Giống Cái Độc Ác Nhưng Mềm Mại Quyến Rũ, Các Thú Phu Chỉ Muốn Cưng Chiều Đến Hư

Chương 21

Trước Sau

break

Ba đội làm nhiệm vụ lần này đều có người nhà là giống cái có dị năng tham gia, còn cô bé tóc ngắn màu xanh lam là em gái của một trong số những giống cái đó, sở hữu dị năng không gian đặc biệt, khi sử dụng dị năng có thể cách ly ra một khu vực an toàn được không gian bảo vệ.

Tuy an toàn, Ngân Huyền và những thú nhân khác bàn bạc là khi ngủ vào ban đêm vẫn nên thay phiên nhau canh gác để kịp thời ứng phó khi gặp sự cố bất ngờ.

Nhìn mọi người đều bận rộn, Ngu Đường đi đến bên cạnh Ngân Huyền, nhỏ giọng nói: "Tôi không có lều."

Ngân Huyền mới nhớ ra, trước khi đi quên dặn Ngu Đường mang theo lều, còn chưa kịp mở miệng, tên to con Hùng Nghị đã ôm một đống củi khô đi tới, nói với Ngu Đường: "Em dâu, em cứ ngủ chung lều với thú phu của em là được rồi."

Hùng Nghị thích Ngu Đường vì cô có vóc dáng giống anh ta, lưng rộng, dáng người chắc khỏe, những người gầy gò nhỏ bé làm sao hiểu được cái đẹp của vóc dáng này.

Ngu Đường bị lời của Hùng Nghị làm cho giật mình, cô xua tay: "Không không không..."

"Em xem kìa, còn xấu hổ nữa chứ."

Hùng Nghị chỉ vào Ngu Đường, mắt lại nhìn Ngân Huyền, anh ta đặt củi khô xuống, khoác vai Ngân Huyền: “Em trai à, không phải anh nói chứ, được phân cho một giống cái vóc dáng khỏe khoắn thế này, cậu phải mừng rơi nước mắt mới đúng. Sau này nhất định có thể sinh ra một bầy con luôn ấy chứ. Anh ghen tị chết đi được.”

Hùng Nghị tự nghĩ rằng mình nói nhỏ, nhưng thực tế những người có mặt đều nghe thấy rõ mồn một.

Mặt bánh bao của Ngu Đường đỏ bừng, không phải đang nói chuyện lều trại sao? Sao lại lôi cả chuyện sinh con vào rồi?

Lúc này, một người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn đi tới, trước tiên ngại ngùng cười với Ngu Đường: "Anh ấy toàn nói linh tinh thôi, cô đừng để bụng nhé."

Sau đó đi đến trước mặt Hùng Nghị, nhón chân véo tai anh ta: "Tôi thấy anh lại ngứa da rồi đấy, cút về đốt lửa nấu cơm cho tôi!"

"Aaa! Sao lại là anh nấu cơm nữa, hôm nay không phải đến lượt thằng ba nấu rồi sao?" Tên to con Hùng Nghị miệng thì cãi nhưng cơ lại không dám chống cự, khom lưng, bị véo tai trở về trước lều của mình.

Ngân Huyền: "Cô ngủ lều của tôi đi."

"Tôi ngủ lều anh rồi, anh ngủ đâu?" Ngu Đường hỏi.

"Hay là, để cô ấy ngủ lều của tôi đi."

Một giống cái khác đi tới, đưa viên con nhộng trên tay cho Ngu Đường, cười nói: "Tôi nhát gan nên ngủ chung lều với thú phu của tôi, ở đây còn dư một cái lều cho cô đấy."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương