Trận sương mù ô nhiễm tính đến nay cũng đã kéo dài gần một tuần. Lúc Tần Hoài lên đường, các phương tiện giao thông về cơ bản đều đã đình trệ. Ban đầu tự lái xe thì còn đỡ, nhưng về sau một số tuyến đường cao tốc cũng bị phong tỏa. Tần Hoài không còn cách nào khác đành phải liên tục đi vòng. Quãng đường vốn chỉ mất hai tiếng bay, anh lại phải đi mất hơn một tuần lễ. Cả chặng đường tuy không đến mức chết đói nhưng cũng chỉ toàn ăn bánh mì, bánh quy. Đã lâu như vậy không được ăn đồ nóng, một bát mì nhanh chóng được anh húp sạch không còn một giọt nước dùng.
Mộ Nam vốn đang cúi đầu xem điện thoại, khi thấy Tần Hoài đặt bát xuống mới cất lời: “Trong bếp vẫn còn.”
Tần Hoài đáp: “Đủ rồi, muộn quá rồi, không cần ăn no quá.”
Thấy Tần Hoài không ăn nữa, Mộ Nam cũng không nói thêm. Tuy từ lúc trùng sinh cậu đã luôn đi tìm Tần Hoài, nhưng hiện tại khi Tần Hoài đã đứng ngay trước mặt, cậu lại chẳng biết phải đối mặt làm sao. Dù sao ở giữa họ cũng đã bỏ trống chừng ấy năm. Nếu là ở thời điểm này của kiếp trước, phản ứng đầu tiên của cậu khi gặp Tần Hoài có lẽ là khóc, hoặc là mắng chửi, nhưng phần nhiều sẽ là niềm vui sướng và sự thân thiết trào dâng trong lòng, chứ không phải là sự im lặng đến mức luống cuống như bây giờ.
Rốt cuộc là đã khác xưa rồi. Đã trải qua một kiếp người, trải qua một lần cái chết, có những thứ đè nén quá sâu nên chẳng thể dễ dàng bộc lộ ra ngoài như trước.
Tần Hoài thấy Mộ Nam cứ quay lưng về phía mình thì dứt khoát ngồi lên giường, giơ tay xoay người Mộ Nam lại: “Nam Nam, chúng ta nói chuyện một chút.”
Đầu ngón tay Mộ Nam nhịn không được mà cào nhẹ lên ốp điện thoại, cúi đầu không đáp lời.
Tần Hoài hỏi: “Em thiếu tiền à?”
Mộ Nam theo bản năng ngẩng đầu nhìn Tần Hoài một cái, rồi rất nhanh lại quay mặt đi chỗ khác, tiếp tục giữ im lặng.
Tần Hoài giơ tay xoa nhẹ đầu cậu. Vì tóc đã cắt quá ngắn nên không còn độ bồng bềnh mềm mại như ngày trước, ngược lại hơi đâm tay. Thế nhưng cảm giác đụng chạm chân thực sau bao năm xa cách này vẫn khiến Tần Hoài dấy lên vài phần vui vẻ, bởi Mộ Nam không hề bài xích hành động của anh. Có lẽ thấy Mộ Nam không phản kháng, trái tim vốn luôn căng thẳng suốt cả chặng đường của Tần Hoài cũng thả lỏng đôi chút, lúc này mới lên tiếng: “Vương Tiểu Lợi nói em đang tìm anh, em đi khắp nơi tìm anh, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Vương Tiểu Lợi là lớp trưởng hồi cấp ba của Tần Hoài, nhưng mối quan hệ giữa hai người khá bình thường, dù sao anh còn chưa học hết cấp ba đã sang nước ngoài. Liên lạc giữa họ cũng chỉ là nằm chung trong một nhóm chat cấp ba. Cách đây không lâu Vương Tiểu Lợi đột nhiên gửi tin nhắn cho anh, nói Mộ Nam đang khắp nơi dò hỏi tìm anh, anh liền hoảng hốt thu xếp trở về. Kết quả vì sương mù dày đặc mà bị kẹt lại ở sân bay, anh sốt sắng chờ suốt một đêm, để rồi khi sương mù dịu đi lại là làn sương mù ô nhiễm dai dẳng không chịu tan. Anh không thể chờ thêm được nữa, trực tiếp tự lái xe trở về. Lái đến chặng cuối, ngay cả chỗ đổ xăng cũng chẳng còn, cuối cùng anh đành đeo ba lô, tự mình đạp xe suốt một quãng đường dài mới về tới đây.
Mộ Nam ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt tuy bình thản nhưng viền mắt đã thoáng đỏ: “Em mà không tìm anh, có phải cả đời này anh cũng sẽ không trở về nữa đúng không?”
