Giống Cái Độc Ác Nhưng Mềm Mại Quyến Rũ, Các Thú Phu Chỉ Muốn Cưng Chiều Đến Hư

Chương 12

Trước Sau

break

Còn Ngu Đường sống chết thế nào... cô ta không quan tâm.

Cùng lắm chết rồi thì mỗi năm vào tiết Thanh Minh đốt ít giấy tiền vàng bạc là được, còn bốn thú phu của Ngu Đường, cô ta sẽ chăm sóc thay cô, biến họ thành thú phu của mình.

Bên tai Ngu Đường vang vọng tiếng tim đập thình thịch, những sợi tóc mai trên trán bị mồ hôi thấm ướt, cô liếc nhìn xung quanh phải nhân lúc zombie nhào tới, tìm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí.

Zombie tham lam hút lấy sự sợ hãi từ cơ thể Ngu Đường. Bất ngờ, nó xoay người lao về phía Chung Ly Diễm.

Chung Ly Yến bị hành động đột ngột của zombie làm cho ngây người, đầu óc trống rỗng, đến trốn cũng không biết. Ngu Đường thấy vậy, cô không kịp nghĩ ngợi lập tức chộp lấy bắp cải trong xe đẩy rồi ném về phía Chung Ly Diễm.

Ngay lúc bắp cải đập trúng mặt Chung Ly Diễm thì con zombie đầy răng nhọn cũng lao tới, cắn một phát vào bắp cải.

"Còn ngây ra đó làm gì! Chạy mau!"

Ngu Đường đạp một phát vào mông zombie, kéo Chung Ly Diễm vẫn còn ngây người đứng đó, cả hai liều mạng chạy về phía cửa.

Zombie nhổ bắp cải trong miệng ra, đôi mắt đỏ ngầu nhìn theo bóng lưng hai người, sau đó vung tay mạnh một cái, hai người vừa chạy đến cửa, trơ mắt nhìn cánh cửa sắt phía trên rơi xuống vang lên một tiếng "rầm", chắn ngang lối ra.

Những người lính vừa đến thì bị chặn ở bên ngoài.

Giây tiếp theo, một luồng gió mạnh quét qua, Ngu Đường không đứng vững ngã xuống đất, cổ chân bị kệ hàng đổ xuống đè trúng, cơn đau buốt thấu tim lan khắp cơ thể, đau đến mức Ngu Đường không thở nổi.

Chung Ly Diễm không chút do dự bỏ mặc Ngu Đường, chạy về phía lối ra khác cách đó không xa.

Khi thấy sắp đến lối ra, trong lòng Chung Ly Diễm mừng rỡ, nhưng rất nhanh cô ta không cười nổi nữa, Cơ thể cô ta bị một lực hút mạnh mẽ kéo lùi lại, móng tay sắc nhọn của zombie cắm thẳng vào vai khiến Chung Ly Diễm đau đớn hét thất thanh: "Aaa!"

"Đừng, đừng ăn tôi! Ăn cô ta đi, thịt cô ta nhiều hơn!" Chung Ly Diễm đau đến mặt trắng bệch, ra sức giãy giụa, chỉ tay về phía Ngu Đường gào thét.

Zombie liếc nhìn Ngu Đường đang nằm trên đất với vẻ mặt không thể tin được, giọng khàn khàn vang lên: "Đừng vội, tiếp theo sẽ là mày."

Ngu Đường kinh hãi, zombie biết nói!

Zombie móc một miếng thịt từ cánh tay Chung Ly Diễm, bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến, dường như cảm thấy ăn như vậy vẫn chưa đủ, nó kéo tay Chung Ly Diễm lôi ra ngoài.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương