Giống Cái Độc Ác Nhưng Mềm Mại Quyến Rũ, Các Thú Phu Chỉ Muốn Cưng Chiều Đến Hư

Chương 15

Trước Sau

break


"Xin hỏi cô có phải là Ngu Đường không?"

Ngu Đường gật đầu.

Người phụ nữ cười tươi nói: "Tôi là thư ký của trưởng căn cứ, cô có thể gọi tôi là Hồng Hạnh."

Ngu Đường: "Chào cô, cứ gọi tôi Ngu Đường là được."

"Vậy tôi cứ gọi cô là Ngu Đường nhé."

Hồng Hạnh nói tiếp: "Trưởng căn cứ có việc quan trọng cần bàn với sĩ quan Ngân Huyển nên đã cử tôi đến đưa cô đi đăng ký thông tin dị năng."

Trên đường đến phòng tư liệu, Hồng Hạnh liên tục trò chuyện.

"Ngu Đường, tôi thật sự rất ngưỡng mộ cô đó, có thể thức tỉnh dị năng chữa trị. Có thể nói cho tôi biết, cô đã làm gì hay ăn gì mà lại thức tỉnh được dị năng không vậy?"

Hai tay Ngu Đường bị Hồng Hạnh nắm chặt.

"Ừm..."

Vấn đề này, Ngu Đường thật sự không biết trả lời thế nào, nhìn ánh mắt mong chờ của Hồng Hạnh, Ngu Đường mắt nhắm mắt mở nói dối: "Chỉ là ngủ một giấc, sáng hôm sau tỉnh dậy thì có dị năng rồi."

Chẳng lẽ lại nói, dị năng của cô là có từ khi sinh ra sao.

Ánh mắt rực sáng của Hồng Hạnh ngay lập tức tối sầm lại.

Ngu Đường vội vàng an ủi: "Cô đừng nản, biết đâu một ngày nào đó cô sẽ đột nhiên thức tỉnh dị năng thì sao."

"Thật sao?"

Hồng Hạnh vui vẻ, khoác tay Ngu Đường một cách thân mật: "Ngu Đường cô tốt thật."

Mới chỉ nói chuyện có hai ba câu đã bị một người ôm thân mật như vậy khiến cả người Ngu Đường không được thoải mái, cô chỉ có thể gượng cười.

"Ngu Đường cô biết không? Tôi cũng rất ngưỡng mộ vóc dáng của cô đó."

"Hả?"

Nghiêm túc đấy à? Dáng người như bức tường thế này mà cũng có người ghen tị ư?

Đến cửa phòng tư liệu, Hồng Hạnh lưu luyến buông tay Ngu Đường ra, giao hồ sơ trong tay cho nhân viên, rồi quay lại nói với Ngu Đường: "Ngu Đường, cô đứng trước tấm vải xanh kia đi, nhân viên sẽ chụp ảnh cho cô."

Chụp ảnh?

Ngu Đường ngoan ngoãn đứng trước tấm phông nền màu xanh, nhìn người trên màn hình trước mặt, vẻ mặt cô tối sầm lại.

Cơ thể béo tròn, quần áo nhăn nhúm, đầu thì như tổ quạ, mặt thì đầy mụn với sẹo rỗ, đúng là không thể nào nhìn nổi.

Ngu Đường không còn gì để nói, đáng lẽ cô không nên nghe lời Ngân Huyền, cô nên về nhà tắm rửa, thay bộ quần áo sạch sẽ gọn gàng rồi mới đến đăng ký thông tin.

Sau khi chụp ảnh xong, nhân viên công tác bảo Ngu Đường đứng tại chỗ, ngón tay nhanh chóng gõ mấy chữ trên bàn phím, một vệt sáng xanh lam lóe lên, vài giây sau, các thông tin của Ngu Đường đã được thu thập xong, sau khi hoàn thành, nhân viên đeo một chiếc đồng hồ trong suốt vào cổ tay Ngu Đường.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương