Lúc đó Mộ Nam đang làm bánh màn thầu trong nhà, tiếng náo loạn bất ngờ dưới nhà làm cậu giật cả mình. Kể từ khi nhà nhà đóng cửa không ra ngoài, cả tổ dân phố yên tĩnh đến lạ kỳ, đợt bạo động đột ngột này khiến toàn bộ tổ dân phố trở nên xôn xao.
Mộ Nam cầm kính thiên văn, vừa vặn nhìn thấy hành vi đập cửa sổ của người đàn ông ở tòa nhà đối diện. Khu họ ở vốn là khu chung cư cũ, nhiều người lúc trước chuyển vào thế nào thì giờ vẫn giữ nguyên như thế, cửa nẻo thậm chí chưa từng thay mới. Căn hộ từ mấy chục năm trước, cửa sổ ban đầu đều là kính đơn một lớp, giòn đến mức đập một cái là vỡ vụn. Nhiều nhà bị đập vỡ cửa sổ tức đỏ cả mắt, thèm lao ra cầm dao chém chết gã, nhưng vì không có chút đồ bảo hộ nào, đến cả khẩu trang cũng không đeo, nên đành phải chịu để người nhà hốt hoảng lôi kéo vào các phòng kín khác.
Cuối cùng người đàn ông đó bị chậu hoa rơi trúng ngã gục xuống đất, xác nhận đối phương đã nằm yên không còn khả năng tấn công, nhân viên tổ dân phố mới dám bước ra kéo gã đi.
Sau khi chuyện xảy ra Mộ Nam mới nhớ lại việc này. Kiếp trước cậu cũng cố thủ trong nhà, bên ngoài dù trở nên vô cùng đáng sợ, đâu đâu cũng là cái chết và bệnh truyền nhiễm, nhưng vì chính phủ vẫn duy trì điều phối nên cậu lại có một không gian chất đầy thực phẩm, căn bản không cần ra khỏi cửa, thành ra cảm giác khủng hoảng không quá sâu sắc. Cậu vẫn còn nhớ người đàn ông phát điên đó cuối cùng chắc là đã chết, nhưng có một gia đình có đứa con rất nhỏ, vì cửa sổ bị đập vỡ nên đã hít phải một chút không khí bên ngoài.
Có lẽ vì đứa trẻ quá nhỏ, sức đề kháng không có bao nhiêu, ngay tối hôm đó em bé đã sốt cao. Cuối cùng đứa trẻ không qua khỏi, người cha trong lúc phẫn uất đã cầm dao xông vào trụ sở ủy ban tổ dân phố chém người. Bởi vì lúc đó người của tổ dân phố vì sợ chết mà trốn hết trong phòng, rõ ràng họ có mặc đồ bảo hộ mà lại chẳng dám ra ngăn cản tên điên kia. Nếu lúc đó họ chịu ra ngăn lại thì con của hắn biết đâu đã không chết. Trong lúc uất hận tột cùng, người cha đã xông vào trút giận lên nhân viên ủy ban.
Nghĩ đến những chuyện ở kiếp trước, Mộ Nam nhịn không được thốt lên: “May mà nhà mình ở tầng cao.”
Tần Hoài nhìn thoáng qua phần cửa sổ đã được Mộ Nam đặt thay mới từ trước: “Dù không ở tầng cao thì với loại cửa sổ em đã thay này, đá cũng chẳng đập vỡ nổi. Cho dù có vỡ thật thì chúng ta vẫn có thể sang bên kia ở mà.”
Bên ngoài từ từ khôi phục lại sự yên tĩnh, nhưng trong nhóm chat thì đã nổ tung từ lúc nào. Mộ Nam không xem nhóm, mà dù có xem thì cũng chẳng giải quyết được gì, cửa sổ bị đập vỡ cũng chẳng thể lành lặn lại như cũ, và đứa trẻ rất có thể đã bị lây nhiễm kia cũng không thể cứu lại được nữa.
