Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 11.1: Ép Buộc

Trước Sau

break

Đầu tiên là tin tức bùng nổ trên mạng. Không ít người trước đó mắc bệnh nhưng may mắn được chữa khỏi giờ đây bị tái phát trở lại, hơn nữa đợt tái phát này tới vô cùng hung hãn. Trong đó có một cụ già bảy mươi tuổi, buổi sáng người nhà phát hiện cụ lại sốt và ho hắng, nhưng họ không hề nghĩ theo hướng đó. Dù trước đây từng nhiễm bệnh nhưng may mắn đã được chữa khỏi, sau khi khỏi bệnh người nhà gần như không để cụ ra khỏi cửa, nên lần này bị bệnh họ chỉ nghĩ đơn thuần là cụ cảm cúm thông thường. Nào ngờ đến tối, nhìn tình hình cụ đã không xong rồi, cuối cùng chưa qua mười hai giờ đêm hôm đó, cụ già đã trút hơi thở cuối cùng.

Đây không phải là trường hợp cá biệt. Liên tiếp trong hai ba ngày, những tin tức về việc tái phát sau khi bình phục với diễn biến hung hãn ngày càng nhiều, kéo theo muôn vàn lời đồn đoán thật giả lẫn lộn. Những người từng mắc bệnh nhưng được chữa khỏi dường như đã bị Thần Chết đánh dấu lên người, làm sao cũng chẳng thể thoát khỏi cái chết. Bị đè nén dưới áp lực ngày một lớn, có người thậm chí còn chưa bị tái phát đã tuyệt vọng nhảy lầu tự tử.

Trong tổ dân phố nơi Mộ Nam ở cũng có một người nhảy lầu. Đó là một người đàn ông trung niên, nghe đâu chưa lập gia đình, không con không cái. Trước đó ông ta mắc bệnh vào giai đoạn khá sớm, lúc tình hình bệnh viện chưa đến mức quá tải nghiêm trọng nên đã nhận được sự điều trị tương ứng, về sau bình phục trở về nhà. Nào ngờ tình hình tái diễn thất thường, ông ta dù chưa bị tái phát nhưng đã tuyệt vọng đến mức nghĩ không thông.

Mộ Nam không có mấy ấn tượng về chuyện này, có thể kiếp trước cũng đã xảy ra nhưng cậu không chú ý tới. Tuy cùng thuộc tổ dân phố này nhưng tòa nhà nằm khá xa nhau, giờ lại không thể ra ngoài, chỉ có thể nắm bắt chút tin tức qua nhóm WeChat của tổ dân phố, tắt điện thoại đi một cái là tin tức tự nhiên bị cô lập ngay.

Tần Hoài thì lại quen biết gã đàn ông nhảy lầu này, làm Mộ Nam không khỏi kinh ngạc: “Anh quen sao? Là hàng xóm cũ à? Sao em lại chẳng có chút ấn tượng nào nhỉ.”

Tần Hoài nói: “Hồi đó em còn nhỏ dĩ nhiên là không nhớ mấy. Tên này bản thân thần trí đã hơi bất bình thường nên cả đời không thành gia thất, hồi xưa còn từng đánh nhau với chú Mộ một trận.”

Mộ Nam lần này càng thêm kinh ngạc: “Hả? Với bố em ư? Thế lúc đó ai đánh thắng?”

Tần Hoài khẽ mỉm cười: “Dĩ nhiên là chú Mộ đánh thắng rồi. Anh nhớ hôm đó chú Mộ đang ngồi đánh bài dưới nhà, anh đi học về vừa vặn đi qua, chú Mộ gọi anh lại, bảo cô phải tăng ca, rồi đưa cho anh một trăm tệ dặn anh đợi em tan học thì dắt em đi ăn KFC. Anh cầm lấy tiền vừa định đi thì ông ta đùng đùng lao tới húc vào anh một cái. Chú Mộ lườm ông ta một cái rồi buông một câu "đi đứng kiểu gì, không biết nhìn đường", thế là ông ta quay ngoắt lại, hất tung luôn bàn bài của chú Mộ.”

Ngay bên ngoài khu nhà họ có một cửa hàng KFC, Mộ Nam nhớ hồi nhỏ Tần Hoài thỉnh thoảng lại dắt cậu ra đó ăn. Cái "thỉnh thoảng" này chính là mỗi lần mẹ cậu phải tăng ca. Hễ mẹ cậu tăng ca là bố cậu lại lười nấu cơm, thế là liền bảo Tần Hoài dắt cậu đi ăn KFC, còn bản thân thì gọi vài món cùng bạn chơi bài lai rai chút rượu. Đặc biệt là vào mùa hè, sau khi uống rượu xong, bố cậu còn xách về một thau tôm hùm đất. Cậu và Tần Hoài hai đứa mặc áo may-ô ngồi trong phòng khách, vừa xem phim hoạt hình vừa gặm tôm ngon lành.

Bây giờ nghe Tần Hoài nhắc lại những chuyện này, Mộ Nam bỗng có cảm giác như được quay ngược thời gian trở về năm tháng ấy. Giống như giây tiếp theo bố cậu sẽ bước ra khỏi thang máy, giẫm mạnh chân xuống sàn hai cái để tiếng bước chân làm sáng ngọn đèn cảm ứng ngoài hành lang, mở cánh cửa sắt ra, xách túi tôm mua về cười khà khà nhìn hai đứa, rồi cất tiếng gọi: “Tôm cay nồng thơm phức đây, có ai ăn không nàooo!”

Mộ Nam cũng khẽ mỉm cười, gặng hỏi: “Rồi sao nữa anh? Thế là xông vào đánh nhau luôn?”

Tần Hoài đáp: “Ừ, xông vào đánh nhau luôn. Em còn lạ gì cái tính khí nóng nảy của bố em nữa, bàn bài đã bị hất tung rồi, còn không đánh sao. Tuy nhiên đánh thắng thật đấy, nhưng là bốn người hội đồng đánh một người nên mới thắng. Về sau tên đó cứ thấy bố em và mấy chú là lại hốt hoảng né xa.”

Chẳng ngờ họ với người đàn ông nhảy lầu kia lại còn có cả một đoạn quá khứ như thế, những chuyện này nghe xong khiến Mộ Nam không khỏi cảm thán thở dài.

Vốn dĩ cùng với việc số người nhiễm bệnh ngày càng ít đi, người chữa khỏi ra viện ngày càng nhiều, con người đã dần thích nghi với làn sương mù ô nhiễm. Mọi người từ chỗ hoảng loạn đã trở nên bình tĩnh, từ chỗ bàng hoàng bế tắc khi bị nhốt trong nhà đến việc thích ứng với các đợt mua chung của tổ dân phố, ngày ngày tính toán xem nên mua gì, ăn gì. Nào ngờ đợt dịch bệnh này lại một lần nữa bùng phát, khiến không ít người rơi vào hoảng loạn trở lại, đối với làn sương mù bên ngoài cũng càng thêm khiếp sợ, chỉ muốn tự nhốt mình vào một nơi bốn bề là tường, hoàn toàn không lọt chút gió nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương