Lại một lần nữa bấm gọi dãy số đã thuộc nằm lòng, đầu dây bên kia vậy mà lại nhấc máy. Tim Giang Hiên cũng theo đó mà đập thét lên một nhịp. Hắn rất nhanh ép bản thân phải bình tĩnh lại, nỗ lực giữ giọng điềm nhiên: “Tần Hoài? Cậu đang ở đâu đấy? Thời gian này gửi tin nhắn cậu không rep, gọi điện cũng không nghe, giờ cậu lại còn đòi bán cổ phần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? Nếu có khó khăn gì...”
Tần Hoài cất giọng lạnh ngắt: “Giang Hiên.”
Tim Giang Hiên thót lên một cái, cậu ta thậm chí còn cảm nhận được cổ họng mình đang run rẩy: “Ừ? Tôi... tôi nghe đây.”
Tần Hoài: “Nam Nam nói em ấy từng đi tìm cậu.”
Giang Hiên sớm đã chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất, cũng đã dự đoán trong đầu vô số lần rằng khi Tần Hoài đến chất vấn, hắn nên ứng phó bằng phản ứng và cớ gì. Bởi vậy khi nghe Tần Hoài hỏi vậy, hắn lập tức tỏ ra kinh ngạc: “Tìm tôi? Làm sao có thể chứ! Em ấy mà tìm tôi thì làm sao tôi không nói cho cậu biết được!”
Tần Hoài ở đầu dây bên kia khẽ mỉm cười: “Cậu nghĩ giữa cậu và Nam Nam, tôi sẽ tin ai?”
Sắc mặt Giang Hiên trắng bệch: “Tần Hoài, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ cậu đang ở nhà sao? Cậu đợi tôi về, chúng ta nói chuyện đàng hoàng, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó!”
Tần Hoài đáp: “Không cần đâu. Với lại, Giang Hiên, tôi có nói Nam Nam tìm cậu là để tìm tôi sao?”
Giang Hiên ở tận thành phố B xa xôi, nghe tiếng điện thoại bị ngắt ngang mà cả người trở nên xám xịt, cắt không còn một giọt máu.
Tắt điện thoại xong, Tần Hoài đứng bên khung cửa sổ một lúc lâu. Mãi đến khi Mộ Nam tắm xong bước ra, anh mới đặt điện thoại xuống, gương mặt lại đong đầy nụ cười bước về phía cậu: “Dùng máy sấy sấy qua rồi hãy ra chứ, ướt nhẹp thế này coi chừng cảm cúm bây giờ.”
Mộ Nam không thèm để ý, lấy khăn tắm vò vò đầu: “Tóc ngắn ngủn thế này, xoa vài cái là khô đét rồi. Anh mau tranh thủ lúc nước còn nóng vào tắm đi.”
Tần Hoài không nhúc nhích, ngược lại đón lấy chiếc khăn tắm trên tay Mộ Nam rồi nhẹ nhàng lau lau mái tóc ngắn ngủn cho cậu: “Tóc ngắn cũng không được tùy tiện thế. Thời điểm đặc biệt, không được để bị bệnh đâu. Lại đây, anh sấy qua cho em trước đã.”
Mộ Nam bị anh kéo đi về phía phòng tắm, đột nhiên nhịn không được mà phì cười. Cảm giác Tần Hoài vẫn là Tần Hoài của năm xưa, vẫn là một Tần Hoài đến cả việc buổi sáng cậu mang tất màu gì cũng phải xăm xoi quản lý.
Để giải quyết vấn đề ấm no cho các gia đình, đợt phân phối của tổ dân phố lần này diễn ra rất nhanh. Thế nhưng tốc độ nhanh rồi thì chất lượng của một số thứ lại khó mà đảm bảo được. Đồ đạc nhà Mộ Nam nhận được vẫn còn khá tốt, rau xanh tuy có dập nát đôi chút nhưng không đáng kể, nhặt bỏ một phần đi thì số còn lại vẫn dùng tốt. Chỉ là nhìn trong nhóm WeChat của tổ dân phố, có những nhà nhận được rau quả chất lượng không được tốt lắm, thậm chí một số loại rau còn bị đè nát bét. Mặc dù đây là sự cố khó tránh khỏi, nhưng bỏ ra từng ấy tiền mà nhận về đồ không ra sao thì trong lòng người ta kiểu gì cũng dấy lên khúc mắc.
Có người tỏ ra thông cảm, cho rằng tình hình chung đã như thế này, có thể ngồi yên trong nhà mà nhận được đồ ăn đã là biết ơn lắm rồi. Thế nhưng cũng có kẻ lại vì chút chuyện rau cỏ mà bám diết không tha, thậm chí còn làm náo loạn cả nhóm. Có một nhà nhận được rau không tươi liền quay sang than phiền tổ dân phố, buông những lời lẽ vô cùng khó nghe. Họ chẳng buồn trao đổi đàng hoàng mà cứ nóng nảy gửi liên tiếp vô số đoạn tin nhắn thoại gắt gỏng vào nhóm, chẳng biết là do áp lực dịch bệnh quá lớn hay áp lực cuộc sống quá nặng nề, mà lại mượn chút chuyện vặt vãnh này để trút sạch mọi nỗi bất mãn trong lòng ra ngoài.
Đội ngũ tình nguyện viên của tổ dân phố cũng thấy tủi thân vô cùng. Mọi người vốn dĩ đã chấp nhận rủi ro để làm việc nghĩa nguyện, giờ đây bận rộn mệt muốn chết mà lại chẳng nhận được một lời tử tế. Rau không tốt đâu phải do họ gây ra, chưa kể tình hình bên ngoài ngày càng nghiêm trọng, họ mải miết lo cho bên ngoài, chuyện nhà mình còn chẳng ngó ngàng tới được. Có người còn đèo bòng gia đình, làm đã mệt còn khiến người nhà lo lắng. Thế nên sau một hồi náo loạn như vậy, họ dứt khoát buông tay không làm nữa.
Một người nghỉ làm, tự nhiên kéo theo hai ba người bị ảnh hưởng cùng nhau bỏ đi. Tổ dân phố thiếu đi vài tình nguyện viên, khối lượng công việc của những người còn lại lại càng thêm chồng chất, nhất thời khiến tổ dân phố trở nên quá tải, xoay xở không kịp.
Thế là gia đình làm ầm ĩ trong nhóm lập tức trở thành tâm điểm bị hội đồng. Ban đầu gia đình đó còn chửi xát muối đáp trả, nhưng số người chửi lại họ quá đông, tin nhắn trôi nhanh đến mức nhìn không kịp. Không ít người còn yêu cầu quản trị viên kích gia đình này ra khỏi nhóm, đã không hài lòng thì sau này đừng giúp nhà này mua đồ nữa. Cuối cùng không biết là lo người ta thực sự bỏ mặc hay vì bị chửi quá thậm tệ, nhà đó rốt cuộc không dám hoạnh hẹ tiếng nào trong nhóm nữa.