Giống Cái Độc Ác Nhưng Mềm Mại Quyến Rũ, Các Thú Phu Chỉ Muốn Cưng Chiều Đến Hư

Chương 14

Trước Sau

break

"Vừa nãy cô nói sẽ đồng ý ly hôn với tôi, nếu cô dám nuốt lời..."

Mặc Diệu đe dọa: "Tôi sẽ ném cô vào ổ zombie, để chúng ăn thịt cô." Nói xong liền bỏ đi.

Sau khi Mặc Diệu rời đi, Ngân Huyền bước tới, ánh mắt rơi vào cái "móng giò" sưng vù của Ngu Đường: "Cô bị thương rồi, để tôi bảo binh lính đưa cô đến phòng y tế."

Ngu Đường cố nén cảm giác buồn nôn, đứng thẳng dậy, lắc đầu, lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói: "Tôi tự đi được."

Cô đưa tay ra, luồng sáng xanh biếc dịu dàng lan từ lòng bàn tay, phủ lên cổ chân bị thương, chỉ trong chớp mắt, cái cổ chân sưng tấy đã khôi phục như ban đầu.

Dị năng chữa trị?

Trong đáy mắt Ngân Huyền lóe lên một tia kinh ngạc, tốc độ chữa trị có thể nhanh như vậy ư?

Xem ra, Mặc Diệu không ly hôn được rồi.

"Khi nào thức tỉnh vậy?"

Ngu Đường lau khô nước mắt, đứng dậy từ dưới đất, nói ra cái cớ đã chuẩn bị sẵn từ lâu: "Tối qua."

Thân phận dị năng chữa trị sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, thay vì bị động để bọn họ phát hiện, chi bằng chủ động để lộ ra.

Ngân Huyền ừ một tiếng, đối với họ mà nói thì việc Ngu Đường thức tỉnh dị năng không phải chuyện xấu, ngược lại là chuyện tốt vô cùng.

Nhưng... đối với Mặc Diệu, người vừa đồng ý ly hôn với cô thì lại chẳng phải tin tốt lành gì.

Quần áo bị mồ hôi thấm ướt, nhớp nháp dính sát vào da thịt khiến Ngu Đường rất khó chịu, cô định về khu dân cư tắm rửa.

Vừa định cử động, đã nghe thấy giọng Ngân Huyền vang lên: "Mỗi người sau khi thức tỉnh dị năng, đều cần phải đăng ký thông tin lên Thần Cơ Thuật Toán. Đúng lúc tôi phải qua đó, cô đi cùng luôn đi."

Ngu Đường "ồ" một tiếng, khuôn mặt tròn nhăn lại: "Tôi muốn về tắm trước đã."

Ngân Huyền cắt ngang lời Ngu Đường: "Không mất nhiều thời gian đâu."

Phiền chết đi được! Ngu Đường miễn cưỡng chạy theo Ngân Huyền, hai người cùng đi về phía trạm căn cứ.

Đến cổng trạm, trước tiên phải kiểm tra một lượt. Sau khi xác nhận cả hai không có vấn đề gì, binh lính canh gác ngoài cổng mới cho qua.

Vừa bước vào trong, Ngân Huyền đã bị binh lính gọi đi, trước khi đi còn dặn Ngu Đường đứng yên tại chỗ, sẽ có người đến đưa cô đi đăng ký thông tin.

Ngu Đường gật đầu: "Tôi biết rồi."

Vài phút sau, trong đại sảnh trống trải vang lên tiếng bước chân lộc cộc. Ngu Đường nhìn về phía phát ra âm thanh, một người phụ nữ với môi đỏ rực, mặc bộ vest màu đỏ, đi giày cao gót, mái tóc xoăn sóng đang đi tới.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương