như vậy.

“Cứ thế này, chắc mình cũng sắp điên rồi.”

Giải Ngâm tự giễu, cúi người nhặt thuốc. Ngay khoảnh khắc ngón tay sắp chạm vào viên thuốc, cậu đột ngột quay đầu lại — sau lưng yên tĩnh, không một bóng người.

Cơn gió ào ạt thổi vào từ cửa sổ không biết đã ngừng từ lúc nào, những âm thanh ồn ào khiến đầu cậu đau nhức cũng biến mất.

Thế giới như thể bị nhấn nút tạm dừng đột ngột.

Giải Ngâm đứng thẳng dậy, nhìn quanh căn phòng.

Căn phòng không lớn, tường trát bột bả đã ngả vàng, có chút cũ kỹ nhưng vẫn khá sạch sẽ.

Sát tường là một bộ sofa, bàn trà. Trên bàn trà có một bình thủy tinh cắm những cụm linh hương thảo xinh đẹp rực rỡ, đó là do Tiết Kỳ cắm cho cậu vào sáng hôm qua.

Đối diện là hai chiếc tủ thấp, bên trong vốn chứa đầy rượu. Lệch sang một chút là phòng của cậu, cửa phòng không đóng chặt, qua khe cửa nhìn vào chỉ thấy một màu đen kịt, không một tia sáng.

Đồ đạc xung quanh vẫn như cũ, nhưng một luồng khí lạnh lại chạy dọc sống lưng cậu.

Cứ như thể căn phòng này đột nhiên mọc ra vô số con mắt đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Lông tơ dựng đứng từ cánh tay lan ra khắp sau lưng.

Giải Ngâm nín thở đi về phía cửa chính, nắm lấy tay nắm cửa — tay cậu đang run rẩy, cảm giác bị nhìn trộm này khiến cậu nhớ lại một vài ký ức không mấy tốt đẹp.

Kinh nghiệm cho cậu biết, ngồi chờ chết có lẽ còn tệ hơn.

Giải Ngâm "xoạt" một tiếng kéo mạnh cửa ra, nhưng cảnh tượng bên ngoài khiến đồng tử cậu co rút đột ngột.

Căn hộ đối diện và cầu thang nhà cậu đã biến mất, thay vào đó là một con phố với các cửa hàng san sát. Trên phố không một bóng người, những ngọn đèn đường mờ ảo lặng lẽ đứng hai bên, xung quanh là một sự tĩnh lặng bao trùm.

Giải Ngâm nhận ra con đường này, đường Trang Mai, nơi cha cậu gặp tai nạn xe.

"Thịch thịch thịch!"

Giải Ngâm ôm lấy tim, quay đầu lại, nhà của cậu cũng biến mất, sau lưng cậu là một cánh cổng sắt bị khóa.

“Lại là ảo giác sao?”

Cậu cầm lấy ổ khóa trên cổng sắt, định thử xem có mở được không, bất ngờ sợi xích sắt va vào cổng tạo ra hai tiếng vang lanh lảnh trong không gian tĩnh mịch.

Âm thanh này như một tín hiệu nào đó, trong đêm tối dường như có một sinh vật khổng lồ đang say ngủ bị đánh thức.

Cảm giác nguy hiểm quen thuộc ùa về, Giải Ngâm không chút do dự quay người bỏ chạy!

Ở góc con phố sâu hun hút, một vệt sáng bạc đột ngột xé toang không khí, một vật thể khổng lồ nào đó nhanh chóng lao ra, rẽ ngoặt, bốn chân chạm đất lao về phía trước.

“Hù —!”

Hơi thở nặng nề phả vào sau gáy, lông tơ của Giải Ngâm dựng đứng, cậu ngửi thấy mùi chua thối của thịt rữa, có thứ gì đó chọc vào sau gáy cậu.

Giải Ngâm đưa tay lên gạt, là một túm lông...

Lý trí bảo cậu đừng quay đầu lại, nhưng cảm giác bất an mãnh liệt thôi thúc cậu quay đầu lại, vừa đúng lúc đối phương thò đầu lại gần...

Một gương mặt người bất ngờ đập thẳng vào tầm mắt của Giải Ngâm, từ vị trí lẽ ra là hốc mắt lại mọc ra hai chiếc sừng xoắn to khỏe, uốn lượn ra sau đầu; toàn thân phủ đầy lông trắng cứng như thép. Rõ ràng đó là một con quái vật mình dê mặt người!

“Hù —!”

Con quái vật há cái miệng máu, giơ vuốt vồ tới, móng vuốt cong như lưỡi hái, chỉ cần móc vào rồi kéo lại là có thể dễ dàng xé toạc cơ thể cậu.

Giải Ngâm đột ngột lùi lại, móng vuốt sắc nhọn xé rách vạt áo tung bay của cậu, sượt qua cằm cậu trong gang tấc, rồi chớp mắt lại vỗ vào vai cậu.

Cả người Giải Ngâm bị đánh bay ra ngoài, ngã sõng soài trên đất. Vừa ngẩng đầu lên, con quái vật khổng lồ đã lao tới!

Khoảnh khắc đó, Giải Ngâm chỉ nghĩ rằng giá như có thể ngăn con quái vật ở bên ngoài.

Trong chớp mắt, một bức tường cao sừng sững mọc lên từ mặt đất.

Con quái vật đang lao tới bị bức tường đột ngột xuất hiện hất văng, bay ngược ra xa vài trượng.

Giải Ngâm: "!!!"

Tác giả có lời muốn nói:

Công sắp xuất hiện ngay đây.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương