Dẫn Đường Hệ "Câu Dẫn" Hôm Nay Vẫn Bị Tinh Thần Thể Bám Dính

Chương 6.3

Trước Sau

break

Trên đường, Tạ Xuân Minh lái xe. Khi nghe tin tinh thần lực của Giải Ngâm là cấp S, hắn phấn khích đến mức chiếc xe suýt nữa thì lượn thành hình chữ S.

“Giỏi thật! Nếu cậu cũng ở lại cục, vậy thì cục chúng ta sẽ có hai người là Lính gác và Dẫn đường cấp S! Độc nhất vô nhị trên toàn cầu, oách phải biết!”

Giải Ngâm sững người, trong đầu hiện lên khuôn mặt một người đàn ông: “Lính gác cấp S đó là...?”

“Đương nhiên là lão đại của tôi rồi!” Tạ Xuân Minh vô cùng tự hào, “Toàn cầu chỉ có tổng cộng ba Lính gác cấp S, một trong số đó ở ngay phân cục chúng ta. Trong bảy hạng mục thi đấu của Lính gác, trừ hạng mục tác chiến phụ trợ bằng tinh thần thể ra thì tất cả các hạng mục khác đều đứng nhất, năm nào cũng vậy, ngầu chưa!”

Giải Ngâm thầm nghĩ, đúng là ngầu thật. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà lướt qua vun vút. Không biết có phải vì những "âm thanh" kia hay không mà lòng cậu cứ không thể nào yên được.

Bên tai, Tạ Xuân Minh than ngắn thở dài: “Tiếc là lão đại thích đàn ông, nếu không sinh một Lính gác nhỏ hoặc một Dẫn đường nhỏ thì tốt biết mấy. Gen của anh ấy ưu tú như vậy, em bé sinh ra chắc chắn cũng là ưu tú nhất!”

“Cái gì?”

Tạ Xuân Minh: “Hửm?”

Giải Ngâm: “Anh vừa nói lão đại của anh...”

“Á!” Tạ Xuân Minh vội bịt miệng, “Tôi vừa nói gì à? Đâu có đâu nhỉ?”

Giải Ngâm: “Anh nói lão đại nhà anh thích con trai.”

Tạ Xuân Minh cười gượng: “Hê hê, hê hê... Cậu đừng nói ra ngoài nhé, tôi sợ lão đại giết người diệt khẩu.”

Vừa nói hắn vừa làm động tác cứa cổ, rồi kể lại một cách sinh động câu chuyện xảy ra trong văn phòng Cục trưởng lúc trước.

Người trong xe bỗng cười khẽ một tiếng.

Xe chạy thẳng vào con hẻm nhà Giải Ngâm, từ xa đã thấy hai chiếc xe cảnh sát đậu ở đó. Hàng xóm láng giềng hiếu kỳ kéo đến, chỉ trỏ vào một tòa nhà chung cư và bàn tán xôn xao.

...

Giải Ngâm không muốn nghe, nhưng cậu không thể kiểm soát được. Những âm thanh vo ve như ruồi bay không ngừng chui vào đầu cậu, khiến cậu có chút buồn nôn.

Tạ Xuân Minh còn đang thắc mắc sao lại có cảnh sát ở đây, thì một người bên bộ phận hậu cần thấy hắn liền ghé lại nói: “Lúc Đội trưởng Bùi lên lầu kiểm tra thì tình cờ gặp một đám gây sự nên tiện tay xử lý luôn. Giờ cảnh sát đang áp giải từng người xuống đấy.”

Nghe vậy, Giải Ngâm ngẩng đầu nhìn về phía nhà mình, liền cảm nhận được một luồng cảm xúc kinh hãi đang chạy tán loạn khắp nơi.

Mà chủ nhân của luồng cảm xúc này, Giải Ngâm lại vừa hay quen biết, chính là kẻ cầm đầu đến chặn đường cậu.

Tạ Xuân Minh đưa Giải Ngâm lên lầu, vừa hay cảnh sát đang áp giải một người đi xuống, đó chính là một trong những kẻ đòi nợ. Gã ta mặt mũi bầm dập, toàn thân run rẩy, thậm chí bước chân còn nhanh hơn cả viên cảnh sát đang bắt giữ mình.

Viên cảnh sát rõ ràng là lần đầu tiên thấy người vội vã đến đồn công an như vậy, vẻ mặt hoàn toàn dở khóc dở cười.

Khi hai bên đi lướt qua nhau, gã kia dường như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt lập tức thay đổi. Chỉ trong hai nhịp thở ngắn ngủi khi họ lướt qua nhau, biểu cảm của gã đã từ sợ hãi chuyển thành e dè, rồi từ e dè thành phẫn nộ, ngay sau đó lại mang theo ác ý quay người đá tới...

“Đ*t mẹ mày, dám tìm người chơi sau lưng tao?!”

Hành động của gã thực sự quá bất ngờ, đến nỗi viên cảnh sát kia cũng không kịp phản ứng đã bị gã giãy thoát ra. Thêm vào đó, gã lại lao từ trên xuống, trong nháy mắt đã đến ngay trước mặt Giải Ngâm.

Giải Ngâm hoàn toàn không có cơ hội để né. Đầu óc cậu không đúng lúc lóe lên ba kết quả sau khi bị xô ngã: một là bị hất văng ra ngoài qua tấm lưới bảo vệ đã gỉ sét ở hành lang, gãy xương chống nạng ba tháng; hai là lăn xuống cầu thang, gãy xương chống nạng ba tháng; ba là bị đè ra đánh, cái này có lẽ khá hơn một chút, chỉ bị bầm dập mặt mũi một thời gian.

Giải Ngâm đã chuẩn bị sẵn sàng để ăn đòn, nhưng bên tai chỉ nghe thấy hai tiếng "rắc rắc", theo sau là tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Tạ Xuân Minh buông tay đang kìm chặt đối phương ra, nói: “Xin lỗi, nóng lòng cứu người, không kiểm soát được lực.”

Viên cảnh sát ngây người: “Sức của cậu...”

Tạ Xuân Minh đắc ý: “Khỏe chứ hả? Ây, sức của lão đại tôi mới là...”

Giọng của Bùi Hành Thù từ trên lầu vọng xuống: “Tạ Xuân Minh!”

Tạ Xuân Minh nuốt vội lời định nói: “Tới đây!”

Khi hai người đi lên, Đội trưởng Bùi cao ráo chân dài đang dựa vào khung cửa, đôi chân vắt chéo nhìn qua hiệu ứng thị giác trông như phải dài hai mét. Tạ Xuân Minh vừa mở miệng định cà khịa, Bùi Hành Thù đã nói trước: “Cái miệng của cậu cả ngày cứ lải nhải không ngừng, hồi đó Dư Phong đã chịu đựng cậu thế nào vậy?”

Tạ Xuân Minh: QAQ Công kích cá nhân!

Tác giả có lời muốn nói:

Tạ Xuân Minh: “Lão đại nhà tôi thích đàn ông!”

Giải Ngâm: Tôi chỉ cười cười, không nói gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương