Hoàng Đế Không Con Lại Chỉ Sủng Một Mình Ta

Chương 2: Nhất kiến khuynh tâm

Trước Sau

break

“Sao ngươi dám!”

Tô Miên hoảng hốt lùi lại, nhưng bước chân rối loạn khiến thân thể nàng mất thăng bằng, cả người ngả về phía sau.

Trong khoảnh khắc tưởng như sắp ngã xuống nền đá, một cánh tay rắn chắc bỗng vòng qua eo nàng, nhẹ nhàng kéo nàng trở lại. Lưng nàng va vào một lồng ngực ấm áp.

Mùi long diên hương thanh lạnh thoảng qua chóp mũi, xen lẫn hơi thở xa lạ của nam nhân. Tô Miên cứng đờ, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Người đang ôm nàng không phải ai khác.

Là Hoàng đế Tiêu Diễn.

“Hoàng… Hoàng thượng…”

Nàng vội vàng cúi đầu, hai tay theo bản năng chống trước ngực hắn, muốn lui ra. Nhưng bàn tay đặt trên eo nàng lại không hề buông lỏng, trái lại còn siết thêm một chút, kéo nàng đến gần hơn.

“Hỗn xược!”

Hoài Ân đứng phía sau lập tức bước lên, định quát mắng cung nữ to gan dám va vào thánh giá. Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, Tiêu Diễn đã khẽ nâng tay.

Hoài Ân lập tức im bặt.

Hắn cúi đầu lùi sang một bên, ánh mắt thoáng đảo qua Tô Miên, trong lòng đã âm thầm ghi nhớ dung mạo nàng.

Tiêu Diễn hôm nay mặc long bào màu trắng ánh nguyệt, trước ngực thêu rồng năm móng bằng chỉ vàng. Ánh nắng rơi xuống, từng đường kim tuyến như có sinh khí, khiến cả người hắn vừa cao quý vừa lạnh lẽo, tựa một thanh kiếm giấu trong vỏ ngọc.

Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt Tô Miên. Lớp phấn đen xỉn trên má nàng đã bị nước rửa trôi quá nửa, để lộ làn da trắng mịn bên dưới. Một bên má còn vương chút phấn cũ chưa sạch, càng làm dung nhan thật sự kia thêm nổi bật.

Không phải vẻ đẹp rực rỡ phô trương. Mà là thứ thanh sắc mềm mại, trong trẻo, khiến người ta vừa nhìn đã khó quên.

Tiêu Diễn hơi nheo mắt, đầu ngón tay hắn chậm rãi nâng cằm nàng lên. Tô Miên kinh hãi, hàng mi run rẩy dữ dội.

“Hoàng thượng, nô tỳ đáng chết. Nô tỳ không cố ý mạo phạm thánh giá, xin Hoàng thượng thứ tội.”

Nàng nói rất nhanh, giọng thấp đến gần như tan trong gió nhưng cằm đã bị giữ lấy, nàng không thể cúi đầu thêm nữa.

Tiêu Viêm nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, khóe môi chợt cong lên một chút. Hắn dùng ngón cái lau nhẹ vệt phấn còn sót trên má nàng, trên đầu ngón tay lập tức dính một lớp phấn màu tối. Mà nơi bị hắn lau qua, da thịt nàng trắng đến mức gần như phát sáng dưới nắng hè.

Tô Miên cảm thấy máu trong người mình lạnh đi. Sau lưng nàng, vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm.

Nàng biết, mình xong rồi.

Nếu chuyện này truyền đến tai Lưu phi, với tính tình đa nghi và ghen tuông của nàng ta, nàng chưa chắc sống nổi qua hôm nay.

Tiêu Diễn lại dường như không để ý đến sự sợ hãi của nàng. Hắn chỉ cúi mắt, lặng lẽ quan sát người trong lòng.

Trên người Tô Miên có một mùi hương rất nhạt, không giống hương liệu trong cung, cũng không giống phấn son của các phi tần. Đó là mùi cỏ cây sau mưa, xen chút hương hoa phảng phất, sạch sẽ và mềm mại đến lạ.

Ánh mắt Tiêu Diễn sâu thêm vài phần. Hắn đưa tay, vén lọn tóc ướt mồ hôi bên tai nàng ra sau. Động tác ấy không nặng nhưng với Tô Miên lại chẳng khác gì một tiếng sấm nổ giữa trời quang.

Nàng run lên, hai tay siết chặt vạt áo, không dám thở mạnh. Ánh mắt hoảng loạn kia lọt vào mắt Tiêu Diễn. Trong thoáng chốc, hắn hơi khựng lại.

Đôi mắt này…

Không hiểu vì sao, hắn lại thấy có chút quen thuộc. Một cảm giác rất mơ hồ lướt qua đáy lòng, nhanh đến mức gần như không kịp nắm bắt.

Tiêu Diễn nhìn nàng thêm một lát, rồi cuối cùng cũng buông tay. Tô Miên lập tức quỳ sụp xuống đất.

“Nô tỳ đáng chết. Xin Hoàng thượng thứ tội.”

Nàng cúi đầu thật thấp, lưng thẳng nhưng vai lại run rất khẽ.

Tiêu Diễn nhìn đỉnh đầu nàng, giọng nói lười biếng vang lên:

“Ngươi là cung nữ hầu hạ bên cạnh Lưu phi?”

Tô Miên vội đáp:

“Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ chỉ phụ trách chăm sóc hoa cỏ ở hậu viện.”

“Chăm sóc hoa cỏ?”

Tiêu Diễn khẽ nhướng mày.

Chẳng trách trên người nàng có mùi hương ấy.

Tô Miên nín thở, chỉ mong vị đế vương trước mặt nhanh chóng rời đi. Nhưng giày rồng trước mắt nàng khẽ nhúc nhích, sau đó giọng hắn lại vang lên, khiến trái tim nàng một lần nữa treo lên tận cổ họng.

“Tên ngươi là…”

“Hoàng thượng!”

Một giọng nữ mềm mại đột ngột cắt ngang lời hắn.

Lưu phi vội vã từ trong điện đi ra. Tóc mai của nàng ta hơi rối, trên người chỉ khoác một bộ váy trắng đơn giản, gương mặt tái nhợt, dáng vẻ yếu ớt như cành liễu trước gió.

Vừa nhìn thấy Tiêu Diễn, nàng ta lập tức đỏ mắt, bước nhanh đến bên hắn.

“Cuối cùng Hoàng thượng cũng đến thăm thần thiếp rồi.”

Vài ngày trước, nàng ta luôn cảm thấy buồn ngủ, lại thường xuyên buồn nôn. Ban đầu còn tưởng bản thân có long thai, vội vàng truyền thái y đến bắt mạch.

Ai ngờ chỉ là mừng hụt.

Trong lòng vốn đã khó chịu, nay vừa tỉnh dậy lại nghe nói Hoàng thượng đến Thư Hương Cung, nàng ta còn chưa kịp vui mừng đã thấy hắn đứng trong sân, trước mặt là một cung nữ quỳ dưới đất.

Lưu phi liếc mắt qua Tô Miên. Chỉ một cái liếc mắt ấy, ánh mắt nàng ta lập tức lạnh đi.

Lớp ngụy trang trên mặt Tô Miên đã trôi gần hết, dung mạo bị che giấu bấy lâu nay, cuối cùng cũng lộ ra trước ánh mặt trời. Lưu phi siết chặt khăn tay trong tay áo.

Thì ra là vậy.

Thì ra trong Thư Hương Cung của nàng ta còn giấu một hồ ly tinh như thế.

Nhưng khi ngẩng đầu nhìn Tiêu Diễn, Lưu phi lại nhanh chóng đổi sang vẻ tủi thân. Nàng ta mềm mại nép vào bên cạnh hắn, giọng nói vừa hờn vừa trách:

“Thần thiếp còn tưởng Hoàng thượng có người mới, quên mất người cũ rồi.”

