Thượng Chi Đào chột dạ nhìn trộm anh mấy lần, tất cả đều rơi vào trong khóe mắt của anh. Điều này làm anh cảm thấy Thượng Chi Đào muốn làm gì đó với anh. Tuy nhiên Loan Niệm không có hứng thú với Thượng Chi Đào.
Trong mắt anh, Thượng Chi Đào quá đỗi tầm thường. Một thoáng thất thần bất ngờ vào hôm nay, chẳng qua là bản năng của đàn ông mà thôi.
Tầm thường không phải là tội, chỉ là do anh làm nghề sáng tạo, thích mẫu phụ nữ có ngoại hình chói sáng.
“Về thôi.” Anh đứng dậy đi trước, bên sông Châu Giang không dễ gọi xe, phải đi một đoạn mới gọi được. Thượng Chi Đào đứng lên nối gót theo anh, lúc này chân anh như được lên dây cót, đôi chân dài bước rất nhanh, như thể đống rượu kia đã đút cho cún cả rồi. Thượng Chi Đào chạy chầm chậm đuổi theo anh, “Luke, tôi không theo kịp.” Cô hơi thở dốc, “Sếp... có thể chậm lại chút không?”
“Không theo kịp thì tự đi mà bắt xe.”
..........
Sao cái người này lại lạ lùng thế nhỉ, vừa nãy vẫn còn bình thường mà! Bây giờ đã trở mặt luôn rồi? Thượng Chi Đào thầm mắng anh là người kỳ quặc, dứt khoát đi chậm lại, tự gọi xe thì tự gọi xe, có gì to tát cơ chứ?
Cô đúng là ngây thơ.
Bên sông Châu Giang về đêm đâu có dễ gọi xe? Hai người một người ở đầu này, một người ở đầu kia, tự gọi xe của mình. Mười mấy phút trôi qua, người may mắn là Loan Niệm cuối cùng đã gọi được xe, cơn giận dỗi của Thượng Chi Đào tức khắc biến mất, chạy mấy bước đến mở cửa lên xe, cười cười với Loan Niệm: “Cảm ơn sếp cho tôi đi ké.” Biết co biết duỗi, hoàn toàn không cảm thấy cúi đầu trước có gì đáng xấu hổ.
Loan Niệm không ngó ngàng đến cô, cũng không đuổi cô xuống xe, cúi đầu trả lời tin nhắn cá nhân.
Thượng Chi Đào chịu đựng đến khi về đến nơi, xuống khỏi xe rồi kính cẩn nói: “Cảm ơn Luke hôm nay đã dạy tôi rất nhiều, cũng cảm ơn Luke cho tôi đi cùng xe.” Nói đoạn xoay người chạy mất.
Chạy vào thang máy, quẹt thẻ lên tầng, nhanh nhảu ấn nút đóng cửa, sau đó thở phào một hơi dài.
Lúc về đến phòng, Lumi đang đắp mặt nạ, mặc một chiếc váy ngủ hai dây, đường xẻ lên tận trên đùi, đôi chân dài gác lên bàn. Thấy Thượng Chi Đào vào phòng, huýt sao một tiếng, “Được đấy cô em, dạo bên Châu Giang cùng Luke cơ đấy. Liệu ngày mai có được nhận làm chính thức không nhở?”
Thượng Chi Đào giơ tay đầu hàng, “Cô giáo Lumi, em có một thỉnh cầu.”
“Có gì cứ nói.”
“Chỉ xin chị đừng nhắc đến Luke là em đã vái lạy chị rồi.”
“Vậy nhắc đến Loan Niệm hả?” Lumi vẫn trêu cô.
“Đừng...”
Lumi gỡ mặt nạ ra, cười ha ha, “Sợ anh ta đến vậy à? Được lắm, để cô giáo dạy em một chiêu.”
“Gì thế ạ?”
“Hễ em sợ người đàn ông nào, cứ nghĩ cách ngủ với anh ta, ngủ xong em sẽ phát hiện ra đàn ông trên đời này đều giống hệt như nhau.”
Thượng Chi Đào bị cô ấy chọc cười, “Chị cũng sợ Luke mà, sao chị không ngủ với anh ta?”
“Chị sợ bạn trai chị chém chị.”
Rén rồi.
