Tuy Mộ Nam đã trải qua một lần, biết chỉ cần cẩn thận không ra ngoài tiếp xúc với sương mù thì sẽ không bị lây nhiễm, nhưng theo đợt bùng phát thứ hai này, cậu vẫn cẩn thận kiểm tra cửa nẻo hai bên nhà mỗi ngày một lượt. Sau đó cậu đặt máy lọc không khí ở cả hai căn hộ, riêng phòng khách nơi cậu và Tần Hoài đang ở thì đặt hẳn hai cái, chỉ sợ lọc không tới nơi tới chốn. Mặc dù máy lọc không khí chưa chắc đã có tác dụng với loại virus này, nhưng cửa nẻo đóng kín liên tục thì lọc chút không khí trong phòng rốt cuộc vẫn có lợi chứ không có hại, cũng may cậu và Tần Hoài đều là những người không hút thuốc.
Tưởng chừng cuộc sống sắp sửa khôi phục lại quỹ đạo vốn có, thì lại bị một đợt bùng phát cái chết đột ngột này xáo trộn thêm lần nữa. Sự hỗn loạn trên không gian mạng tuy ngày nào cũng nhìn thấy, nhưng dù sao cũng cách một lớp màn hình, tắt điện thoại đi một cái là có thể giảm thiểu ảnh hưởng, thế nhưng sự hỗn loạn bùng lên ngay bên cạnh họ thì lại chẳng dễ gì lắng xuống.
Ban đầu có người nhắn trong nhóm hỏi rằng, những người trước đó vốn đã bình phục, nay bị tái phát lại thì liệu có còn khả năng lây nhiễm hay không. Có người gặng hỏi người phụ trách tổ dân phố rằng những người từng nhiễm bệnh rồi bình phục kia hiện tại có phải đã trở về nhà mình rồi không, có người lại mong muốn những ai trong tổ dân phố nắm rõ tình hình hãy công khai số nhà của các hộ từng có người mắc bệnh. Mục đích ban đầu của yêu cầu này vốn dĩ chỉ là muốn có quyền được biết thông tin để phòng ngừa và né tránh, bằng không bạn làm sao biết được sống cùng tầng với mình có ai từng nhiễm bệnh hay chưa, nhỡ đâu tiếp xúc rồi bị lây nhiễm thì biết làm thế nào.
Thế nhưng về sau sự việc lại biến tướng thành việc yêu cầu người phụ trách tổ dân phố phải gom tất cả những người từng mắc bệnh cưỡng chế dời khỏi khu chung cư, chuyển tập trung ra các khách sạn bên ngoài hay bất cứ đâu cũng được, tóm lại là không được ở lại khu chung cư của họ, không thể để một nhóm nhỏ người này làm hại chết thêm nhiều người khác.
Có những kẻ bị căn bệnh này làm cho thần kinh bất thường, còn lên nhóm làm náo loạn đủ kiểu, nhất quyết đòi người phụ trách tổ dân phố phải tống người đi, làm như không đuổi đi thì nhất định sẽ lây bệnh làm hại chết hắn không bằng. Sự xấu xí của nhân tính, thông qua đợt bùng phát thứ hai này, đã bắt đầu bộc lộ những manh mún đầu tiên.
Chuyện như thế này người của tổ dân phố dĩ nhiên không thể làm theo, trừ phi là những người từng nhiễm bệnh đã bình phục nay lại tái phát trở lại, họ có thể sắp xếp người chuyển những người này đến các điểm tập trung do bệnh viện cung cấp. Thế nhưng hiện tại người ta đang bình an vô sự, chẳng hề tái phát, lại còn ngoan ngoãn đóng chặt cửa không ra ngoài, họ có quyền gì công khai thông tin của người khác, ép người ta rời khỏi chính ngôi nhà của mình?
Thế nhưng họ không công khai thì tự khắc sẽ có kẻ công khai. Tòa nhà đầu tiên bị bóc phốt chính là tòa nhà của Mộ Nam. Sống ở tầng mười lăm ngay dưới nhà Mộ Nam là một cặp vợ chồng trẻ, đứa con của họ hình như đã bị bệnh từ đợt mưa rào. Khi đó căn bệnh này mới chỉ manh nha xuất hiện, tài nguyên y tế chưa đến mức quá tải nghiêm trọng, dù đợt phù phổi này không có thuốc đặc trị nhưng dùng một số loại thuốc trị cúm thì vẫn có chút hiệu quả, thế nên đứa trẻ của cặp vợ chồng trẻ đó đã bình phục ra viện trước đợt bùng phát dịch bệnh lớn.
Nào ngờ họ đang sống yên ổn trong nhà thì thông tin gia đình lại bị đưa trên nhóm chat.
Mộ Nam nhìn thông tin gia đình người ta bị truyền tay nhau trong nhóm, đến cả đứa trẻ bao nhiêu tuổi, học lớp mấy trường tiểu học nào cũng bị tìm ra, cậu cảm thấy chuyện này có phần quá đáng nên đã nhắn một câu vào nhóm: [Khả năng lây nhiễm của virus rất thấp, chỉ cần tránh tiếp xúc thì gần như sẽ không bị nhiễm bệnh, mọi người không cần thiết phải làm đến mức này. Nhà ai cũng có họ hàng bạn bè, xin hãy thông cảm cho nhau một chút.]
Chỉ tiếc là một câu nói này nhanh chóng bị dìm nghỉm giữa muôn vàn làn sóng đấu tố chỉ trích. Có kẻ còn đá đểu bảo cậu thương hại người ta thế thì dứt khoát bảo gia đình đó sang ở chung với cậu luôn đi, dù sao cũng đâu có bị lây nhiễm.
Lời này làm Mộ Nam cạn lời hoàn toàn, cậu vứt điện thoại sang một bên lẩm bẩm: “Đây đều là những loại người gì vậy không biết.” Bình thường tiếp xúc thấy các hàng xóm xung quanh đều khá tốt tính, tuy không thân thiết nhưng đa số đều hòa nhã lịch sự, sao cứ cách một lớp mạng xã hội là lại giống như biến thành một thế giới khác vậy? Đây thậm chí còn chưa tới giai đoạn khó khăn đến mức biến chất nhân tính về sau nữa đấy.
Tần Hoài nói: “Định kiến của môi trường xung quanh là vậy, không phải chỉ một hai câu nói là có thể đảo ngược được đâu.”
Mộ Nam nhíu mày: “Mấy người này sẽ không làm ra hành động gì quá khích đấy chứ?”