Mộ Nam nhìn nội dung bọn họ chát chít, trong lòng không khỏi giật nảy mình. Triệu chứng mà cô bạn này kể y hệt như căn bệnh do sương mù quang hóa gây ra. Ban đầu chỉ là sốt và ho, sau đó người ngợm sưng đau, giai đoạn cuối là toàn bộ phổi bị sưng phồng lên, mà một khi phổi đã bắt đầu sưng phồng thì coi như vô phương cứu chữa.
Đời trước, mãi về sau người ta mới tìm ra nguồn gốc của dịch bệnh là do một loại bào tử nấm độc trôi nổi trong sương mù, nhỏ đến mức mắt thường không thấy được, rất dễ bị người ta hít vào rồi nhiễm bệnh. Nhưng cậu luôn đinh ninh rằng loại bào tử này chỉ xuất hiện cùng với sương mù quang hóa, nếu bây giờ đã có người nhiễm bệnh, chứng tỏ biết đâu trong không khí hiện tại đã mang theo loại bào tử độc hại này rồi. Nghĩ đến khả năng đó, Mộ Nam không kìm được chút hoảng loạn. Dù những thứ cần chuẩn bị cậu đã dốc hết sức chuẩn bị xong, tâm lý đối mặt với tương lai cũng đã xây dựng đủ vững vàng, nhưng khi tai ương thực sự cận kề một lần nữa, cậu vẫn không cách nào bình tĩnh chấp nhận nổi.
Mộ Nam nhìn thanh chat trong nhóm nhanh chóng chuyển từ đứa trẻ bị ốm sang việc oán trách thời tiết, cậu gõ một đoạn tin nhắn gửi vào nhóm: "Nghe nói dạo này có bệnh truyền nhiễm không rõ nguyên nhân đang lây lan, mọi người hạn chế ra đường được chừng nào hay chừng nấy, nếu bắt buộc phải ra ngoài thì nhớ đeo khẩu trang và bảo hộ kỹ vào, tích trữ thêm ít lương thực để trong nhà cho chắc ăn."
Mộ Nam gần như chưa bao giờ lên tiếng trong nhóm, sự đột ngột này của cậu khiến nhóm chat đang rôm rả bỗng chốc im bặt. Có người bắt đầu ướm lời hỏi Mộ Nam xem có thông tin nội bộ nào sốt dẻo hơn không. Cũng không trách họ hỏi dồn, thực sự là dạo này số người đổ bệnh tăng lên đột biến, khiến lòng người không khỏi hoang mang lo sợ. Tiếc là những điều sâu xa hơn Mộ Nam không thể hé răng. Cậu cũng chỉ là một người bình thường mang chút ích kỷ, lần duy nhất trong đời đặt chân đến đồn cảnh sát cũng là vì tai nạn của bố mẹ, cậu chẳng có gan to hay giác ngộ cao cả đến mức muốn làm đấng cứu thế.
Còn về việc những lời cậu nói có được ai để tâm hay không, cậu cũng chẳng mấy bận lòng, mỗi người một số mệnh thôi.
Cùng với một tiếng "ting" vang lên, Mộ Nam liếc nhìn giao diện tải xuống, mấy bộ phim truyền hình cậu chọn đã tải xong. Sau đó cậu lại tìm thêm một mớ phim truyền hình, phim điện ảnh cùng các chương trình giải trí ném vào danh sách chờ tải.
Vì chuyện này, Mộ Nam đã đặc biệt mua hơn mười cái ổ cứng di động dung lượng lớn nhất. Ngoài các nội dung giải trí đủ loại, cậu còn tải về rất nhiều tài liệu và sách vở. Những tài liệu đó nhỏ nhặt thì có cách làm xà phòng, đổ nến, lớn lao thì có cách dựng nhà cửa... Tất cả những gì cậu nghĩ là có ích cho kỹ năng sinh tồn đều được tải xuống và phân loại rõ ràng. May mà mạng Internet sẽ không bị ngắt trước trận đại động đất, nên cậu còn rất nhiều thời gian, không cần phải vội vã.
Dù sau động đất mạng cũng được khôi phục dần, nhưng đó là mạng nội bộ, chỉ dùng được trong các khu vực đặc định, hoàn toàn không kết nối được với mạng đám mây. Mặc dù Mộ Nam không phải kiểu người thiếu mạng là không sống nổi, nhưng có thời gian chuẩn bị thì cứ chuẩn bị cho kỹ, mấy cái ổ cứng quăng vào không gian cũng chẳng tốn diện tích.
Liếc nhìn cơn mưa tầm tã ngoài trời, Mộ Nam rút điện thoại ra đặt đồ ăn ngoài. Có một quán đồ nướng vị ngon cực kỳ, thịt thà tươi rói, tẩm ướp đậm đà, ngặt nỗi sạp hàng của họ nhỏ xíu, hoặc là đến tận nơi gói mang về, hoặc là đặt giao hàng. Mưa gió bão bùng thế này thì chỉ có nước gọi shipper.
Mộ Nam gọi một lúc rõ nhiều, rồi bò xuống giường đi tắm. Thời tiết dạo này đã bắt đầu oi bức, mấy nhà sợ nóng thậm chí đã bật điều hòa từ sớm. May mà Mộ Nam không phải đứa quá sợ nóng, lại chẳng cần ra đường, ở rú trong nhà bật cái quạt điện là vừa đủ, bằng không cái điều hòa cậu mua mà chạy lên thì công suất cũng hơi ngốn điện.
Lúc tắm, Mộ Nam nhìn vào gương, chọc chọc vào má mình. Vì đặc thù công việc nên cậu suốt ngày ru rú ở nhà, làn da tuy trắng thật nhưng nhìn cứ trắng bệch kiểu thiếu sức sống. Xem ra chuyện tập tành phải sớm triển khai thôi. Cậu lại túm túm mái tóc đã hơi dài quá khổ, tính ngày mai đợi mưa ngớt chút sẽ xuống lầu cắt tóc. Trước đây cậu cứ ngỡ căn bệnh đó phải đợi mưa tạnh sương lên mới xuất hiện, nên ban đầu tính trước khi mưa tạnh đi hớt tóc rồi sẽ đóng cửa ở ẩn luôn.
Nhưng giờ đây mọi chuyện có phần vượt ra ngoài dự liệu của cậu. Có điều, cho dù hiện tại đã có bào tử nấm độc đi nữa, thì nhờ có màn mưa gột rửa, chắc cũng chưa đến mức nghiêm trọng như giai đoạn sau. Thế nên đeo khẩu trang cẩn thận rồi xuống lầu cắt tóc chắc cũng chẳng sao. Đời trước tầm này cậu còn chẳng bảo hộ gì mà ngày ngày chạy đến trường còn không dính chưởng, cứ cẩn thận chút là được.