Thượng Chi Đào lấy ra một bộ đồ ngủ trong vali, đó là một chiếc váy ngủ tay lỡ, có cổ cánh bướm màu hồng, đáng yêu cực kỳ. Cô hơi xấu hổ khi thay đồ ngủ trước mặt Lumi, định vào trong nhà vệ sinh thì bị Lumi gọi lại, “Ấy ấy ấy! Đều là phụ nữ, ai mà chưa nhìn thấy!”
Cũng đúng.
Thượng Chi Đào đánh bạo, cởi chiếc váy liền ra, hai chú thỏ trước ngực nảy lên một cái, Lumi lại “uây” một tiếng, “Ôi chao! Cô còn có hàng xịn đến mức này!” Cô ấy chỉ vào Thượng Chi Đào, “Cả người toàn hàng xịn!”
Thượng Chi Đào vội vàng tròng áo ngủ lên người, hai tay che trước ngực, nhìn Lumi với vẻ luống cuống. Lumi đi rửa mặt, lúc đi ngang qua cô, chậc chậc một tiếng: “Thượng Chi Đào à, cô nhớ nhé, cô là người phụ nữ có vũ khí nguyên tử đấy. Đừng dễ dàng đầu hàng.”
Thượng Chi Đào không hiểu “vũ khí nguyên tử” nghĩa là gì, ngày hôm nay mệt như đi đánh trận, cô chỉ muốn đi tắm rồi đánh một giấc thật ngon, ngày mai lại tiếp tục làm việc. Ngày mai vô cùng đáng mong chờ, bởi vì cuối cùng thì ngày mai cô không cần phải đi cùng Loan Niệm nữa.
Tính tình Loan Niệm thay đổi thất thường. Anh cư xử không lạnh nhạt không mặn mà với người khác, đối xử với cô không đến mức tốt và cũng không phải không tốt. Đôi khi Thượng Chi Đào muốn nhờ anh chỉ bảo chuyện gì đó, nhưng cô luôn lo sợ mình đưa ra câu hỏi quá ngu ngốc.
Đúng vậy, cô cảm thấy mình là một người ngu ngốc khi ở trước mặt Loan Niệm. Dù là một người ngốc nghếch, nhưng hôm nay cô lại năm lần bảy lượt nổi ý đồ đen tối với anh.
Đợi đến khi cô và Lumi tắt đèn nằm lên giường, mối nghi vấn của Thượng Chi Đào vẫn chưa tiêu tan. Cô không nhịn được bèn hỏi Lumi, “Lumi, chị có bao giờ cảm thấy mình ngu ngốc chưa?”
“Vì sao chị phải cảm thấy mình ngu ngốc?”
“Mấy ngày nay em cứ cảm thấy em ngu ngốc.”
Bóng tối tiếp thêm can đảm cho con người, lần đầu tiên Thượng Chi Đào tâm sự với Lumi. Cô cảm thấy trong những ngày mới bước chân ra xã hội này, cô thường xuyên cảm thấy nghi hoặc, “Chị có biết vì sao em sợ Luke không?”
“Vì sao thế?”
“Bài phỏng vấn cấp trên mà em viết là thật, Luke đã khuyên em đổi việc trong lúc em phỏng vấn; Sau đó anh ta lại nhắc lại một lần nữa. Anh ta cho rằng em không ổn.”
Thượng Chi Đào có chút buồn bã, cô biết mình là người có lý lịch bình thường nhất trong số các đồng nghiệp cùng đợt tuyển dụng, nhưng có phải cô thật sự kém đến mức Loan Niệm cho rằng cô không thể tiếp thu không, điều này làm cô hoang mang.
“Luke bảo cô thôi việc tận hai lần hả?” Giọng Lumi vang lên trong bóng tối.
“Vâng, cho nên em phải đổi việc sao?”
“Cô không nên đổi việc. Cô có biết cô nên làm gì không? Bây giờ cô nên đi ngủ, sáng mai lại vui vẻ thức dậy, cứ coi những lời Luke nói thành gió thoảng đi.”
Lumi cũng phần nào đồng tình với Thượng Chi Đào, vừa mới vào làm đã đị Luke ghim. Bị cấp trên khác ghim thì thôi, còn Luke là ai?
Một thời gian nữa thông báo thăng chức truyền xuống, cả công ty Lăng Mỹ Trung Quốc đều do mình anh ta quản lý. Nhưng bây giờ cô ấy không thể nói những chuyện này cho Thượng Chi Đào, vì Thượng Chi Đào đã lo sợ lắm rồi.
Người hướng dẫn ở nơi làm việc đầu tiên của Thượng Chi Đào là một người rất tốt bụng.