Giống Cái Độc Ác Nhưng Mềm Mại Quyến Rũ, Các Thú Phu Chỉ Muốn Cưng Chiều Đến Hư

Chương 22

Trước Sau

break

"Tuyệt quá!"

Ngu Đường mừng rỡ nhận lấy: "Cảm ơn cô nhé."

Đúng là kịp lúc giúp cô giải quyết chuyện lớn!

"Không có gì." Miêu Thanh Thanh trở về vị trí cũ, nhìn Ngu Đường mở lều ruồi chui vào trong sắp xếp chăn đệm chuẩn bị ngủ.

Mọi người ăn uống qua loa cho no bụng rồi ai nấy trở về lều nghỉ ngơi, sáng mai còn phải dậy sớm lên đường.

Ca gác đầu tiên là của Tiêu Mục, hắn ngồi trên khúc gỗ tròn, sau lưng vác đao to, ánh mắt nghiêm túc quan sát tình hình xung quanh.

Đêm khuya, khu rừng yên tĩnh đến đáng sợ.

Ngu Đường gặp ác mộng, trong mơ cô thấy con zombie tự nổ trong siêu thị, thi thể nó cứ lặp đi lặp lại nổ tung trước mắt cô, máu đen hôi thối, những mảnh thi thể vỡ vụn... Ngu Đường chạy, nhưng chạy mãi không thoát, chỉ có thể hết lần này đến lần khác nhìn zombie tự nổ trước mắt.

Đột nhiên, con zombie với làn da xanh tím, đôi mắt đỏ ngầu mở to dán sát mặt Ngu Đường, khóe miệng kéo dài đến tận mang tai: "Khè khè khè, mày tưởng mày chạy thoát được sao? Tiếp theo sẽ là mày."

Ngu Đường giật mình mở mắt, mồ hôi lạnh đầy lưng.

Cô ôm ngực thở dốc vài phút, rồi ngồi dậy, cầm lấy cốc nước đặt bên cạnh uống từng ngụm nhỏ.

Ngu Đường không dám ngủ tiếp, sợ vừa nhắm mắt lại sẽ lại rơi vào cơn ác mộng đó.

Nhìn đồng hồ, hai giờ ba mươi bảy phút sáng, cô đã ngủ hơn năm tiếng, Ngu Đường mặc quần áo xỏ giày đi ra ngoài lều, vừa ra đã đụng ngay Mặc Diệu.

Ngu Đường: “...”

Kể từ khi biết mạt thế có luật bảo vệ giống cái, Ngu Đường cũng không sợ Mặc Diệu nữa, hơn nữa cô có thân phận người sở hữu dị năng hệ chữa trị của cô đã được đăng ký lên Thần Cơ Thuật Toán, Mặc Diệu còn dám ra tay với cô, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!

Ngu Đường hừ một tiếng, nhìn về phía hàng rào màu xanh lam bao quanh nơi này, tựa như một bong bóng khổng lồ, dường như thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng xanh yếu ớt.

Đột nhiên, Ngu Đường nhìn thấy trên tảng đá cách đó không xa có người ngồi, đêm tối mịt, Ngu Đường nheo mắt nhìn thấy người đó có mái tóc xanh lam nổi bật.

Là cô bé tóc ngắn màu xanh lam kia.

Ngu Đường đi tới: “Chào em, chị ngồi đây được không?”

Cô bé nhìn Ngu Đường, rồi gật đầu, dịch người sang bên cạnh để nhường chỗ.

Tim Ngu Đường đập thình thịch không ngừng, trời ơi! Đẹp quá, một khuôn mặt làm nam làm nữ đều xuất sắc, chưa trưởng thành đã đẹp như vậy lớn lên còn thế nào nữa, còn sở hữu dị năng không gian lợi hại như vậy.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương