Tạ Xuân Minh lon ton đi làm việc, Bùi Hành Thù thì xem xét Giải Ngâm, một lát sau cằm anh hất về phía cánh cửa lớn bị đập nát. Trong nhà bị tạt sơn đỏ, bốn chữ lớn "NỢ TIỀN TRẢ TIỀN" mới được sơn lên tường vẫn còn đang chảy xuống thứ chất lỏng màu đỏ sền sệt, thoạt nhìn còn tưởng là hiện trường một vụ án mạng nào đó.
Giải Ngâm bịt mũi miệng, đầu óc đau nhói từng cơn.
Bùi Hành Thù: “Cho vay nặng lãi à?”
Giải Ngâm: “Đúng vậy.”
Giải Ngâm nói lời cảm ơn, dời cánh cửa đang chắn đường sang một bên, tìm một chiếc ghế sofa đơn sạch sẽ mời Bùi Hành Thù ngồi xuống.
Giải Ngâm: “Anh muốn uống trà hay nước ngọt?”
Bùi Hành Thù nói: “Nước lọc là được rồi.”
Giải Ngâm đến cây nước nóng lạnh lấy nước.
Trên sàn phòng khách vẫn còn vương vãi những viên thuốc từ tối qua, Bùi Hành Thù nhặt lên ngửi ngửi, rồi đột nhiên hỏi: “Cậu có muốn thứ gì không?”
Giải Ngâm đưa nước cho anh, suy nghĩ một lát: “Tiền có được tính không?”
Bùi Hành Thù cười: “Tính.”
Giải Ngâm tìm thấy điện thoại của mình trong phòng khách, mở ra xem thì toàn là cuộc gọi nhỡ từ Tiết Kỳ, vội vàng gọi lại.
Tiết Kỳ sắp lo chết rồi, còn tưởng cậu lại ngất đi, đang định báo cảnh sát.
Giải Ngâm bịa một lý do cho qua chuyện, sau khi cúp máy thì tìm một cửa hàng bán cửa trên mạng, báo kích thước, nhờ họ thay cho mình một cánh cửa mới.
Cửa hàng đến rất nhanh, không bao lâu đã thay xong.
Lát sau, Dư Phong và hai nhân viên hậu cần đến báo cáo kết quả rà soát: Không phát hiện thêm người mất tích nào khác.
Giải Ngâm nhớ lại lời Lâm Trạch nói rằng chỉ số DES vượt qua điểm giới hạn sẽ bị kéo vào Thế giới Trong, cậu thắc mắc: “Rà soát người mất tích, có liên quan đến tôi sao?”
Việc rà soát người mất tích lại diễn ra ngay gần nhà cậu, khó mà không khiến người ta nghi ngờ.
Dư Phong biết sếp muốn giữ Giải Ngâm ở lại cục, bèn giải thích: “Cũng đúng mà cũng không đúng. Nói chung, sau khi con người tiến vào Thế giới Trong, màng ngăn giữa hai thế giới sẽ tạm thời mở ra, năng lượng của Thế giới Trong rò rỉ ra trong khoảng thời gian này rất dễ ảnh hưởng đến những người ở gần và kéo họ vào theo. Vì vậy, sau mỗi nhiệm vụ, chúng tôi đều cần phải rà soát khu vực đó để xác nhận xem còn có ai bị mắc kẹt trong Thế giới Trong hay không, để kịp thời cứu viện.”
Tạ Xuân Minh gật đầu ở bên cạnh: “Người ở bên trong rất dễ bị năng lượng của Thế giới Trong ảnh hưởng, cơ thể sẽ xảy ra biến dị, lâu dần sẽ mất đi lý trí, hoàn toàn biến thành một con quái vật, không thể cứu được nữa.”
Dư Phong nhìn chàng thanh niên, trong lòng lại thắc mắc, nếu tối qua không có ai khác mất tích, vậy thì người có chỉ số DES vượt ngưỡng chỉ có thể là chính Giải Ngâm.
Khác với người thường, một khi chỉ số DES của Lính gác và Dẫn đường vượt ngưỡng, họ sẽ bị liệt vào đối tượng quan sát trọng điểm.
Nhưng vấn đề kỳ lạ ở chỗ chỉ số DES của Giải Ngâm không hề vượt qua mức nguy hiểm.
Vậy thì làm sao cậu vào được Thế giới Trong?
Dư Phong nhìn về phía lão đại nhà mình.
Bùi Hành Thù đã sớm đoán được kết quả này, cũng không ngạc nhiên: “Đi thôi.” Anh quay đầu lại, “Cậu đến ký túc xá tân binh phải không, có cần tôi đưa đi một đoạn không?”
Giải Ngâm: “Không cần đâu, tôi còn phải dọn dẹp đồ đạc.”
Lên xe, Dư Phong nói ra thắc mắc của mình.
Tạ Xuân Minh: “Lẽ nào năng lực thanh lọc của cậu ấy có thể tự thanh lọc chính mình?”
“Có phải sở hữu năng lực tự thanh lọc hay không, làm một thí nghiệm là biết ngay.” Điện thoại của Bùi Hành Thù rung lên hai lần, anh mở thông báo tin nhắn, đối tượng trò chuyện là người của Phòng Thông tin. Nửa tiếng trước anh đã gửi một tấm ảnh nhờ đối phương tìm trong kho lưu trữ xem có thông tin về người này không, nửa tiếng sau đối phương trả lời: [Lão đại, tìm thấy rồi - Đính kèm: Tài liệu mã hóa.]
Bùi Hành Thù mở tài liệu, tiêu đề là mấy chữ lớn "Hồ sơ vụ án đặc biệt nghiêm trọng của Cục An ninh Đặc biệt Thành phố Kinh Vân", lướt lên trên, vô số chữ viết rõ ràng, có trật tự hiện ra trước mắt. Não của Bùi Hành Thù xử lý những thông tin này với tốc độ cực nhanh, một lát sau đầu ngón tay anh chạm nhẹ, dòng chữ đang cuộn lên dừng lại, đập vào mắt là một cậu bé với đôi đồng tử giãn ra, ánh mắt kinh hoàng.
Trong đầu Bùi Hành Thù lóe lên hình ảnh phân tích so sánh xương cốt, cậu bé kinh hoàng kia trùng khớp với gương mặt dịu dàng mỉm cười, đó chính là Giải Ngâm lúc mới sáu tuổi.
Nhân viên Trương Phòng Thông tin: [Qua giám định dấu vân tay, người này chính là người sống sót duy nhất trong vụ án giết người phát sóng trực tiếp tại ngân hàng 16 năm trước. Cũng là nạn nhân trẻ em đầu tiên trong vụ tấn công khủng bố do Tổ chức Zero gây ra, đã gây ra ảnh hưởng xã hội vô cùng tồi tệ vào thời điểm đó.]