Nói xong, nàng ta quay đầu nhìn Tô Miên, giọng lập tức lạnh xuống:

“Con tiện tỳ này vụng về, dám mạo phạm thánh giá. Người đâu, kéo xuống…”

“Lưu phi.”

Tiêu Diễn khẽ gọi một tiếng.

Giọng hắn không cao nhưng Lưu phi lập tức im bặt. Tiêu Diễn nâng cằm nàng ta lên, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt:

“Ái phi đang bệnh, tính tình nóng nảy hơn thường ngày rồi.”

Lưu phi bị ánh mắt ấy nhìn đến mềm cả người. Nàng ta lập tức cúi đầu, giọng nhỏ lại:

“Thần thiếp chỉ sợ nàng ta làm Hoàng thượng mất hứng.”

“Trẫm vẫn thích dáng vẻ dịu dàng, hiểu chuyện của nàng hơn.”

Một câu nói nhẹ bẫng, lại đủ khiến Lưu phi quên mất cơn ghen vừa rồi. Nàng ta đỏ mặt, nép vào lòng hắn, thấp giọng nũng nịu:

“Vậy thần thiếp nghe Hoàng thượng. Tha cho nàng ta một lần.”

Tiêu Diễn khẽ cười. Hắn thuận tay ôm lấy Lưu phi, xoay người bước vào tẩm điện.

Trước khi đi, ánh mắt hắn như vô tình lướt qua Tô Miên. Chỉ một cái nhìn ngắn ngủi, lại khiến sống lưng Tô Miên lạnh toát. Mãi đến khi bóng dáng Tiêu Diễn khuất sau rèm châu, nàng mới dám thở ra.

May quá.

Ít nhất lúc này, mạng nàng vẫn còn giữ được.

Nhưng vì sao vừa rồi Hoàng thượng lại ngăn Lưu phi? Là tiện tay cứu nàng, hay… Nàng không dám nghĩ tiếp.

Hoài Ân đi theo phía sau Tiêu Diễn. Trước khi vào điện, hắn quay đầu nhìn Tô Miên thêm một lần. Ánh mắt kia không nặng không nhẹ nhưng đủ khiến lòng nàng trầm xuống.

Thúy An đứng cách đó không xa, đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện. Ghen ghét, oán độc, sợ hãi, tất cả chen chúc trong mắt nàng ta. Nàng ta bước nhanh đến gần Tô Miên, hạ giọng mắng:

“Đồ không biết liêm sỉ. Quả nhiên là hồ ly tinh!”

Tô Miên vẫn quỳ trên đất, nghe vậy, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt nàng rất yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức khiến Thúy An hơi khựng lại.

“Thúy An tỷ tỷ.”

Tô Miên hạ giọng, chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

“Tốt nhất tỷ tỷ nên cất chiếc trâm hoa phù dung giấu trong tay áo đi.”

Sắc mặt Thúy An lập tức thay đổi.

Trong tay áo nàng ta quả thật luôn giấu một chiếc trâm hoa phù dung. Mỗi khi nghe tin Hoàng thượng đến, nàng ta đều lén cài lên tóc, mong có thể khiến Hoàng thượng chú ý. Nhưng trước khi vào trong hầu hạ Lưu phi, nàng ta lại tháo xuống, sợ bị chủ tử phát hiện.

Chuyện này nàng ta tưởng không ai biết, không ngờ Tô Miên lại nhìn thấy.

“Ngươi…”

Tô Miên nhìn tay áo nàng ta, giọng càng thấp hơn:

“Hoàng thượng vừa rồi đã nhìn thấy nô tỳ. Nếu lúc này tỷ tỷ làm lớn chuyện, chỉ sợ người bị tra hỏi không chỉ có mình nô tỳ.”

Thúy An trừng lớn mắt.

