Có bốn thú phu thì Mặc Diệu đã hận cô đến tận xương tủy, anh hận không thể lập tức bóp chết cô ngay tức khắc. Ngân Huyền nhìn qua thì rất dễ gần, nhưng thực tế lại lạnh lùng chẳng quan tâm đến cô, còn Tiêu Mục... Ngu Đường tưởng tượng cảnh Tiêu Mục giết zombie trong đầu, một thanh đao cao còn hơn cả cô, chém zombie dễ như thái rau.
Ngu Đường rùng mình một cái.
Chỉ còn lại Túc Bạch, thiếu niên tóc xoăn vàng óng ánh đầy vẻ trẻ trung, còn có răng khểnh và má lúm đồng tiền, trông có vẻ là người dễ gần nhất trong bốn thú phu.
Vì cái mạng nhỏ của mình, cô phải ôm cho chắc bốn cái đùi to này.
Vậy thì cứ bắt đầu từ Túc Bạch vậy!
Ngu Đường nằm trên giường, lòng bàn tay xòe ra, khoảnh khắc tiếp theo, vô số điểm sáng màu xanh lá tụ tập lại trong lòng bàn tay cô, ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng màu xanh lục nhỏ bé, dị năng chữa trị cộng sinh với linh hồn. Quả cầu ánh sáng màu xanh lục ấy vui vẻ nhảy nhót trong lòng bàn tay cô.
Sau khi Ngu Đường ngủ say, quả cầu ánh sáng màu xanh lục hóa thành những đốm huỳnh quang lặng lẽ thẩm thấu vào cơ thể cô.
Ngủ một giấc tỉnh dậy đã gần trưa, Ngu Đườngvật vã bò dậy khỏi giường. Gió thổi tung rèm cửa, ánh nắng ngoài trời rực rỡ, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại, như thể bầu trời đỏ rực và tiếng gào rú hôm qua chỉ là ảo giác.
Ngu Đường đi đến bên cửa sổ, nhìn thấy một người đàn ông mặc quân phục đi đến bên cạnh bọn trẻ. Không biết anh ta nói gì, bọn trẻ vừa nãy còn vui vẻ lập tức mếu máo. Người đàn ông giơ tay xoa đầu chúng, chỉ về phía ngôi nhà nhỏ ở giữa phía trước, nụ cười lại trở về trên khuôn mặt mấy đứa trẻ. Mấy đứa trẻ tay trong tay đi về phía ngôi nhà nhỏ dưới sự dẫn dắt của người lính.
Người đàn ông mặc quân phục đó như có mắt mọc phía sau lưng, đột ngột quay đầu, ánh mắt chính xác nhìn về phía Dư Đường đang đứng.
Ngu Đường: “…”
Quá xấu hổ, bị phát hiện đang nhìn trộm rồi.
Cô cười trừ, lập tức kéo rèm cửa lại, ngăn cách tầm mắt của đối phương.
Phong Nghiên trầm ngâm nhìn chằm chằm vào cửa sổ nơi Ngu Đường vừa đứng.
Bên này, Ngu Đường rửa mặt xong, cầm theo mấy quyển sách nấu ăn tìm được khi dọn phòng hôm qua, tâm trạng vui vẻ xuống lầu một. Quả nhiên, cô lại ngửi thấy mùi cơm thơm phức.
Đẩy cửa bếp ra, đúng lúc nhìn thấy Túc Bạch đang múc món ăn đã làm xong ra đĩa.