Trong đêm tối, bốn bề tĩnh lặng không một tiếng động, giữa lòng đường đột ngột sừng sững một bức tường khổng lồ, nó cắt đứt con đường đi lại hai bên, nhìn lên không thấy đỉnh.
Trong các khu dân cư hai bên đường có hàng chục ngọn đèn vẫn sáng, động tĩnh lớn như vậy nhưng không một ai ló đầu ra xem.
Con đường Trang Mai yên tĩnh không một bóng người, không một chiếc xe, ngay cả đèn đỏ cũng chưa từng chuyển sang màu xanh.
Giải Ngâm trong lòng chấn động mạnh, cậu sờ lên bức tường trước mặt, cảm giác không khác gì một bức tường xi măng bình thường, con quái vật bị chặn lại dường như vẫn đang dùng móng vuốt sắc nhọn cào lên tường, phát ra những tiếng cào chói tai.
Giải Ngâm không kìm được mà tự hỏi: Thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
"Pằng pằng pằng!"
Tiếng súng vang lên, Giải Ngâm giật mình quay đầu lại.
...
Cách đó ba con phố.
Con đường phía trước đột nhiên biến mất, một người phụ nữ mặc váy đuôi én vội vàng phanh gấp, một mùi rượu nồng nặc ập vào mặt, ngã tư vốn có đã biến thành một hồ rượu, sủi bọt ùng ục.
Một thân hình thấp bé nhảy phắt lên lưng người phụ nữ, hai tay ôm chặt cổ "hắn", một cái đầu đầy mụn mủ ló ra từ sau gáy, miệng ngoác đến tận mang tai, thè lưỡi ra định liếm!
Tạ Xuân Minh giữ chặt đầu nó, chiếc lưỡi đầy gai ngược múa loạn trong không trung, mùi tanh tưởi của thịt thối rữa nồng đến mức khiến người ta buồn nôn.
Tạ Xuân Minh không nhịn được chửi: “Cái thứ này đúng là ghê tởm chết m*!”
Quái vật nhỏ: “Xuân Xuân ~!”
M* kiếp!
Tạ Xuân Minh dùng sức ở eo, đột ngột ngả người ra sau.
Quái vật nhỏ nhanh chóng bò đến trước mặt hắn, mắt Tạ Xuân Minh sáng lên, một con báo tuyết từ bên cạnh bất ngờ lao ra, vồ lấy con quái vật nhỏ rồi cắn xé dữ dội.
Tạ Xuân Minh ôm cổ vừa định thở phào một hơi thì một con quái vật nhỏ khác lại bay bổ tới, lưỡi dài vung vẩy, nước bọt bay tứ tung. Ánh mắt Tạ Xuân Minh trở nên sắc lạnh, bên tai bỗng có tiếng gió rít.
Hàng chục mũi tên sắc bén bay vụt qua, ghim chặt con quái vật nhỏ xuống đất, một mũi tên khác thì lượn một vòng, xuyên qua con quái vật nhỏ đang bị báo tuyết cắn.
Tạ Xuân Minh giơ tay lên, khẩu súng lục màu bạc rơi ở cách đó không xa bay tới lòng bàn tay hắn. Cùng lúc đó, một cơn lốc nhỏ ngưng tụ thành những lưỡi đao gió xung quanh hắn, cứ một con quái vật nhỏ đến là lại chém một nhát. Trên cổ không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vết xước nhỏ và mảnh, máu đang rỉ ra.
Con báo tuyết lo lắng đi vòng quanh tại chỗ, thậm chí còn đập đầu xuống đất. Bất thình lình một tiếng quát vang lên, lông báo tuyết dựng đứng.
“Tạ Xuân Minh!”
Tạ Xuân Minh nhìn về phía phát ra âm thanh, một đôi chân dài miên man giơ cao đá ngang, đá bay một con quái vật nhỏ về phía này. Ánh mắt Tạ Xuân Minh vô thức dõi theo, không kịp đề phòng, một con quái vật nhỏ phía sau nhe nanh múa vuốt bổ nhào tới mặt hắn!
Tạ Xuân Minh giật mình, giây tiếp theo, con quái vật nhỏ đã bị con vừa rồi đập bay!
Quay đầu lại, đôi chân dài săn chắc đầy sức mạnh đang đạp lên ngực con quái vật nhỏ, ánh mắt sắc bén quét về phía hắn, một phát súng kết liễu con quái vật dưới chân.