Một cung nữ tứ đẳng như Tô Miên, vậy mà dám uy hiếp nàng ta? Nàng ta tức đến ngực phập phồng, móng tay sơn hồng cắm sâu vào lòng bàn tay. Nhìn làn da trắng mịn lộ ra trên mặt Tô Miên, nàng ta hận không thể lập tức cào nát gương mặt ấy. Nhưng khi đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Tô Miên, nàng ta lại vô thức lùi nửa bước.

Bên trong điện truyền ra tiếng cười nói thấp thoáng của Lưu phi. Thúy An cắn răng, cuối cùng chỉ có thể nghiến giọng:

“Đừng tưởng Hoàng thượng nhìn ngươi một cái thì ngươi có thể trèo lên đầu người khác. Ở Thư Hương Cung này, ngươi vẫn chỉ là một con kiến.”

Dứt lời, nàng ta hừ lạnh, vội vàng cúi đầu chạy vào điện hầu hạ.

Đến lúc ấy, Tô Miên mới chậm rãi buông lỏng bàn tay đang nắm chặt vạt áo. Ít nhất, tạm thời đã dọa được nàng ta.

Nhưng còn chưa kịp thở phào, bên tai nàng bỗng vang lên tiếng nước thuốc trào ra khỏi ấm. Tô Miên vội quay đầu. Thuốc sắc trên bếp đã sôi quá lửa. Nàng lập tức đứng dậy, nhanh tay nhấc ấm xuống, dập bớt than, rồi cẩn thận rót thuốc ra bát.

Đúng lúc đó, Thúy Nguyệt ngáp dài bước đến.

“Xong chưa?”

Nàng ta vừa nói vừa liếc vào trong sân. Thấy thị vệ ngự tiền vẫn đứng bên ngoài, mắt Thúy Nguyệt lập tức sáng lên.

Nàng ta nhận lấy bát thuốc từ tay Tô Miên, thậm chí chẳng buồn hỏi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Chỉ vội chỉnh lại tóc mai, sửa sang vạt áo, rồi nói qua loa:

“Ở đây không còn việc của ngươi nữa.”

Nói xong, nàng ta bưng thuốc đi thẳng vào tẩm điện.

Tô Miên nhìn theo bóng lưng Thúy Nguyệt, trong lòng không những không nhẹ nhõm, ngược lại càng thêm bất an.

Hoàng thượng đã để ý đến nàng. Chuyện này đối với một cung nữ không nơi nương tựa mà nói, tuyệt đối không phải chuyện tốt.

Nàng quay về hậu viện, múc nước trong thùng soi mặt.

Mặt nước lay động.

Trong ảnh phản chiếu, lớp phấn ngụy trang trên mặt nàng đã loang lổ, để lộ dung mạo vốn có. Tô Miên cắn môi.

“Không thể tiếp tục ở lại Thư Hương Cung nữa.”

Nàng mở chiếc túi vải nhỏ luôn mang bên người.

Bên trong là một chiếc khóa trường mệnh bằng ngọc bích, chỉ lớn bằng nửa lòng bàn tay. Đây vốn là vật mẫu thân để dành cho đệ đệ nàng, nhưng trước ngày nàng vào cung, mẫu thân nhất quyết nhét vào tay nàng. Mẫu thân nói, trong cung sâu như biển, nếu thật sự gặp chuyện nguy cấp, ít nhất còn có thứ để đổi lấy một con đường sống.

Tô Miên vẫn luôn không nỡ dùng đến nó.

Nàng từng nghe nói Triệu công công ở Nội Vụ Phủ là người khéo léo, lại có vài phần nhân tình. Trước đây ông ta từng tỏ ý thích chiếc khóa ngọc này nhưng khi ấy nàng không đành lòng, chỉ giả vờ không hiểu. Bây giờ xem ra, nàng không còn lựa chọn nào khác.

Nếu bị Hoàng thượng để mắt, nàng rất có thể cả đời này không thể rời khỏi cung. Mẫu thân bệnh yếu, đệ đệ còn nhỏ, nàng không thể bị chôn vùi trong nơi này.

