Hoàng Đế Không Con Lại Chỉ Sủng Một Mình Ta

Chương 1: Duyên trần chưa dứt

Trước Sau

break

Đêm sương.

Bên trong chính điện, khói hương lặng lẽ cuộn lên từng làn mỏng, vấn vít quanh pho tượng Phật bằng vàng cao ba trượng. Ánh kim quang phản chiếu dưới ngọn đèn dầu, lạnh lẽo mà trang nghiêm, khiến cả tòa Phật điện như chìm trong một tầng sương mờ huyền ảo.

Bên ngoài đại điện, hơn ba trăm cung nữ quỳ ngay ngắn trên nền đá xanh, không ai dám lên tiếng. Gió đêm lùa qua mái hiên, thổi lay vạt áo trắng của những người sắp xuống tóc, cũng thổi qua hàng mi đang khẽ run của Tô Miên.

Nàng cúi đầu, hai tay đặt trên đầu gối, cố ép hơi thở của mình chậm lại.

Nhanh lên.

Nhanh thêm chút nữa.

Chỉ cần tên nàng được gọi, chỉ cần mái tóc này rơi xuống, từ nay về sau, nàng có thể cắt đứt mọi dây dưa với chốn thâm cung ăn thịt người không nhả xương kia.

“Lục Nhi, Yến Vân, Lý Cảnh, tiến lên.”

Ba cung nữ được gọi tên lập tức đứng dậy, cúi đầu bước vào trong điện rồi quỳ xuống trước tượng Phật.

Trong Phật điện tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lưỡi dao lướt qua tóc vang lên khe khẽ. Từng lọn tóc đen dài rơi xuống nền gạch lạnh, mềm mại như một đoạn trần duyên vừa bị chặt đứt.

Tô Miên nhìn những lọn tóc ấy, đầu ngón tay giấu trong tay áo siết chặt đến trắng bệch. Rồi cuối cùng, giọng sư cô lại vang lên.

“Phương Nhi, Tư Nhi, Tô Miên, tiến lên.”

Trái tim Tô Miên chợt nảy mạnh.

Nàng gần như không kịp che giấu niềm vui trong mắt, vội đứng dậy, bước nhanh vào Phật điện. Sư cô đứng bên cạnh nàng, giọng nói trầm thấp mà nghiêm nghị:

“Con có tự nguyện không? Một khi xuống tóc, ba năm thanh tu nơi Phật môn, lục căn phải tịnh, không được vướng bận trần duyên.”

Tô Miên cúi đầu thật thấp.

“Con tự nguyện.”

Chiếc trâm bạc đơn sơ trên tóc nàng được tháo xuống. Suối tóc đen dài lập tức buông xõa, mềm mượt như tơ lụa, phủ kín tấm lưng gầy nhỏ của nàng. Sư cô cầm dao cạo, lưỡi dao lạnh lẽo chạm sát chân tóc.

Chỉ còn một chút nữa.

Chỉ một chút nữa thôi.

“Ai dám động vào nàng!”

Một tiếng quát trầm lạnh đột ngột phá tan sự tĩnh mịch của Phật điện.

Ngay sau đó, tiếng vó ngựa hỗn loạn vang lên từ ngoài cửa chùa, dồn dập như sấm nện xuống nền đá. Đám cung nữ quỳ ngoài điện kinh hãi kêu lên, đồng loạt nép sang hai bên.

Tô Miên cứng đờ cả người.

Nàng chậm rãi quay đầu.

Dưới ánh đèn chập chờn, Tiêu Diễn khoác giáp vàng, bên hông đeo trường kiếm, cưỡi chiến mã xông thẳng vào Phật tự. Áo choàng đen sau lưng hắn tung bay trong gió đêm, mang theo hơi lạnh và sát khí chưa tan của chiến trường.

Hắn xuống ngựa, từng bước giẫm lên nền gạch Phật điện. Tiếng giày chiến vang lên nặng nề, như từng nhát gõ vào tim Tô Miên.

Sắc mặt nàng trắng bệch. Không kịp nghĩ nhiều, nàng theo bản năng lùi lại, muốn chạy.

“Ngươi…”

Nhưng nàng còn chưa kịp xoay người, cổ tay đã bị một bàn tay rắn như sắt giữ chặt.

Một giây sau, Tiêu Diễn kéo mạnh nàng vào lòng. Vòng tay hắn siết ngang eo nàng, mạnh đến mức Tô Miên gần như không thở nổi. Trước tượng Phật uy nghiêm, trước hàng trăm ánh mắt kinh hoàng, hắn cúi đầu, hung hăng hôn xuống môi nàng.

