Dẫn Đường Hệ "Câu Dẫn" Hôm Nay Vẫn Bị Tinh Thần Thể Bám Dính

Chương 2.2

Trước Sau

break

Giải Ngâm mở mắt ra, một bóng người cao ráo ngược sáng bước về phía cậu. Cô khoác trên mình mái tóc gợn sóng bồng bềnh, trên người mặc một chiếc sườn xám xẻ tà cao. Dưới tà sườn xám là đôi chân dài săn chắc, mạnh mẽ đang đung đưa qua lại, giày cao gót tạo ra những tiếng "cộc cộc" đầy nhịp điệu, trái tim của Giải Ngâm bất giác đập thình thịch theo nhịp đó.

Khi cô đến gần, một áp lực vô hình từ bốn phía ép chặt lấy Giải Ngâm, tần số tim đập của cậu không ngừng thách thức giới hạn, rồi lại vượt qua giới hạn:

220...

233...

284...

Một lưỡi đao dài màu đen nâng cằm Giải Ngâm lên.

Cảm giác lạnh buốt thấu xương, Giải Ngâm nín thở, ngước mắt lên theo động tác của đối phương, bất ngờ chạm phải một đôi mắt lạnh lùng, sắc bén.

Giải Ngâm lập tức cảm thấy da đầu tê rần, vỏ não lóe lên tia lửa điện, dòng điện thông qua các nơ-ron thần kinh truyền khắp tứ chi xương cốt, kích thích từng tế bào thần kinh của cậu, sản sinh ra một cảm xúc xa lạ mà mãnh liệt.

Mái tóc gợn sóng bồng bềnh bỗng biến thành mái tóc ngắn gọn gàng của nam giới, lông mày dài xếch vào tận thái dương, màu mắt trong trẻo lạnh lùng dưới ánh trăng không mang chút hơi người. Khi ánh mắt lười biếng liếc nhìn từ đáy mắt, nó mang theo tính xâm lược cực mạnh.

Cơ thể Giải Ngâm không kiểm soát được mà run lên, trong cơ thể như thể ẩn giấu một mồi lửa đã bị chôn vùi nhiều năm, chỉ chờ một hơi là có thể bùng cháy dữ dội.

Nhận thấy mái tóc dài vướng víu đã biến mất, khóe môi người đàn ông cong lên một nụ cười, giọng nói như được ủ qua men rượu say lòng người: “Người mới à?”

Đầu óc Giải Ngâm quay cuồng, đại não đã rơi vào trạng thái tê liệt, không hiểu đối phương đang nói gì.

Giữa một vũng máu, Bùi Hành Thù đưa tay về phía chàng thanh niên trên mặt đất, trên tay không biết từ lúc nào đã cầm một chiếc ô: “Cầm lấy.”

Giải Ngâm chỉ do dự một thoáng rồi nắm lấy cán ô.

Lúc đứng dậy, Giải Ngâm liếc nhìn xuống đất, đập vào mắt là một màu đỏ tươi chói lòa khắp mặt đất, trong vũng máu còn vương vãi vô số mảnh thi thể đứt lìa. Cậu đột nhiên hụt chân, cơ thể mất thăng bằng. Các tòa nhà xung quanh đột ngột rung chuyển.

Bùi Hành Thù theo phản xạ nắm lấy tay đối phương kéo người lại, một tay che mắt cậu: “Đừng nhìn.”

Cơ thể Giải Ngâm hơi cứng lại, cả vành tai đều nóng rực.

Hai người đều không nói gì, cứ thế một trước một sau nắm tay nhau rời đi.

Ngọn núi lửa cao chưa bằng đứa trẻ ba tuổi đang nhe nanh múa vuốt, phun ra lưỡi lửa chặn trước mặt Tạ Xuân Minh và Dư Phong bỗng hóa thành gió, lặng lẽ biến mất.

Hành Thù thấy vậy liền buông tay ra, Tạ Xuân Minh vui mừng, giơ ngón tay cái với Giải Ngâm: “Người anh em, lợi hại thật!”

Giải Ngâm ngơ ngác.

Con quái vật đội đế miện đứng sừng sững bên đường gầm lên một cách bồn chồn, những cục u dưới da nó ngọ nguậy ngày càng nhanh, phồng lên ngày càng to, sau đó "bụp" một tiếng, nôn ra từng con quái vật nhỏ trông giống hệt trẻ sơ sinh, chỉ trong một hơi thở đã bò đầy mặt đất.

Cảnh tượng này vừa kinh dị vừa ghê tởm, da gà của Giải Ngâm nổi hết cả lên, cảm giác nguy hiểm khiến cậu lùi lại mấy bước.

