Chỉ thấy người phụ nữ trung niên chậm rãi ngẩng đầu, dưới lớp da tái xanh là những mạch máu đen sì nổi cộm, dường như bên trong còn có thứ gì đó đang bò qua bò lại.
Chung Ly Diễm kinh ngạc há hốc mồm, rõ ràng không dùng nhiều lực mà, sao lại tát bay luôn cả lớp da mặt chứ?
Đột nhiên, có người hét lớn: "Zombie! Là zombie! Mọi người mau chạy đi!"
Giây tiếp theo, những người vừa rồi còn đứng xem náo nhiệt, tất cả đều loạn thành một đoàn, chen nhau xô đẩy chạy ra ngoài, sợ zombie nhào tới một cái là mất mạng.
Mấy người lính canh gác ngoài cửa thấy đám người cuống cuồng chạy ra từ trong siêu thị thì vội túm lấy một người hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vẻ mặt người kia kinh hoàng chỉ vào bên trong: "Zombie! Bên trong có zombie!" Nói xong liền đẩy mạnh người lính ra rồi bỏ chạy.
Zombie?
Người lính nhíu mày, sao trong căn cứ lại xuất hiện zombie được.
Không kịp nghĩ nhiều, mặt anh ta trầm xuống nhanh chóng ra lệnh cho mấy người lính còn lại: "Cậu đi gọi điện thoại cho quân đội, báo cho họ biết siêu thị khu trung tâm căn cứ xuất hiện zombie, hiện tại không biết là zombie cấp mấy, để đảm bảo an toàn, mau chóng cử thú nhân cấp cao đến chi viện."
"Hai người các cậu phụ trách giải tán đám đông, những người còn lại theo tôi vào bên trong siêu thị."
"Rõ!"
Lúc này trong siêu thị chỉ còn lại Ngu Đường, Chung Ly Diễm và một con zombie đang nhìn chằm chằm bọn họ như hổ đói.
Ngu Đường sợ hãi nuốt nước miếng, zombie đã nhắm vào cô và Chung Ly Diễm, tiếng "khè khè" phát ra từ cổ họng zombie, đôi mắt đỏ ngầu đảo qua đảo lại trên người Ngu Đường và Chung Ly Diễm.
Đám người đáng chết, vậy mà lại khiến nó bị lộ diện!
Giết! Giết sạch chúng!
Chung Ly Diễm nước mắt giàn giụa, trong lòng hối hận vô cùng. Chỉ hôm nay không mang thú phu ra ngoài lại xui xẻo gặp phải zombie.
Nói đi cũng phải nói lại, sao trong căn cứ lại xuất hiện zombie được!
Tất cả là tại Ngu Đường!
Nếu không phải tại Ngu Đường, cô ta đã không tát một phát bay da mặt zombie rồi, hu hu hu, cái tay này cô ta không cần nữa đâu.
“Anh Ngân Huyền, anh mau đến cứu em!”
Ngu Đường để ý thấy ánh mắt đầy oán hận của Chung Ly Diễm thì đầy dấu chấm hỏi trong đầu.
Không phải chứ chị gái, tình huống nguy hiểm thế này còn tâm trí trừng mắt cô nữa!
Thấy zombie cứ nhìn chằm chằm Ngu Đường, Chung Ly Diễm thở phào nhẹ nhõm, lát nữa, nhân lúc zombie ra tay với Ngu Đường, cô ta sẽ liều mạng chạy ra ngoài.