Tạ Xuân Minh toàn thân run lên, trong mắt hồi phục vài phần tỉnh táo, lúc này mới nhận ra mình đã làm gì.
Hắn vội vàng tái lập lá chắn tinh thần, đáng tiếc lá chắn tinh thần chưa đầy một giây đã vỡ tan, con báo tuyết bên cạnh phát ra tiếng rên rỉ tủi thân.
Có người đi tới, đặt tay lên vai Tạ Xuân Minh. Người đó mặc một chiếc váy hở lưng, mái tóc dài bị máu ở lưng dính vào vết thương, trạng thái tinh thần cũng không tốt: “Lão đại, cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bị đồng hóa.”
Bùi Hành Thù vừa định nói gì đó, tim đột nhiên như bị một cú đấm mạnh, ánh mắt bỗng nhìn về phía cuối con đường.
Bức tường cao vốn chặn kín ngã tư đã biến mất, phía trước bị sương mù bao phủ, như thể có ai đó thổi một hơi về phía này, màn sương mỏng tan ra, trải ra một con đường rộng rãi, các tòa nhà hai bên dần dần hình thành, sau đó được chiếu sáng, làm cũ đi, cảnh tượng hiện ra giống hệt vô số đêm yên bình trước đây.
Bùi Hành Thù nhìn chằm chằm vào cuối con đường, một khao khát chưa từng có đang thôi thúc anh, bảo anh hãy qua đó xem, mau qua đó xem...
Tuy nhiên, không đợi anh hành động, con quái vật đang ẩn nấp trong bóng tối đã lao như điên về phía nguồn gốc của sự khác thường trước một bước.
Sắc mặt Bùi Hành Thù lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Tạ Xuân Minh và Dư Phong vừa định mở miệng, một cơn gió mạnh đã vút qua bên tai.
Trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng lão đại đâu nữa.
...
Giải Ngâm nhìn ngã tư, nhạy bén nhận ra lại có thứ gì đó đang tiến về phía mình.
Cậu lùi lại vài bước, quay người chạy ngược lại.
Bức tường trước mặt cùng với con quái vật trông giống Thao Thiết đều biến mất, một con đường nhỏ rợp bóng cây mới xuất hiện trước mắt.
Giải Ngâm men theo con đường nhỏ quen thuộc, giây tiếp theo, mặt đất dưới chân đột nhiên lật lên, hất cậu ngã xuống đất.
Giải Ngâm lăn một vòng tại chỗ, khi lăn đến vòng thứ hai, trước mặt đột ngột xuất hiện một cái hố sâu, một luồng khí lạnh buốt từ sống lưng lan ra toàn thân.
Cậu phanh gấp, trước hố sâu "mọc" lên một ụ đất nhỏ, ngăn cậu lăn vào trong.
Giải Ngâm quay đầu lại, một bóng người cao lêu nghêu đứng sừng sững ở bên kia đường.
Nói nó là "người" có lẽ không chính xác, vì nó cao ít nhất ba mét, đầu to thân nhỏ, đầu đội đế miện, khuôn mặt dưới tấm rèm châu va chạm vào nhau không có ngũ quan, chỉ có đầy những cục thịt không ngừng ngọ nguậy, giây tiếp theo, một cục thịt rơi xuống, lại tách ra thành một con vật nhỏ có hình thù kỳ quái!
Tiếp theo là con thứ hai, thứ ba, thứ tư... tất cả đều lao về phía cậu!
Giải Ngâm giật mình, bò dậy rồi chạy.
Cái hố sâu trước mặt bị một lực lượng vô hình lấp đầy.
Nhưng chưa kịp chạy xa, cậu đã bị một đám quái vật nhỏ đuổi theo từ phía sau xô ngã xuống đất.
Tứ chi bị kẹp chặt, con quái vật nhỏ thè chiếc lưỡi dài ra định liếm cậu, trên lưỡi nó toàn là những gai ngược nhỏ và sắc, một miếng này liếm xuống không chết cũng phải lột một lớp da.
Giải Ngâm ra sức vùng vẫy, trên không, một tảng đá khổng lồ từ từ ép xuống, mọc ra vô số cạnh đá sắc nhọn...
Tuy nhiên, một giây trôi qua, hai giây trôi qua, ba giây trôi qua.
Cơn đau trong tưởng tượng đã không ập đến, thay vào đó, bên tai lại vang lên những tiếng "phịch phịch" của vật nặng rơi xuống đất, ngay sau đó là tiếng giày cao gót nện trên mặt đất.