Nhìn chiếc thẻ ngân hàng được nhân viên thu ngân trả lại, tấm thẻ chứa tiền sinh hoạt Tần Hoài gửi, mà khoản tiền cuối cùng trong đó hôm nay cũng đã bị cậu tiêu sạch — Mộ Nam xách túi lớn túi nhỏ về nhà. Cậu tỉ mỉ phân loại từng chút một, vừa nhẩm tính xem còn cần bổ sung thêm thứ gì, vừa theo thói quen mở lại nhóm chat liên lạc từ ngày xưa. Chỉ tiếc là bên trong vẫn im ắng, mọi lời thăm hỏi và dò tìm của cậu đều không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.
Sáng sớm hôm sau có thợ đến gõ cửa. Mộ Nam đã đặc biệt đặt riêng loại kính cường lực cách nhiệt hai lớp dày dặn, định bụng thay mới toàn bộ những chỗ có thể thay trong nhà. Kiếp trước lúc phải ru rú trong nhà vì sương mù ô nhiễm, những cánh cửa sổ gió lùa này từng khiến cậu lo sợ suốt một thời gian dài, nên lần này cậu đã sớm làm tốt khâu phòng hộ.
Ngoài việc thay kính, ngay cả điều hòa trong nhà Mộ Nam cũng đặc biệt đổi cái mới. Máy điều hòa này là do cậu đích thân bay sang nước ngoài đặt làm. Dù trong nước cũng có loại máy điều hòa chịu được mức nhiệt cao tới 80 độ C, nhưng hầu hết chúng đều dành cho các nhà xưởng, lắp đặt trong môi trường làm việc nhiệt độ cao nên kích thước rất đồ sộ, hoàn toàn không thể lắp trong gia đình.
Ngược lại, ở một số quốc gia quanh năm nắng nóng gay gắt, người ta lại áp dụng công nghệ chịu nhiệt cao này vào đời sống gia đình nhiều hơn. Dù giá thành đắt hơn trong nước rất nhiều, nhưng ưu điểm là nhỏ gọn, dễ lắp đặt. Cậu đã đặt hai chiếc điều hòa gia dụng chịu nhiệt cao, một chiếc lắp ở nhà, một chiếc cất vào không gian để dự phòng khi cần thiết.
Kiếp trước, đợi đến khi sương mù ô nhiễm tan đi, cái nóng gay gắt ập đến thì hầu như toàn bộ điều hòa gia dụng đều dở chứng "đình công". Nhà nước phải gấp rút dựng lên nhiều điểm tránh nóng tạm thời, nhưng người đông nhung nhúc, dù nơi tránh nóng có hơi lạnh thì hiệu quả cũng chẳng đáng là bao.
Khi ấy Mộ Nam chỉ cố thủ trong nhà. Thời tiết nóng bức vượt ngưỡng khiến điều hòa không thể hoạt động, nhưng trong không gian của cậu có nước. Cậu đã cắn răng vượt qua mùa hè thiêu đốt đầu tiên nhờ vào lượng nước dự trữ trong không gian ấy. Lần này đã có kinh nghiệm, lại chuẩn bị đầy đủ, cậu nhất định sẽ không để bản thân rơi vào cảnh chật vật hơn cả kiếp trước.
Lúc thợ dỡ cửa sổ trong nhà, Mộ Nam dọn sang ở tạm nhà đối diện — tức là nhà Tần Hoài. Tần Hoài tuy chưa trở về, nhưng Mộ Nam chưa từng rời đi. Mỗi tháng cậu đều thuê người đến dọn dẹp tổng vệ sinh ít nhất một lần. Giờ nhà mình không ở được, cậu đành ôm chăn màn sang đây ngủ nhờ.
Trước đó Mộ Nam cũng từng nghĩ xem có nên bán căn nhà của mình đi rồi sang ở hẳn nhà Tần Hoài hay không. Nhưng sau đó nghĩ lại thì thôi. Nhà hai đứa đối cửa nhau, thế nên bất kể bán cho ai cũng đều có nguy cơ vô tình làm lộ một số bí mật. Hơn nữa, bán nhà rồi dứt áo ra đi thì không nói, chứ ở ngay sát vách thế này, sau tận thế lỡ như vì chuyện nhà cửa mà xảy ra tranh chấp gì thì thật sự không đáng chút nào, chẳng thà cửa sắt nhà mình đóng chặt lại, tự mình sống yên tĩnh còn hơn.
Trước đó Mộ Nam từng cân nhắc xem có nên bán căn nhà của mình đi rồi chuyển sang ở hẳn nhà Tần Hoài hay không. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cậu lại thôi. Hai nhà ở đối diện cửa nhau, dù bán cho ai thì cũng dễ vô tình làm lộ bí mật. Với lại, nếu bán nhà rồi đi biệt luôn thì không sao, đằng này lại sống ngay sát vách, sau tận thế nếu vì chuyện nhà cửa mà xảy ra tranh chấp thì thật không đáng chút nào. Chi bằng cứ đóng chặt cánh cửa sắt lớn bên ngoài, tự mình sống yên ổn vẫn hơn.
Khi thợ thay cửa sổ, Mộ Nam đứng một bên giám sát kỹ lưỡng, nhắc họ nhất định phải làm thật kín kẽ. Kiếp trước thực ra cậu cũng không ở đây được bao lâu. So với các căn cứ trú ẩn do chính phủ thành lập thì những nơi trú ẩn tư nhân lại mở cửa sớm hơn, chỉ cần nộp một chút lương thực là đã có một chỗ dừng chân vừa tránh nóng vừa tránh lạnh.
Lúc đó rất nhiều người trong tổ dân phố của cậu đã xiêu lòng. Mộ Nam ban đầu vốn không động lòng, nhưng về sau vì xảy ra một trận động đất — dù lan tới đây chỉ còn là một trận dư chấn rất nhỏ nhưng vẫn làm sập không ít nhà cửa. Mặc dù chỗ cậu ở không gặp vấn đề gì, nhưng chẳng ai lường trước được liệu sau này có còn động đất nữa hay không.
Hơn nữa dạo đó nơi này mất nước mất điện quá thường xuyên. Có lần gần cả tuần mới có điện lại vài tiếng, nước thì cắt liền mấy ngày. Những ngày oi nóng mà mất điện mất nước thì đúng là sống không bằng chết. Đến mấy căn cứ trú ẩn tư nhân kia, chưa bàn đến chuyện khác, ít nhất mỗi ngày cũng duy trì được vài tiếng có điện.
Mộ Nam nghĩ bụng mình có không gian, dù ở đâu thì rốt cuộc cũng chẳng thể chết đói, cộng thêm lúc đó có không ít người quyết định cùng đi nên Mộ Nam cũng đi theo.
Chưa bàn tới việc đã chịu bao nhiêu thiệt thòi ở căn cứ tư nhân đó, lý do lớn nhất khiến Mộ Nam lựa chọn ở lại lần này chính là muốn chờ đợi thêm một chút. Cậu sợ sự thay đổi của Tần Hoài, nhưng lại theo bản năng tin rằng Tần Hoài trong ký ức của cậu sẽ vĩnh viễn không bao giờ thay đổi đối với cậu. Mối tâm lý mâu thuẫn phức tạp ấy thật khó gọi tên, nhưng dù thế nào đi nữa, lần này cậu vẫn muốn ở lại căn nhà này... chờ đợi lâu hơn một chút.