Tuy Thượng Chi Đào không có tài năng thiên bẩm hơn người nhưng lại có vận may không tồi. Cô đã vào giấc ngủ, còn Lumi thì vẫn còn mở mắt, cô ấy đang tính toán xem làm thế nào để giúp cô gái trẻ này được ở lại công ty. Cô gái này tốt tính biết bao, chịu thương chịu khó, tính cách tốt nhất quả đất, sau lại muốn đuổi việc người ta cơ chứ?
Hôm nay làm việc từ lúc trời chưa sáng đến lúc trời tối mịt, Thượng Chi Đào ngủ một giấc rất say. Suy cho cùng cô đang ở độ tuổi hai mươi, hôm sau ngủ dậy tinh thần lại khoan khoái, dáng vẻ đầy sức sống.
Trước khi ngủ Lumi đã nhắn tin là không đi ăn sáng, Thượng Chi Đào rón rén làm vệ sinh cá nhân, mặc một chiếc áo phông rộng rãi, để mặt mộc xuống nhà hàng ăn cơm. Tối hôm trước cô chưa ăn được là bao, đến sáng bụng đã đói meo nên lấy khá nhiều đồ ăn.
Lúc bưng khay cơm tìm chỗ ngồi, nhìn thấy Loan Niệm ngồi bên cửa sổ. Hôm qua anh uống nhiều rượu nhưng hôm nay không nhìn ra chút mệt mỏi nào. Một dải nắng ban mai chiếu lên mặt bàn trước mặt anh, khiến anh có thêm nét đời thường.
Nhưng dù có đời thường hơn nữa thì vẫn là người mà Thượng Chi Đào không dám dây vào. Thượng Chi Đào nhanh tay nhanh chân, lách ra sau cây cột, sau đó nhìn khắp xung quanh tìm được chỗ ngồi trong góc. Động tác né tránh của cô vừa hay đã rơi vào trong mắt Loan Niệm, lén la lén lút, thật là kỳ quặc.
Thượng Chi Đào đúng là không biết phấn đấu.
Loan Niệm từng gặp quá nhiều người biết bản thân mình muốn gì, trong tình huống như thế này, người ta sẽ đi thẳng đến rồi hỏi anh: Luke ngồi một mình sao? Sau đó tùy tiện nói chuyện gì đó, chẳng hạn nhận xét công việc hiện nay, kế hoạch công việc.
Thời điểm anh vừa đi làm, công ty tổ chức team building ở công ty tổng bên Mỹ, anh tận mắt nhìn thấy một đồng nghiệp cùng đợt với anh tự trả tiền để nâng hạng ghế ngồi bên cấp trên. Chốn công sở là vậy, sếp thì chỉ có một, cô nấp ở đằng sau thì đừng mong sẽ được người ta để ý đến.
Cơ hội tốt như thế, vậy mà cô lại chạy biến như một con chó nhà có tang.
Thượng Chi Đào - không biết phấn đấu ngồi trong góc nhà hàng, thảnh thơi thưởng thức bữa sáng, hí hửng vì mình đã né tránh Loan Niệm thành công. Chỉ cần né được Loan Niệm, thì tương đương một ngày cô chưa bị sa thải. Cô tự đùa mình như vậy.
Nhưng cảnh đẹp ngắn chẳng tày gang, cô vừa bỏ quả việt quất vào trong mình thì đã thấy một người ngồi trước mặt mình, ngẩng đầu lên nhìn thấy Loan Niệm, sau mấy giây đứng hình mới lên tiếng chào anh: “Chào buổi sáng Luke, sếp ăn rồi ạ?”
“Ghi chép cuộc họp đâu?”
“Tối qua tôi đã gửi cho sếp rồi mà.”
“Gửi vào đâu?”
“Hòm thư của sếp.”
Loan Niệm lấy điện thoại ra, mở hòm thư email rồi đưa đến trước mặt Thượng Chi Đào, “Cái nào?”
Thượng Chi Đào thật sự đã nhìn thấy thông báo gửi thư thành công, nhưng trong hòm thư của Loan Niệm không hề có. Cô nhất thời không biết chuyện gì xảy ra, “Tôi có thể lên tầng lấy máy tính xuống đây không ạ?”
“Nếu ngay cả ghi chép cuộc họp mà cô còn quên gửi thì cô có thể suy nghĩ đến chuyện nghỉ việc ngay ngày hôm nay rồi.”