Mùi máu, mùi gió đêm, mùi áo giáp lạnh buốt tràn ngập trong hơi thở.

Tô Miên mở to mắt.

Trong khoảnh khắc ấy, cả Phật điện như chết lặng. Chỉ có giọng Tiêu Diễn vang lên bên tai nàng, khàn thấp, lạnh đến tận xương:

“Ngươi còn muốn trốn đi đâu nữa? Trốn thử cho trẫm xem.”

Vài tháng trước

“Đồ đê tiện không biết liêm sỉ! Ai cho phép ngươi đến tiền điện hầu hạ?”

Bên ngoài Thư Hương Cung, cung nữ nhất đẳng Thúy An đứng dưới mái hiên, một tay chống eo, một tay chỉ thẳng vào Tô Miên đang quỳ dưới đất.

Trên đầu Tô Miên là chiếc khay sơn đỏ, bên trong đặt chén sứ bạch ngọc hai tầng. Nàng quỳ rất thẳng, hai tay nâng khay cao quá đầu, không dám nhúc nhích dù chỉ một phân.

Thúy An cau mày, lời nói sắc như kim châm:

“Lưu phi nương nương đã dặn rõ, ngươi chỉ được làm việc ở hậu viện. Bây giờ lại dám tự tiện chạy đến tiền điện, chẳng lẽ còn ôm mộng trèo cao, muốn lọt vào mắt Hoàng thượng sao?”

Nàng ta cười lạnh, ánh mắt lướt từ đầu đến chân Tô Miên.

“Cũng không soi gương xem mình là thứ gì.”

Tô Miên cúi đầu thấp hơn.

“Xin Thúy An tỷ tỷ bớt giận. Nô tỳ không dám.”

Khay vẫn được nàng nâng trên đầu. Cánh tay mảnh khảnh đã bắt đầu run lên nhưng nàng tuyệt đối không dám đặt xuống nếu Thúy An chưa cho phép. Bởi nàng biết rất rõ quy củ trong cung.

Một cung nữ tứ đẳng như nàng, đắc tội với cung nữ thân cận bên cạnh Lưu phi, nhẹ thì bị phạt quỳ, cắt cơm cắt nước, nặng thì bị đánh đến không bò dậy nổi cũng chẳng có ai hỏi đến.

Huống chi, trong khay còn là nước sương hoa hồng mà Lưu phi nương nương muốn uống. Chỉ cần sánh ra ngoài một giọt, cái mạng nhỏ của nàng cũng chưa chắc giữ được.

Tô Miên cố giữ giọng bình tĩnh:

“Vừa rồi các tỷ tỷ ở tiền điện đều đang bận. Nương nương muốn dùng nước sương hoa hồng, không có ai mang đến, nô tỳ mới cả gan đến Ngự thiện phòng lấy.”

“Không có ai mang đến?”

Thúy An nghe vậy, sắc mặt càng khó coi.

“Ý ngươi là chúng ta lười biếng, bỏ bê chủ tử? Trong cả Thư Hương Cung này, chỉ có một mình ngươi biết tận tâm hầu hạ nương nương thôi sao?”

Tô Miên lập tức nhận ra hôm nay Thúy An tức giận khác thường.

Chắc hẳn lại bị Lưu phi trách phạt, không dám oán chủ tử, nên tìm người yếu thế hơn để trút giận. Mà nàng, xui xẻo thay, chính là kẻ đứng ngay trước mặt.

Tô Miên lập tức cúi rạp người, dáng vẻ càng thêm sợ hãi.

“Nô tỳ tuyệt đối không có ý đó. Xin tỷ tỷ minh xét.”

Năm năm sống trong cung đã dạy nàng một điều: Ở nơi này, đúng sai không quan trọng. Quan trọng là ai có quyền khiến ngươi đau, ai có quyền khiến ngươi sống không bằng chết.

Trong tình huống như thế này, càng tỏ ra yếu thế càng tốt. Nếu cứng đầu, chỉ khiến đối phương càng muốn giẫm nát mình hơn.

Quả nhiên, nhìn thấy Tô Miên co rúm như chim cút, sắc mặt Thúy An dịu đi đôi chút. Cơn tức nghẹn trong ngực nàng ta dường như cũng tiêu tán được vài phần. Nàng ta hừ lạnh, giật lấy khay từ tay Tô Miên.