Ánh mắt Tần Hoài chùng xuống: “Anh đã từng nói, anh nhất định sẽ trở về.”
Mộ Nam rất muốn nói, "anh cũng từng nói anh sẽ không rời đi", nhưng cậu đã trưởng thành rồi, suy nghĩ cũng không còn giống như hồi nhỏ cái gì cũng coi là hiển nhiên nữa. Cậu đành nuốt ngược lời phản bác theo bản năng ấy vào trong, bình tĩnh hỏi lại: “Nếu em không tìm anh, anh dự định khi nào mới về?”
Ánh mắt Tần Hoài thoáng qua vài phần giằng xé: “Vào lúc anh cảm thấy... em vẫn còn cần anh.”
Mộ Nam hít một hơi thật sâu, giọng nói phả ra hơi lạnh: “Thế anh không sợ cái lần anh bỏ đi đó, có một ngày em chết ở một nơi anh chẳng hề hay biết, đến lúc anh hối hận thì cũng chẳng còn cơ hội gặp lại em nữa sao?”
Sắc mặt Tần Hoài trầm xuống: “Nói tào lao, không được trù ẻo bản thân.”
Mộ Nam đẩy Tần Hoài ra, quay lưng về phía anh rồi nằm xuống, trong lòng không thể kìm nén được cảm giác tủi thân dâng trào. Thế nào gọi là cảm thấy vẫn còn cần anh? Cậu rõ ràng... rõ ràng từ nhỏ đến lớn, chưa từng có giây phút nào là không cần anh cả.
Tần Hoài ngồi trên giường nhìn cậu một lúc lâu. Khúc mắc này anh biết nhất thời chẳng thể nào gỡ bỏ ngay được, đành kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp lên người cậu: “Muộn lắm rồi, ngủ đi. Anh qua bên kia trước. Lần này trở về, anh sẽ không đi nữa. Có chuyện gì ngày mai chúng ta nói tiếp. Nam Nam, dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, lần này ngoại trừ việc em không cần anh, em đuổi anh đi, bằng không anh tuyệt đối sẽ không bao giờ rời đi nữa.”
Mộ Nam không thèm đáp lại, nhưng hai tai lại dựng đứng lên nghe tiếng anh bước xuống giường, xỏ dép, rồi còn chu đáo tắt đèn giúp cậu trước khi khép cửa bước ra.
Thế nhưng khi Tần Hoài trở về căn nhà của chính mình, anh hoàn toàn chết trân tại chỗ. Một phòng thì chất đống đầy đồ đạc nội thất, một phòng thì xếp kín những chậu đất, đến cả phòng khách cũng chỉ chừa lại đúng một lối đi nhỏ vừa đủ bước chân, xung quanh toàn là rau củ trồng dở — tuy rau chưa lớn hẳn nhưng vài chậu đã bắt đầu nhú mầm xanh — chưa kể còn có tiếng gà cục tác vọng lại từ phía ban công.
Tần Hoài bất giác dở khóc dở cười. Biến nhà anh thành một trang trại trồng trọt thế này, chuyện này e rằng cũng chỉ có mình Nam Nam mới làm ra nổi.
Bất lực khép cánh cửa lại, Tần Hoài rón rén từng bước trở lại nhà Mộ Nam. Bên nhà anh ngay cả căn bếp cũng bị nhét kín đồ đạc, ngoài việc quay sang đây ngủ nhờ thì anh đến cả một khoảng trống để nằm tạm một đêm cũng chẳng tìm đâu ra.
Dù bài trí trong nhà đã không còn giống như trong ký ức, nhưng người nằm bên cạnh vẫn là người mà anh quen thuộc nhất. Trải qua một chặng đường dài bôn ba mệt mỏi, Tần Hoài vốn đã kiệt sức từ lâu mau chóng chìm vào giấc ngủ.
Rèm cửa đã kéo xuống hết nên khi tắt đèn, trong phòng tối đến mức giơ năm ngón tay cũng chẳng nhìn rõ. Nhưng khi đôi mắt dần quen với bóng tối, người ta vẫn có thể lờ mờ nhận ra đường nét của người nằm bên cạnh. Tần Hoài ngủ rất say, có lẽ chặng đường đi quá đỗi mệt mỏi nên một người từ nhỏ chưa từng ngáy bao giờ, giờ đây cũng đã phát ra tiếng ngáy nhẹ nho nhỏ.
Mộ Nam xích lại gần về phía Tần Hoài một chút, bàn tay giấu dưới lớp chăn lặng lẽ túm chặt lấy một góc áo của anh.