Huống chi Lưu phi vốn ghen tuông độc ác. Dù Hoàng thượng chỉ nhất thời hứng thú, nàng cũng chưa chắc sống sót rời khỏi Thư Hương Cung.

Tô Miên siết chặt chiếc túi vải, ánh mắt dần trở nên kiên định.

“Lát nữa phải tìm cơ hội gặp Triệu công công. Chỉ cần có thể rời khỏi Thư Hương Cung, dù bị điều đến Hoán Y Cục giặt áo quần, cũng tốt hơn ở lại đây chờ chết.”

Trong tẩm điện, rèm châu khẽ lay. Tiêu Diễn thảnh thơi dựa trên trường kỷ, dáng vẻ lười nhác mà cao cao tại thượng. Lưu phi ngồi bên cạnh hắn, nửa thân trên tựa nhẹ vào đầu gối hắn, giọng nói mềm như nước:

“Hoàng thượng đã lâu không đến, thần thiếp thật sự nhớ người.”

Tiêu Diễn rũ mắt nhìn nàng ta, khóe môi như cười như không.

“Nhớ đến mức sinh bệnh?”

Lưu phi đỏ mặt, ngẩng đầu nhìn hắn.

Người nam nhân trước mắt mới hai mươi lăm tuổi nhưng đã ngồi vững trên ngai vàng Đại Lương. Hắn có đôi mày sắc như kiếm, mắt phượng dài hẹp, khi cười thì phong lưu, khi lạnh mặt lại khiến người ta không rét mà run.

Trong triều, hắn thâm trầm khó đoán. Ở hậu cung, hắn lại tùy hứng hưởng lạc, thưởng phạt đều theo tâm trạng. Phi tần trong cung đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là những món đồ tiêu khiển lúc nhàn rỗi.

Lưu phi biết rõ điều đó nhưng nàng ta vẫn không nhịn được mà muốn được hắn sủng ái hơn một chút. Nàng ta kéo tay Tiêu Diễn, dịu dàng nói:

“Hoàng thượng không tin thần thiếp sao?”

Tiêu Diễn khẽ cười nhưng bàn tay lại thong thả rút về, chuyển sang cầm tách trà trên bàn.

Lưu phi hơi cứng người.

Đúng lúc ấy, hắn bỗng hỏi:

“Cung nữ sắc thuốc vừa rồi tên là gì?”

Nụ cười trên mặt Lưu phi lập tức đông cứng.

Tô Miên.

Quả nhiên là vì Tô Miên.

Trong lòng nàng ta lập tức dấy lên hồi chuông cảnh báo. Chẳng lẽ Hoàng thượng thật sự nhìn trúng con tiện tỳ đó? Một cung nữ thấp hèn, dựa vào đâu?

Thấy Lưu phi im lặng, ý cười nơi khóe môi Tiêu Diễn nhạt dần. Hắn đặt tách trà xuống, tiếng sứ chạm mặt bàn rất khẽ nhưng lại khiến cả điện lạnh đi vài phần.

“Ừm?”

Chỉ một âm tiết, Lưu phi đã run lên.

Nàng ta vội mở miệng định trả lời nhưng đúng lúc này, Thúy Nguyệt bưng khay thuốc bước vào.

“Bẩm Hoàng thượng, thuốc của nương nương đã sắc xong.”

Vừa nhìn thấy Tiêu Diễn, Thúy Nguyệt lập tức quỳ xuống hành lễ. Nàng ta cố ý cúi người thật mềm mại, giọng nói cũng dịu đi mấy phần:

“Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng.”

Tiêu Diễn liếc mắt nhìn bát thuốc trên khay, rồi nhìn sang Thúy Nguyệt.

“Thuốc này là ngươi sắc?”

Thúy Nguyệt nghe Hoàng thượng hỏi đến mình, trong lòng mừng rỡ.

