Giống Cái Độc Ác Nhưng Mềm Mại Quyến Rũ, Các Thú Phu Chỉ Muốn Cưng Chiều Đến Hư

Chương 9

Trước Sau

break

Thấy Ngu Đường đến, Túc Bạch cười híp mắt mở lời: "Hôm nay dậy sớm vậy? Đúng lúc tôi cũng làm xong cơm rồi, cô muốn bưng về phòng ăn hay ăn ở phòng ăn?"

"Phòng ăn, phòng ăn, ăn ở phòng ăn." Ngu Đường rất biết điều bưng đĩa thức ăn đi về phía phòng ăn.

Hai người ngồi xuống, Ngu Đường nhìn quanh bốn phía, không thấy ba người còn lại đâu.

"Bọn họ không về ăn cơm sao?"

Túc Bạch: "Không về."

Ngu Đường gật đầu, thấy cơm và thức ăn của Túc Bạch được đựng trong một cái bát lớn, tách biệt với của cô, chắc là vì cậu có bệnh sạch sẽ.

Ngu Đường không mở miệng hỏi, dù sao giữa người với người vẫn nên giữ một khoảng cách nhất định thì tốt hơn.

Gắp một đũa thức ăn đưa lên miệng, Ngu Đường đột nhiên nhớ đến mì xào tối qua mặn đến mức đắng ngắt, cô cúi đầu nhìn đũa thức ăn, có chút ngập ngừng không dám ăn.

Túc Bạch để ý thấy hành động của cô, thắc mắc: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị ư?”

"À, không phải đâu." Ngu Đường vội vàng giải thích, thấy sắc mặt Túc Bạch không thay đổi ăn một miếng cơm lớn, trong lòng thầm mắng bản thân đúng là đồ vô ơn, lại còn nghĩ Túc Bạch cố tình bỏ nhiều muối để chơi khăm cô.

Người ta vất vả nấu cơm cho cô, cô vậy mà lại nghĩ như vậy về đối phương.

Nhưng nhìn đồ ăn, Ngu Đường thật sự sợ hãi, cô từ nhỏ đã sợ vị đắng... Do dự hồi lâu, cuối cùng Ngu Đường đặt đũa xuống: "Tôi vẫn chưa đói lắm."

Ngay giây sau đó, tiếng bụng réo òng ọc đã phản bội cô.

Khuôn mặt tròn của Ngu Đường lập tức đỏ bừng.

Dưới ánh mắt dò xét của Túc Bạch, Ngu Đường giải thích một cách cứng ngắc: "Thật ra, tôi đang giảm cân, anh tin không?"

Thấy Túc Bạch cứ nhìn chằm chằm mình, Ngu Đường gượng gạo chuyển chủ đề,cầm lấy quyển sách đặt bên cạnh: "Túc Bạch anh xem này! Đây là cuốn sách tôi tìm thấy khi dọn phòng hôm qua, chúng ta có thể nấu ăn theo công thức trong này.”

"Mì xào tối qua cô ăn hết chưa?"

Ngu Đường không ngờ Túc Bạch đột nhiên hỏi cô chuyện này, trong lòng cô hoảng hốt vô cùng: "Tôi..."

Chưa kịp nói hết câu, Túc Bạch đã chủ động chuyển sang chuyện khác: "Chiều nay cô giúp tôi đi siêu thị mua đồ ăn nhé, về rồi tôi dạy cô."

“Được! Tôi đi ngay bây giờ!” Ngu Đường bật dậy thật nhanh, như chạy trốn mà lao ra khỏi căn nhà nhỏ.

Sau khi Ngu Đường rời đi, ánh mắt Túc Bạch rơi xuống bộ chén đũa cô vừa dùng, giây sau cậu đã ném thẳng chúng vào thùng rác.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương