Thế nhưng ngay giây phút nhìn thấy đối phương, tim Mộ Nam lại nhói lên. Tần Hoài khi trưởng thành đã không còn là dáng vẻ trong ký ức của cậu nữa. Dáng vẻ có phần xa lạ này như đang nhắc nhở cậu rằng: Dù quá khứ họ từng gần gũi đến nhường nào, thì những năm tháng đứt đoạn kia rốt cuộc vẫn là khoảng trống không thể lấp đầy.
Nhìn người đang thẫn thờ đứng ở cửa, Tần Hoài nhẹ mím môi, nơi lồng ngực không kìm được mà trào dâng từng đợt đau xót. Mộ Nam của anh, người anh ngày đêm mong nhớ, rốt cuộc vì những năm tháng chia xa mà đã trở nên xa cách với anh rồi.
Ánh mắt tham lam ngắm nhìn Mộ Nam, giọng nói của Tần Hoài thoáng run run đến khó nhận ra: “Bây giờ... đến cả cửa nhà em cũng không cho anh vào nữa sao?”
Mộ Nam bừng tỉnh rời khỏi dòng suy nghĩ, bước lùi lại một bước, giấu bàn tay đang hơi run rẩy ra sau lưng, nhường một lối đi cho Tần Hoài.
Tần Hoài khép cánh cửa sắt lại, nhịn không được muốn giơ tay ra xoa đầu cậu dỗ dành như ngày còn bé. Nhưng tay vừa mới nhấc lên, nhìn thấy bộ quần áo trên người mình, anh liền lùi lại hạ tay xuống. Anh mới từ bên ngoài trở về, trên người không biết có mang theo virus hay không. Thấy Mộ Nam cúi đầu im lặng, giọng Tần Hoài có chút đắng chát nói: “Lần này trở về, anh sẽ không bao giờ đi nữa.”
Mộ Nam không lên tiếng. Lúc này cậu thật sự không biết phải đối mặt với Tần Hoài thế nào. Khi không tìm thấy Tần Hoài, cậu đã dốc hết sức muốn tìm bằng được; bây giờ Tần Hoài đã trở về, thì cảm giác xa lạ do thời gian và hai kiếp người mang lại cũng chẳng thể dễ dàng xóa bỏ trong một sớm một chiều. Thế nên ngoài việc giữ im lặng, cậu chẳng biết mình nên mở miệng nói gì.
Thấy Mộ Nam không nói năng gì, Tần Hoài có phần buồn bã, lại cũng có phần luống cuống. Năm đó khi anh đi, Nam Nam đã hận và tuyệt tình như thế. Anh bỏ lại một mình cậu, trong lòng Nam Nam còn oán trách anh cũng đúng thôi. Hai người đều im lặng một lúc lâu, Tần Hoài mới vờ như tự nhiên nở một nụ cười: “Anh đi tắm cái đã nhé, từ bên ngoài về nên trên người hơi bẩn.” Vừa nói anh vừa nhìn Mộ Nam, mang theo chút dò xét có phần lấy lòng: “Tắm xong anh lại sang tìm em.”
Mộ Nam lúc này mới cất lời: “Phòng tắm nhà anh mấy năm rồi chưa dùng tới đâu.” Nói xong, cậu xoay người vào nhà, nhưng cánh cửa lớn thì không đóng lại.
Tần Hoài mỉm cười, bước theo sau Mộ Nam đi vào trong nhà.
Vừa bước qua cửa, bài trí bên trong căn nhà đã không còn giống như trong ký ức của anh nữa. Trong phòng khách vậy mà lại kê một chiếc giường, ngay cả ban công năm xưa họ vẫn hay ngồi đu đưa chân qua hàng rào ngắm cảnh cũng đã được bịt kín. Thời gian, rốt cuộc đã làm thay đổi quá nhiều điều.
Tần Hoài đặt chiếc túi xuống, tháo giày ngay tại cửa.
Mộ Nam mở tủ giày, lấy ra một đôi dép đi trong nhà đúng size với Tần Hoài rồi đưa cho anh.
Tần Hoài thay dép, xách túi đi về phía phòng tắm, vừa đi vừa hỏi: “Trong nhà có bộ quần áo nào rộng rãi một chút không? Quần áo anh mang theo đi đường đều mặc bẩn hết rồi.”
Mộ Nam không đáp lời, nhưng lại bước về phía ban công nơi đặt tủ quần áo.
Tần Hoài quen đường thuộc lối đi vào phòng tắm. Anh quăng đống đồ bẩn trong túi vào máy giặt trước, sau đó cởi luôn bộ đồ đang mặc trên người ném tiếp vào trong, rồi mới bước đến dưới vòi sen để tắm gội.
Mộ Nam đã chuẩn bị không ít quần áo. Vì nhiều năm không gặp Tần Hoài, lúc mua đồ cậu cũng chẳng rõ hiện tại anh gầy hay béo. Nhưng cậu nghĩ Tần Hoài chắc đã đô con hơn, bởi hồi cậu học cấp hai còn Tần Hoài học cấp ba, vóc dáng của Tần Hoài trong lớp đã thuộc dạng cao to, lực lưỡng. Cho nên đợt mua quần áo vừa rồi cậu đã chọn rất nhiều đồ size lớn. Giờ tận mắt nhìn thì thấy anh có phần thon gọn, săn chắc hơn so với tưởng tượng, nhưng đống quần áo này chắc cũng vừa vặn.
Sau khi để bộ quần áo mới ở gian ngoài phòng tắm cho Tần Hoài, Mộ Nam đi vào bếp nấu một bát mì. Hiện tại mọi phương tiện giao thông đều đã bị phong tỏa, xe tư nhân không có giấy phép lưu thông thậm chí còn chẳng được ra đường, cậu cũng không biết Tần Hoài đã trở về bằng cách nào. Nếu không nhờ tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm, Mộ Nam còn chẳng dám tin Tần Hoài thật sự đã quay về. Nghe tiếng nước xả không ngắt khoảng, Mộ Nam bất giác cảm thấy đôi chút thẫn thờ, một cảm giác vô thực đến mơ hồ.
Tần Hoài tắm xong bước ra, vừa ngẩng lên đã thấy trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường đặt sẵn một bát mì, còn Mộ Nam thì đang ngồi ở phía bên kia giường cúi đầu xem điện thoại. Tần Hoài bước tới ngồi xuống, nhìn bát mì trước mặt mà khóe mắt thoáng cay xè. Mộ Nam tuy bố mẹ mất sớm nhưng lại luôn sống cùng anh, đừng nói tới việc nấu một bát mì, ngay cả việc cắm nồi cơm cậu còn chẳng biết làm.
Vậy mà giờ đây, Mộ Nam đã một mình trưởng thành... trong khoảng đời mà anh chưa từng có cơ hội được đồng hành.