Ánh mắt đảo qua chén sứ bạch ngọc tinh xảo, Thúy An cười khẩy:

“Thứ tốt như vậy cũng là thứ để loại người như ngươi chạm vào sao?”

Nàng ta nghiêng đầu, giọng đầy khinh miệt:

“Cút về hậu viện đi. Đừng để ta nhìn thấy ngươi ở tiền điện thêm lần nào nữa.”

“Vâng.”

Tô Miên âm thầm thở phào, vội vàng đứng dậy, lui về phía hậu viện.

Thúy An là cung nữ thân cận nhất bên cạnh Lưu phi. Trong Thư Hương Cung này, ngoài Lưu phi ra, gần như chẳng ai dám trái ý nàng ta.

Nàng ta tính tình cay nghiệt, hễ không vừa lòng là lại trút giận lên đám cung nữ cấp thấp. Không ít người từng bị nàng ta véo đến bầm tím cả người, cách một lớp áo vẫn còn thấy vết máu tụ. Hôm nay có thể thoát được một trận đòn, đối với Tô Miên đã là may mắn.

Ánh nắng mùa hạ gay gắt phủ xuống con đường lát đá. Tô Miên cúi đầu bước đi thật nhanh, vạt áo cung nữ màu xanh nhạt khẽ lay động theo từng bước chân.

Thúy An đứng sau nhìn theo bóng lưng nàng. Vòng eo kia thật nhỏ, mềm mại đến mức tưởng như chỉ cần bóp nhẹ cũng có thể gãy. Ánh mắt Thúy An càng thêm chán ghét.

“Đúng là hồ ly tinh trời sinh. Đi đứng như vậy, muốn câu dẫn ai?”

Nàng ta nhếch môi, cười lạnh.

“Chẳng trách Lưu phi nương nương cấm nàng ta đến tiền điện.”

Nói đến đây, Thúy An lại như nghĩ đến điều gì, vẻ mặt thoáng giãn ra.

“May mà da nàng ta đen đúa, quê mùa. Nếu không…”

Nếu không, với dáng người và gương mặt kia, chỉ e trong cung này chẳng có mấy ai yên tâm nổi. Dù sao, vị Hoàng đế trẻ tuổi kia xưa nay thích nhất là mỹ nhân da trắng như ngọc, eo thon như liễu.

Mỗi lần nghĩ đến Hoàng thượng, nghĩ đến đôi mắt phượng hẹp dài, vừa lạnh lùng vừa quyến rũ kia, tim Thúy An lại không kìm được mà đập nhanh hơn.

Chỉ cần một lần.

Chỉ cần có một lần được Hoàng thượng nhìn thấy, số mệnh của nàng ta có lẽ sẽ hoàn toàn khác.

Tô Miên vào cung năm mười hai tuổi.

Từ ba năm trước, sau khi được điều đến Thư Hương Cung, nàng luôn bị phân làm việc ở hậu viện. Lưu phi không cho nàng bước chân đến tiền điện, càng không cho nàng có cơ hội xuất hiện trước mặt Hoàng thượng.

Điều này ngược lại rất hợp ý Tô Miên.

Nàng không muốn tranh sủng, càng không muốn trèo cao. Nàng chỉ muốn bình an chịu đựng thêm vài năm, đợi đến ngày được thả khỏi cung, trở về gặp mẫu thân và đệ đệ.

Nhà nàng nghèo, không nơi nương tựa. Mà nhan sắc đối với một nữ tử không có chỗ dựa, chưa bao giờ là phúc khí. Đó giống như một đứa trẻ ôm vàng đi giữa chợ đông. Càng sáng chói, càng dễ rước họa vào thân.

Vì vậy, năm này qua năm khác, Tô Miên đều lén trộn chút đất mịn vào phấn trang điểm, cố tình khiến làn da mình trông xỉn màu, quê mùa hơn. Nàng chỉ mong bản thân có thể mờ nhạt một chút, tầm thường một chút, tốt nhất là chẳng ai nhớ đến sự tồn tại của mình.

Chỉ cần được sống.

Chỉ cần sống đến ngày rời khỏi nơi này.

Dưới cái nắng gay gắt, Tô Miên ngồi xổm bên luống hoa, cẩn thận nhổ cỏ và tưới nước. Mồ hôi theo thái dương chảy xuống, rơi từng giọt xuống nền đất khô nóng.

“Tô Miên!”

Một giọng nữ vang lên từ phía xa.

Tô Miên lập tức đặt bình tưới xuống, đứng dậy lau mồ hôi rồi chạy đến.

“Thúy Nguyệt tỷ tỷ.”

