Mất chừng một tuần lễ, Mộ Nam mới thay mới hết toàn bộ hệ thống cửa ra vào và cửa sổ trong nhà. Nhà cậu đối diện ngay cửa nhà Tần Hoài, phía ngoài hướng ra hành lang chung còn đặc biệt lắp một cánh cửa chống trộm, hai nhà dùng chung cửa này. Có điều cửa chống trộm đã khá cũ kỹ, suy cho cùng cũng hơn mười năm rồi, lần này Mộ Nam thay hẳn một cánh cửa mới với chất lượng cực kỳ kiên cố, lại tốn không ít tiền.
Để tiện cho thợ đến lắp cửa, Mộ Nam đã thu hết đồ đạc trong nhà vào không gian từ trước. Sau khi hoàn thiện xong xuôi, cậu trực tiếp thay đổi nhẹ bài trí trong nhà. Bố cục nhà cậu vốn rất đơn giản: hai phòng ngủ một phòng khách, một bếp một vệ sinh. Mộ Nam để trống hoàn toàn cả hai phòng ngủ, dự định sau này sẽ chuẩn bị chậu và đất để trồng rau trong nhà. Dù không gian của cậu có thể lưu trữ và giữ tươi thực phẩm, nhưng cứ bị nhốt ở nhà mãi nên cũng nhàn rỗi mà.
Trong phòng khách cậu không kê sofa mà đặt thẳng một chiếc giường; tivi, bàn trà cậu đều bỏ hết, chỉ bày duy nhất một chiếc bàn, đủ để đặt máy tính và ngồi ăn cơm là được.
Vì ban công đã được làm kín, Mộ Nam trực tiếp đóng thêm vài hệ tủ ở đây. Quần áo, chăn màn các thứ của cậu, một phần cất vào không gian, phần còn lại thì xếp ra ban công.
Cậu tiện tay dọn dẹp luôn cả nhà Tần Hoài. Dù cửa lớn cửa sổ bên đó không thay mới, nhưng đồ đạc vốn chẳng đáng bao nhiêu của Tần Hoài đều được cậu dồn hết vào một phòng. Căn phòng trống còn lại cùng với phòng khách, Mộ Nam cũng tính dùng để trồng rau. Còn về phần sau này nếu Tần Hoài trở về, chỉ cần anh về được, chẳng lo không có chỗ ở.
Khi hai bên nhà cửa đã cải tạo xong, rau cũng đã trồng xuống, Mộ Nam thậm chí còn nuôi thêm vài con gà ngoài ban công nhà Tần Hoài. Lúc nuôi gà cậu còn thầm nghĩ, nếu Tần Hoài về mà thấy cậu phá nát nhà của anh ra nông nỗi này, chắc phải tức chết mất. Nghĩ đến dáng vẻ Tần Hoài nổi trận lôi đình, Mộ Nam bất giác mỉm cười, nhưng cười xong, lòng lại dấy lên một nỗi xót xa thoang thoảng.
Điều đáng sợ nhất không phải là không có hy vọng, mà là nỗi hy vọng và sự mong đợi ấy rốt cuộc lại biến thành bọt nước.
Trước khi sương mù quang hóa ập đến, trời đã đổ một trận mưa bão kéo dài. Mộ Nam vẫn nhớ trận mưa lớn này dai dẳng đến độ khiến rất nhiều nơi bị ngập lụt. Đời trước vào tầm này, cậu đang ngập đầu trong đồ án tốt nghiệp, ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại giữa nhà và trường, người ngợm ướt sũng làm trong nhà cũng ẩm thấp theo, lúc đi ngủ cứ nhớp nháp khó chịu vô cùng.
Lần này, máy hút ẩm chạy liên tục 24/24, cậu cũng không cần phải bận rộn làm đồ án hay bước chân ra đường. Ngồi trong căn phòng khô ráo, nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, cậu tựa lưng vào đầu giường, ôm máy tính cày phim, tay thì lướt điện thoại mua sắm online. Dù mưa bão mịt mù nhưng sương mù quang hóa vẫn còn một thời gian nữa mới tới, hệ thống chuyển phát nhanh vẫn hoạt động bình thường, hàng hóa hiện tại vẫn mua bán được. Góc màn hình máy tính treo hai nhóm chat cựu học sinh, một nhóm cấp hai, một nhóm đại học; nhóm cấp hai im hơi lặng tiếng, còn nhóm đại học thì vô cùng xôm tụ.
Do thời tiết khắc nghiệt lại trúng ngay mùa làm đồ án, các bạn học than vãn rất nhiều. Mộ Nam vì hồi đại học không ở ký túc xá nên mối quan hệ với bạn bè cũng bình thường. Từ thời cấp ba, cậu về cơ bản đều đi đi về về một mình, không phải cậu không muốn hòa nhập với mọi người, mà là đến khi cậu chật vật bước ra khỏi cái bóng từ sự rời đi của Tần Hoài, cậu đã quen với việc cô độc mất rồi. Quen với việc lặng lẽ ngắm nhìn sự náo nhiệt của người khác.
Trong nhóm có một bạn nữ đang cằn nhằn về cái thời tiết quái quỷ này, nói đứa cháu gọi bằng cô ở nhà bị cảm cúm ho hen, ho hơn một tuần rồi chẳng bớt, lại còn đau nhức sưng phù khắp người, ngày nào cũng phải vào viện tiêm thuốc. Lắm lúc anh chị cô bận túi bụi không xoay xở kịp, cô lại phải giúp đưa thằng bé đi viện. Vốn dĩ làm đồ án đã bận tối mắt tối mũi, lại gặp đúng kiểu thời tiết ra đường khó như lên trời này, thật hành hạ cả người lớn lẫn đứa trẻ tội nghiệp đang đổ bệnh.
Có người gợi ý hay là làm thủ tục nhập viện luôn cho rồi, cứ ở lại bệnh viện đỡ phải chạy đi chạy lại hai bên, người lớn còn chịu được chứ trẻ con đi theo chịu tội sao thấu.
Bạn học kia than thở, nhà cô cũng tính thế, ngặt nỗi dạo này người ốm nhiều quá, đa phần là cảm mạo phát sốt, có mấy ca sốt nặng đến mức mê sảng luôn rồi. Muốn đợi được một giường bệnh khó hơn lên trời, thành thử ngày nào cũng phải bọc kín mít chạy đôn chạy đáo hai đầu.