Cậu tiếp tục cúi đầu làm bánh màn thầu. Chỉ cần tập trung làm việc thì đầu óc sẽ không nghĩ ngợi lung tung. Ban đầu cậu làm bánh màn thầu, không phải nhào bột chưa tới thành ra bị vón cục thì cũng là nặn không đủ tròn nhìn rất xấu xí. Nhưng bây giờ thì đã dần đúc kết được kinh nghiệm, từng chiếc bánh màn thầu tròn lẳn, bốc hơi nghi ngút sau khi hấp xong liền được cậu cất thẳng vào trong không gian. Sau này lúc nào cần ăn chỉ việc lấy ra là vẫn giữ nguyên vẻ mềm nóng như vừa mới ra lò.
Tần Hoài ở bên cạnh cất lời: “Đã làm bánh màn thầu mấy ngày rồi, hay ngày mai làm bánh bao đi.” Dù cho sau này có gặp phải tình cảnh chạy nạn đi nữa, được ăn chút gì đó có tý mỡ màng đạm bạc rốt cuộc vẫn tốt hơn.
Suy nghĩ một lúc, anh nói tiếp: “Cứ nặn bánh bao thành hình dáng màn thầu ấy.”
Mộ Nam ngẩng đầu nhìn Tần Hoài một cái: “Sau này khi thực phẩm khan hiếm đến mức phải ăn vỏ cây với gặm cỏ, thì bất kể là anh ăn màn thầu hay bánh bao cũng đều vô cùng bắt mắt.” Tuy miệng nói như vậy, nhưng Mộ Nam vẫn nghe theo lời Tần Hoài, đổi lại hình dáng bên ngoài cho chiếc bánh bao: “Vừa hay lấy thêm một tảng sườn rồng ra nữa, ngày mai anh làm sườn xào chua ngọt nhé.”
Tần Hoài khẽ mỉm cười, gật đầu đáp lại một tiếng "được".
Giữa đêm khuya, một tiếng khóc xé lòng đột nhiên vang vọng khắp toàn bộ khu chung cư. Ngay cả Mộ Nam ở tận tầng mười bảy, lại đã thay loại kính cường lực hai lớp cách âm dày dặn mà cũng chẳng thể ngăn nổi âm thanh ấy, trực tiếp làm cậu giật bắn người tỉnh giấc trong cơn mê.
Mộ Nam theo bản năng với tay lấy điện thoại, nhưng đã bị Tần Hoài — người cũng vừa tỉnh giấc — đè tay lại. Một bàn tay anh áp nhẹ lên tai cậu: “Ngủ đi, đừng xem nữa.”
Mộ Nam cũng không vùng vẫy, trong lòng cậu thừa biết tiếng khóc ấy là vì chuyện gì. Mọi thứ vẫn diễn ra hệt như kiếp trước, đứa trẻ đó rốt cuộc vẫn không qua khỏi.
Sáng hôm sau Mộ Nam tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã thấy Tần Hoài đang ngồi tựa vào đầu giường xem điện thoại. Tần Hoài xoa xoa mái tóc ngủ rối tung rối mù của cậu, đặt điện thoại xuống hỏi: “Bữa sáng em muốn ăn gì? Bánh mì sandwich nướng hay mì trứng?”
Mộ Nam đáp: “Bánh mì nướng đi, hôm qua chẳng phải vẫn còn thừa một ít thịt hun khói sao.”
Tần Hoài ừm một tiếng rồi bước xuống giường đi làm bữa sáng. Thấy Mộ Nam mở màn hình điện thoại ấn vào nhóm WeChat, lúc này anh mới cất lời: “Đêm qua có một nhà bị đập vỡ cửa sổ, nhà đó có một em bé sơ sinh mới chào đời chưa lâu, đêm qua đứa trẻ đã mất rồi.”
Động tác lướt màn hình của Mộ Nam thoáng khựng lại một chút. Cậu ngước mắt nhìn Tần Hoài rồi khẽ "ồ" một tiếng. Tần Hoài thầm thở dài một hơi rồi xoay người đi vào bếp. Những ngày tháng mà mỗi ngày trôi qua đều ngập tràn hơi thở của sự chết chóc như thế này, họ bắt buộc phải mau chóng thích nghi mới được.