Dư Phong và Tạ Xuân Minh nghiêng người tiến lên, nhưng Giải Ngâm ở phía sau lại nhìn chằm chằm vào lưng họ, kinh ngạc mở to hai mắt.

Phía sau hai người không biết từ lúc nào đã có một con gấu nâu to lớn khỏe mạnh và một con báo tuyết đang rục rịch.

Giải Ngâm đang định nhắc nhở thì hai con mãnh thú gầm lên một tiếng, lao lên tấn công lũ quái vật nhỏ trước tiên.

Bùi Hành Thù rút thanh đao đen ra: “Tấn công bản thể, tốc chiến tốc thắng.”

Trong chốc lát, ba người hai vật và lũ quái vật rơi vào một trận hỗn chiến.

Giải Ngâm trốn trong góc, khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt, cậu mơ hồ cảm thấy sau khi xuất viện mình đã đi thẳng đến rạp chiếu phim, đang xem một bộ phim toàn ảnh với kinh phí khủng.

Nếu không thì tại sao lại có những con mãnh thú lớn hiếm thấy ở đây, tại sao những người này lại biết bay, và tốc độ của họ còn nhanh đến mức mắt thường khó mà bắt kịp?

Không còn sự áp chế của "tạo ảnh", nhóm Bùi Hành Thù nhanh chóng chiếm thế thượng phong, tốc độ phân chia của con quái vật có nhanh đến đâu cũng không bằng tốc độ Bùi Hành Thù tiếp cận nó.

Bùi Hành Thù một đao chém đứt mắt cá chân của con quái vật, nó khuỵu một gối xuống đất.

Lũ quái vật nhỏ đang không ngừng phân chia bỗng khựng lại một lúc.

Cũng chính lúc này, Giải Ngâm mới nhìn thấy con quái vật đội đế miện kia vậy mà còn đang cõng một người trên lưng!

Dư Phong trong lòng khẽ động, con gấu nâu Kodiak thừa thắng xông lên, một chưởng đập bẹp một con quái vật nhỏ, quay đầu định cắn con đế miện!

Nhưng người trên lưng con đế miện lúc này lại ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, Giải Ngâm đã nhìn rõ dung mạo của người đó: đó là một thiếu niên mặt búp bê, da trắng bệch, nửa thân dưới từ eo trở xuống đều đã hòa vào cơ thể của con quái vật. Hắn nhắm mắt, nhưng lại đột nhiên lên tiếng: “Phong Phong...”

Dư Phong giật mình: “Tô Cần!”

Dư Phong đưa tay ra định tóm lấy thiếu niên mặt búp bê, một con quái vật nhỏ bật ra từ bên cạnh, "vèo" một cái ôm lấy đầu Dư Phong rồi liếm.

Dư Phong siết chặt hai tay, một luồng gió mạnh quét qua mặt, con quái vật nhỏ trong nháy mắt vỡ thành thịt vụn.

Dư Phong nhìn tay mình, trên mu bàn hắn mọc ra một cái gai xương nhọn hoắt.

Bùi Hành Thù liếc hắn một cái, tăng tốc độ tấn công.

Ngay khoảnh khắc lưỡi đao của Bùi Hành Thù sắp chém đứt đầu con đế miện, thiếu niên mặt búp bê lại lên tiếng: “Lão đại...”

Động tác của Bùi Hành Thù không hề dừng lại, lưỡi đao hơi nghiêng, vừa vặn tránh được thiếu niên mặt búp bê, chém bay đầu của con đế miện.

Lũ quái vật nhỏ đang bay tới tấn công bỗng khựng lại, sau đó rơi lả tả xuống đất. Nhưng thiếu niên mặt búp bê trên lưng con đế miện lúc này lại đột nhiên quay đầu, "nhìn" về phía chàng thanh niên ở cách đó không xa.

Da đầu Giải Ngâm tê rần, rõ ràng đối phương không hề mở mắt, nhưng cậu lại có cảm giác như đang đối diện với một đôi mắt đầy tử khí.

Phía sau truyền đến động tĩnh nhỏ.

Giải Ngâm liếc mắt nhìn, một cái đuôi từ dưới đất chui lên, quấn chặt lấy eo cậu, kéo cậu về phía thiếu niên mặt búp bê!

Tác giả có lời muốn nói:

Lưỡi đao dài màu đen của người đàn ông khẽ nâng cằm Giải Ngâm lên.

Giải Ngâm: tim đập tăng tốc

break
Trước Sau

Báo lỗi chương