Thượng Chi Đào thấy Loan Niệm lại nói như vậy, tâm trạng tốt khi thức dậy đã tan thành mây khói, “Nếu tôi chưa gửi, tôi sẽ nghỉ việc ngay hôm nay.” Cô đứng dậy, nói: “Tôi lên tầng lấy máy tính, xin sếp chờ một lát.”
Trên đường đi lấy máy tính, cô liên tục nhớ lại động tác gửi thư của mình vào tối qua, còn có thông báo gửi thư thành công, cô chắc chắn không có vấn đề trong chuyện này.
Cô mang máy tính xuống lầu, quay lại nhà hàng, ngồi trước mặt Loan Niệm, mở máy tính rồi vào mục thư đã gửi. Đúng là có một email cô gửi đi vào tối muộn hôm qua, người nhận là Luke Lu, không phải Luke Luan. Lăng Mỹ còn có một người có tên tiếng Anh là Luke, họ Lu.
Cô mím chặt môi không nói một lời, Loan Niệm không sai, anh thật sự không nhận được email. Người sai là cô, cô đã gửi mail nhưng lại gửi nhầm người.
“Xin lỗi Luke, tôi gửi nhầm người.”
“Vậy là...” Loan Niệm nhìn Thượng Chi Đào bằng ánh mắt sắc bén, “Cô đã gửi thông tin bảo mật trong cuộc họp hôm qua cho người khác? Thế thì thà cô không gửi còn hơn.” Loan Niệm đứng dậy, nói: “Đơn xin thôi việc đừng gửi sai email nhé, Flora.”
Thượng Chi Đào không đáp lời anh, cô không dám mở miệng, cô biết một khi mình mở miệng là sẽ bật khóc ngay. Cô không muốn khóc trước mặt Loan Niệm, cô đã là một người kém cỏi nhất ở trong mắt anh rồi, luôn luôn là như vậy. Nếu cô mà khóc, anh sẽ càng coi thường cô hơn.
Cô cứ thế cắn chặt hàm răng, không lên tiếng, cũng chẳng bật khóc.
Mấy năm sau này, bất luận cô có trải qua sóng gió, hoài nghi, gặp phải khó khăn như thế nào, cõi lòng có suy sụp ra sao thì cô cũng không bao giờ rơi một giọt nước mắt trước mặt Loan Niệm. Cô có thể bật khóc nức nở trước mặt bạn bè, trước mặt người thân, nhưng chưa từng làm thế ở trước mặt Loan Niệm.
Cô ngồi một lúc trong nhà hàng, sau đó quay về phòng. Lumi đã ngủ dậy, lên tiếng chào cô rồi hai người cùng tham gia cuộc gọi qua điện thoại của phòng tiếp thị.
Cuộc họp dài lê thê này kéo dài suốt cả buổi sáng, Alex đã sắp xếp cho cô rất nhiều rất nhiều nhiệm vụ học tập và công việc hỗ trợ, ngoài việc tiếp tục phối hợp với phòng kế hoạch và trung tâm sáng tạo, cô còn phải học về PR và hoạt động tiếp thị.
Đợi cô dự họp xong, nhìn thấy tin nhắn của Loan Niệm ở trong điện thoại: [Còn không gửi cho tôi à?]
Cô cứ tưởng Loan Niệm hỏi cô về đơn xin thôi việc, thế là trả lời anh là: [Xin lỗi tôi vừa tham gia cuộc họp, chưa kịp viết đơn xin thôi việc.] Giọng điệu của cô nghe như nếu không tham gia cuộc họp thì cô đã viết rồi không bằng.
Thượng Chi Đào là một cô gái như thế, cô có thể an tâm cổ vũ người khác, còn bản thân cô cũng biết giở trò ma mãnh. Không có bản lĩnh thừa nước đục thả câu, thì sẽ không nuôi dưỡng được một tâm thái tốt như thế. Cảm giác thất bại lúc ban sang đã sớm tan thành mây khói.
[Ghi chép cuộc họp.] Loan Niệm trả lời cô.
[À à à, tôi cứ tưởng sếp đòi đơn xin thôi việc kia!]
[?] Loan Niệm nhắn trả cô một dấu hỏi chấm, đầu óc của cô gái này e là có chút vấn đề.
Cô không sao đấy chứ?