Thúy Nguyệt là cung nữ nhị đẳng trong Thư Hương Cung. So với Thúy An, nàng ta không được Lưu phi trọng dụng bằng, nhưng với Tô Miên mà nói, vẫn là người không thể đắc tội.

Thúy Nguyệt ném một gói thuốc vào tay nàng.

“Đi sắc thuốc cho nương nương.”

Tô Miên vội vàng đỡ lấy, trong mắt thoáng hiện vẻ chần chừ.

“Nhưng Thúy An tỷ tỷ đã dặn nô tỳ không được đến tiền điện…”

“Ta bảo ngươi đi thì ngươi cứ đi. Lắm lời như vậy làm gì?”

Thúy Nguyệt cau mày, đưa khăn lụa lên lau mồ hôi trên trán. Trời nóng đến mức mặt đất như muốn bốc khói, nàng ta nào chịu tự mình đứng bên bếp than sắc thuốc. Tìm một người cấp thấp sai bảo vẫn dễ chịu hơn nhiều.

“Khi nào sắc xong thì mang đến cho ta.”

Nói xong, Thúy Nguyệt phe phẩy khăn, lắc eo đi về phía đình nghỉ mát trong hậu viện.

Tô Miên đứng tại chỗ, cắn nhẹ môi. Dụng cụ sắc thuốc đều đặt ở sân trước, nếu bị Thúy An nhìn thấy, chắc chắn nàng lại không tránh khỏi một trận trách phạt.

Nhưng Thúy Nguyệt cũng là người nàng không thể làm trái. Đắc tội bên nào, cuối cùng người chịu khổ vẫn là nàng.

Nàng ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên đỉnh đầu. Giờ này trời nóng, các cung nữ phần lớn đều trốn trong phòng tránh nắng. Chỉ cần nàng nhanh tay, sắc thuốc xong rồi lập tức rời đi, có lẽ sẽ không ai phát hiện. Nghĩ vậy, Tô Miên siết chặt gói thuốc trong tay, xoay người đi về phía sân trước.

Sân trước Thư Hương Cung vắng lặng hơn nàng tưởng. Trên bếp than, ấm thuốc đang sôi lục bục. Hơi nóng từ lò than bốc lên, hòa cùng cái nắng gay gắt, hun người đến mức gần như không thở nổi.

Tô Miên ngồi bên bếp, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Nàng vừa lau trán, vừa cẩn thận chỉnh lại củi lửa, sợ thuốc sắc quá lửa sẽ bị trách phạt. Nàng không hề phát hiện, mồ hôi đã làm lớp phấn màu xỉn trên mặt mình nhòe đi một mảng.

Cuộc sống trong cung rất khổ. Khổ đến mức nhiều khi Tô Miên tưởng mình không thể chịu thêm được nữa. Nhưng mỗi lần nghĩ đến mẫu thân bệnh yếu và đệ đệ còn nhỏ đang chờ nàng ngoài cung, nàng lại cắn răng nuốt tất cả vào bụng.

Chỉ cần nàng không chết.

Chỉ cần nàng có thể bình an rời khỏi cung.

Những ngày tháng bị mắng chửi, bị xem thường, bị sai bảo như trâu ngựa này, rồi cũng sẽ có ngày kết thúc.

Đột nhiên, trước mắt Tô Miên tối sầm. Cơ thể nàng lảo đảo, một cơn buồn nôn dâng lên nơi cổ họng. Nàng vội đưa tay chống xuống cạnh bếp, cố hít sâu vài hơi nhưng lồng ngực lại càng quặn thắt dữ dội hơn.

Chắc là say nắng rồi.

Tô Miên không dám trì hoãn, nàng vội chạy đến bên ao nhỏ trong sân, cúi người múc nước, liên tục vỗ lên mặt. Nước lạnh chạm vào da thịt, cảm giác choáng váng cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Nàng lấy khăn tay lau mặt qua loa, hoàn toàn không nhận ra lớp phấn ngụy trang trên mặt đã bị nước rửa trôi hơn nửa. Làn da thật bên dưới lộ ra, trắng mịn như ngọc non mới mài, trong trẻo đến mức gần như phát sáng dưới nắng hè.

Đúng lúc ấy, một tiếng hô lanh lảnh đột ngột vang lên ngoài cổng cung:

“Hoàng thượng giá lâm!”

Tô Miên giật mình đến mức đầu ngón tay run lên.

Nàng vội vàng đứng dậy hành lễ, nhưng vì quá hoảng loạn, vừa xoay người đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương