Khi đợt dịch bệnh này bùng phát, rất nhiều người đã không còn dám bước chân ra khỏi nhà. Họ không biết căn bệnh này rốt cuộc lây nhiễm qua đường nào, là do không khí hay do trận mưa rào trước đó. Người mắc bệnh thì tuyệt vọng, người chưa nhiễm bệnh thì hoảng loạn.
Trước khi mọi thứ hoàn toàn mất kiểm soát, nhà nước đã bắt đầu vận hành với tốc độ thần tốc, lệnh phong tỏa được phát ra bắt đầu từ những thành phố nghiêm trọng nhất: dừng toàn bộ các hoạt động ở nơi công cộng, dừng vận hành tại tất cả các nơi làm việc, tất cả mọi người bắt buộc phải ở yên trong nhà, kiểm soát gắt gao từng tầng từng lớp từ khu chung cư, tổ dân phố cho đến toàn thành phố.
Đây không phải là sự đình trệ của một thành phố, mà gần như là cả nước đóng băng. Điều này đối với nền kinh tế của đất nước không nghi ngờ gì là một đòn giáng nặng nề. Kế hoạch đóng băng này có thể khiến nền kinh tế mà đất nước khó khăn lắm mới phát triển lên được bị thụt lùi lại vài chục năm, nhưng nhà nước vẫn quyết định làm như vậy. Dù mạo hiểm, nhưng nó đảm bảo được tính mạng cho thêm nhiều người hơn.
Đất nước của họ có thể coi là nơi hành động nhanh nhất, ra tay sấm sét, không cho phép bất kỳ luồng ý kiến phản đối nào, tất cả chỉ có thể tuân theo sự sắp xếp.
Thế nhưng ở nước ngoài, hành động cho toàn quốc nghỉ việc này gần như là điều không tưởng. Biểu tình giơ bảng, tụ tập gây rối, la ó chính phủ... Có kẻ bắt tay nhau cướp phá siêu thị, có kẻ trong lúc kích động đã ném bom đồn cảnh sát, v.v., thật đúng là hỗn loạn không sao tả xiết!
Ngay vào ngày thứ hai sau khi chiến dịch đón công dân bắt đầu, đã có những người thuận lợi trở về nước đăng tải video quay lại cảnh sơ tán. Không chỉ có quốc gia của họ có du khách và du học sinh bị mắc kẹt, mà các quốc gia khác cũng vậy. Khi những con người với màu da khác nhau, chủng tộc khác nhau tụ họp lại một chỗ, giữa muôn vàn cảm xúc hoảng loạn và tuyệt vọng, từng lá cờ đỏ thắm tung bay đã trở thành khung cảnh tuyệt đẹp nhất trong mắt mọi người. Nhìn những người vẫn còn bị kẹt lại tại chỗ, những ai đã bước chân lên chuyến bay trở về quê hương đều ngập tràn sự may mắn sau khi vừa thoát khỏi kiếp nạn.
Khi bản tin thời sự phát thông báo nói rằng đợt dịch bệnh này rất có khả năng liên quan đến làn sương mù, thì khu chung cư nơi Mộ Nam ở đã có rất nhiều người phát bệnh. Vì sự kiểm soát gắt gao của tổ dân phố, nhiều người bệnh không thể tự mình đến bệnh viện mà chỉ có thể liên hệ với tổ dân phố, để tổ dân phố tiếp tục lấy số xếp hàng ở bệnh viện. Thế nhưng không phải một bệnh viện chỉ phụ trách một khu chung cư, mà là phụ trách hàng chục, thậm chí hàng trăm khu. Người bệnh quá đông, làm sao mà xếp hàng cho xuể?
Những người mãi không chờ được sự điều trị, trong sự tuyệt vọng cùng cực, khó tránh khỏi sẽ làm ra một vài hành động quá khích: đập phá gây rối, có kẻ thậm chí còn đập tan cửa nẻo nhà người khác, ôm hận tâm lý cực đoan "mình sống không tốt thì người khác cũng đừng mong sống yên". Những kẻ này cuối cùng dĩ nhiên đã bị bắt giữ, thế nhưng sự ô ạt làm hệ thống y tế đứt gãy đã khiến rất nhiều người chưa kịp có lấy một cơ hội bước chân vào bệnh viện thì đã mãi mãi không thể tỉnh lại được nữa.
Kiếp trước, Mộ Nam chưa từng cảm nhận sâu sắc đến thế. Khi ấy, cậu không nghĩ đây là thời điểm tận thế, bởi lực lượng quản lý của nhà nước vẫn còn, sự điều phối tổng thể vẫn duy trì trật tự xã hội khiến nhiều người tin rằng chỉ cần sự hỗn loạn ban đầu qua đi thì mọi thứ rồi sẽ dần tốt lên thôi. Cho nên dù có bị nhốt ở trong nhà, cậu cũng chẳng chút hoảng loạn. Công việc của cậu không vì sương mù không thể ra ngoài mà bị ảnh hưởng, cậu vẫn mải mê bận rộn làm đồ án tốt nghiệp, chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi để lên mạng "hóng hớt".
Bây giờ rảnh rỗi ở nhà, nhìn thấy nhiều điều hơn trên mạng, cảm nhận của cậu lần này dĩ nhiên lại càng sâu sắc hơn. Thế nhưng so với những thảm họa về sau thì đợt sương mù lần này vẫn còn là nhẹ nhất, ít nhất là lúc này, đất nước và nhân tính vẫn chưa hoàn toàn mất kiểm soát.
Khi tiếng gõ cửa sắt bên ngoài vang lên, Mộ Nam vẫn chưa nghĩ gì nhiều, chỉ tưởng là người của tổ dân phố tới kiểm tra. Sau khi khu chung cư của họ bị phong tỏa vì sương mù, họ đã lập một nhóm chat, có thông báo gì cũng sẽ phát trong nhóm. Hai ngày trước cũng đã thông báo mấy ngày này sẽ có người tới từng nhà đăng ký nhân khẩu.
Thế nhưng khi mở cửa ra, nhìn thấy một người vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, cả người Mộ Nam hoàn toàn ngơ ngác.
Một Tần Hoài mà cậu quen biết từ khi mới chào đời — nghe nói giọt sữa đầu tiên cậu uống là do Tần Hoài cầm bình sữa đút cho, khi ấy anh cũng chỉ là một đứa bé nhỏ xíu, bế trên tay còn chưa vững đã giơ tay muốn đút sữa cho cậu. Một Tần Hoài mà cậu đã chia cách từ năm mươi lăm tuổi — tính cả kiếp trước, cậu thậm chí chẳng còn nhớ rõ mình đã xa cách Tần Hoài bao nhiêu năm rồi. Khoảnh khắc Tần Hoài một lần nữa xuất hiện trước mắt, đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng. Người mà cậu tưởng như sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nữa đã trở về, người cậu nghĩ có lẽ kiếp này chẳng thể gặp lại, giờ lại đang đứng ngay trước mặt.