Nàng ta vốn chỉ nằm nghỉ trong đình mát, đợi Tô Miên sắc thuốc xong mới đến lấy. Nhưng lúc này trước mặt Hoàng thượng, cơ hội tốt như vậy, nàng ta sao có thể bỏ qua?

Thúy Nguyệt vội gật đầu.

“Bẩm Hoàng thượng, đúng là nô tỳ tự tay sắc.”

Lưu phi ngồi bên cạnh, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Ngu xuẩn!

Ngay cả ánh mắt cảnh cáo của nàng ta, Thúy Nguyệt cũng không kịp nhận ra.

Tiêu Diễn khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay cái. Một lát sau, hắn cười lạnh.

“Nhận công của người khác, lừa gạt thánh thượng.”

Giọng hắn không lớn nhưng từng chữ đều lạnh như băng.

“Người đâu.”

Thân thể Thúy Nguyệt cứng đờ.

“Hoàng thượng…”

“Lôi xuống, xử theo cung quy.”

Sắc mặt Thúy Nguyệt trắng bệch trong nháy mắt.

Nàng ta hoảng loạn dập đầu nhưng còn chưa kịp nói trọn câu, thị vệ bên ngoài đã tiến vào, nhanh chóng kéo nàng ta ra khỏi điện. Tiếng cầu xin yếu ớt bị rèm châu ngăn lại. Rất nhanh, bên ngoài trở về yên tĩnh.

Trong tẩm điện, không ai dám thở mạnh. Tiêu Diễn vẫn ngồi đó, vẻ mặt hờ hững như vừa rồi chẳng qua chỉ tiện tay phủi đi một hạt bụi trên tay áo.

Một cung nữ cũng dám lừa hắn. Xem ra những ngày qua, hắn đã quá dễ dãi với đám người trong hậu cung này rồi.

Ánh mắt Tiêu Diễn chậm rãi chuyển sang Lưu phi. Lưu phi lập tức căng thẳng, sống lưng lạnh toát. Nàng ta vội quỳ thẳng dậy, sắc mặt tái nhợt.

Tiêu Diễn đưa tay nâng cằm nàng ta lên, động tác nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại lạnh đến đáng sợ.

“Ái phi.”

Hắn nói rất chậm.

“Thư Hương Cung của nàng hình như không được sạch sẽ lắm. Trẫm giúp nàng dọn dẹp, nàng có vui không?”

Lưu phi run lên.

Nàng ta cố gượng cười, giọng nói cũng run theo:

“Thần thiếp… tạ Hoàng thượng.”

Tiêu Diễn buông tay, hứng thú ban đầu đã tan sạch.

Hắn đứng dậy, phủi nhẹ tay áo.

“Nếu ái phi không khỏe, vậy nghỉ ngơi cho tốt.”

Lưu phi vội vàng cúi đầu:

“Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng.”

Nàng ta cố chống người đứng dậy, đôi chân mềm nhũn nhưng vẫn phải theo Tiêu Diễn ra ngoài.

Trong lòng nàng ta hỗn loạn không thôi. Hoàng thượng xử lý Thúy Nguyệt, rốt cuộc là vì nàng ta lừa gạt thánh thượng, hay là vì cung nữ thấp hèn kia?

Hay là…

Đang cảnh cáo nàng?

Vừa bước ra khỏi tẩm điện, ánh mắt Tiêu Diễn lập tức quét qua sân trước. Không thấy bóng dáng Tô Miên. Khí tức quanh người hắn lạnh thêm vài phần.

“Người đâu?”

Hoài Ân cúi đầu đáp:

“Bẩm Hoàng thượng, có lẽ đã lui về hậu viện.”

Tiêu Diễn nhìn về phía hậu viện rợp bóng cây, khóe môi khẽ cong lên.

Nhưng ý cười ấy không hề chạm đến đáy mắt.

“Đến hậu viện.”

Hắn chậm rãi nói:

“Trẫm muốn biết, cung nữ sắc thuốc vừa rồi tên là gì.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương