Hoàng Đế Không Con Lại Chỉ Sủng Một Mình Ta

Chương 3: Khó có long tự

Trước Sau

break

Tim Lưu phi đột nhiên thắt lại. Nàng ta nhìn theo ánh mắt của Tiêu Diễn, bàn tay giấu trong tay áo vô thức siết chặt. Oán hận cuộn lên trong đáy mắt nhưng trước mặt thiên tử, nàng ta tuyệt đối không dám để lộ nửa phần bất kính.

“Bẩm Hoàng thượng, nàng ta chỉ là một cung nữ chăm sóc hoa cỏ ở hậu viện, ngày ngày lấm lem bùn đất, thân phận thấp kém, nào đáng để người để tâm.”

Vừa nói, Lưu phi vừa khéo léo nghiêng người chắn trước mặt Tiêu Diễn, cố ý ngăn tầm mắt hắn nhìn về phía hậu viện.

Nàng ta hiểu quá rõ tính khí của vị đế vương trước mắt. Một khi Tiêu Diễn thật sự muốn đi, nàng ta không cản nổi. Nhưng nếu để hắn gặp lại Tô Miên ngay lúc này, mọi chuyện sẽ càng khó kiểm soát.

Thúy Nguyệt vừa bị xử theo cung quy trước mặt mọi người, chẳng phải chính là lời cảnh cáo của Hoàng thượng hay sao? Nếu lúc này hắn lại đích thân đến hậu viện tìm Tô Miên, dù chỉ là nhất thời hứng thú, cũng đủ khiến toàn bộ Thư Hương Cung biết rằng con tiện tỳ kia đã lọt vào mắt thánh thượng. Đến lúc đó, nàng muốn xử lý Tô Miên cũng không còn dễ dàng nữa.

“Hoàng thượng.”

Đúng lúc này, ngoài cổng Thư Hương Cung có một tiểu thái giám vội vã chạy đến, quỳ xuống bẩm báo.

Hoài Ân ngẩng đầu nhìn qua, nhận ra đó là Tiểu Hải, nghĩa tử của mình, hôm nay đang trực ở Ngự Thư Phòng. Ông phất nhẹ phất trần, bước tới.

“Xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Hải cúi đầu thật thấp:

“Bẩm đại tổng quản, Diêm vận sứ đang chờ Hoàng thượng ở Ngự Thư Phòng, nói là có việc khẩn cấp liên quan đến thuế muối cần bẩm báo.”

Diêm vận sứ?

Sắc mặt Tiêu Diễn hơi trầm xuống. Muối vốn là nguồn thu quan trọng của triều đình. Phàm là việc liên quan đến muối vụ, nếu không phải đại sự, tuyệt đối không dám kinh động đến ngự tiền vào lúc này.

Tiêu Diễn thu lại ánh mắt đang hướng về hậu viện, xoay người bước ra khỏi Thư Hương Cung. Lưu phi lập tức quỳ xuống tiễn giá.

“Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng.”

Mãi đến khi ngự liễn dần rời khỏi cổng cung, nàng ta mới âm thầm thở phào một hơi. Nhưng hơi thở ấy còn chưa buông xuống hoàn toàn, giọng Tiêu Diễn đã lạnh nhạt vang lên từ trong ngự liễn.

“Hoài Ân.”

Hoài Ân vội cúi người:

“Nô tài có mặt.”

Tiêu Diễn tựa người trong xe, đầu ngón tay chậm rãi vuốt chiếc nhẫn ngọc nơi ngón cái. Ánh mắt hắn hờ hững nhưng giọng nói lại khiến lòng người phát lạnh.

“Đi tra rõ cung nữ chăm sóc hoa cỏ kia.”

Hoài Ân lập tức đáp:

“Nô tài tuân chỉ.”

Lưu phi quỳ dưới đất, sống lưng cứng đờ.

Cho đến khi bóng ngự liễn khuất hẳn sau khúc quanh, sắc mặt nàng ta mới chậm rãi lạnh xuống. Thúy An vội bước đến bên cạnh, ghé sát tai nàng ta thì thầm:

“Nương nương, con tiện tỳ Tô Miên ban nãy cố ý quyến rũ Hoàng thượng. Nô tỳ tận mắt nhìn thấy nàng ta ngã vào lòng Hoàng thượng, còn để Hoàng thượng chạm vào mặt…”

“Đủ rồi.”

Lưu phi lạnh lùng ngắt lời.

Một tháng nay, vì đám tú nữ mới vào cung, Hoàng thượng chẳng bước đến Thư Hương Cung lấy một lần. Khó khăn lắm hôm nay hắn mới đến, vậy mà một cung nữ hạng tư lại dám xuất hiện ngay trước mắt hắn, còn để lộ dung mạo giấu kín bấy lâu.

Hay cho một Tô Miên, giấu cũng thật sâu.

“Gọi nàng ta tới đây.”

Giọng Lưu phi rất nhẹ.

Nhưng Thúy An nghe xong, trong mắt lập tức lóe lên vẻ hả hê.

“Nô tỳ đi ngay.”

Phượng Nghi Cung.

Trong chính điện, hương thuốc nhàn nhạt vấn vít quanh màn trướng thêu phượng. Hoàng hậu tựa lưng trên ghế quý phi, cổ tay đặt trên chiếc gối nhỏ bọc lụa vàng. Thái y quỳ bên cạnh, cách một lớp khăn lụa cẩn thận bắt mạch hồi lâu, sắc mặt càng lúc càng thận trọng.

Một lát sau, thái y thu tay về, cúi đầu nói:

“Bẩm Hoàng hậu nương nương, mạch tượng của người so với mấy ngày trước đã ổn hơn đôi chút. Chỉ cần nương nương giữ tâm thần an tĩnh, tránh ưu tư quá độ, thân thể sẽ… sẽ dần khá lên.”

Hai chữ “khá lên” được ông nói rất nhẹ.

Nhưng ai trong Phượng Nghi Cung cũng hiểu, bệnh tim của Hoàng hậu là bệnh từ trong thai. Có thể bình an sống qua hai mươi tuổi đã là nhờ trời cao thương xót, càng đừng nói năm nay nàng đã hai mươi bốn.

Hoàng hậu cụp mắt nhìn cổ tay gầy yếu của mình. Một lúc lâu sau, nàng mới hỏi:

“Vậy thân thể bổn cung hiện giờ, có thể hầu hạ Hoàng thượng không?”

Thái y lập tức đổ mồ hôi lạnh.

“Chuyện này…”

Ông quỳ rạp xuống, không dám nói thẳng.

Hoàng hậu nhìn dáng vẻ ấy, trong lòng đã hiểu rõ. Nàng mệt mỏi phất tay.

“Lui xuống đi.”

“Vi thần cáo lui.”

Sau khi thái y rời khỏi, Thu Nhi mới bước nhanh vào trong điện.

“Nương nương.”

Hoàng hậu hơi ngước mắt.

“Nói đi.”

Thu Nhi cúi người, giọng rất khẽ:

“Nô tỳ nghe nói hôm nay Hoàng thượng đến Thư Hương Cung, còn xử lý một cung nữ ngay tại đó.”

“Một cung nữ?”

Hoàng hậu khẽ cau mày.

Nếu chỉ là một cung nữ bình thường, Tiêu Diễn sẽ không đáng để tâm đến mức đích thân xử trí. Trong cung này, thứ rẻ mạt nhất chính là mạng của nô tài. Thu Nhi lập tức hiểu ý, tiếp tục nói:

“Nghe nói chuyện bắt đầu từ một cung nữ tứ đẳng phụ trách chăm sóc hoa cỏ ở hậu viện.”

“Hoàng thượng hỏi tên nàng ta, nhưng chưa kịp hỏi xong thì bị Lưu phi cắt ngang. Sau đó, cung nữ khác nhận công sắc thuốc thay nàng ta, bị Hoàng thượng phát hiện.”

“Cung nữ tứ đẳng…”

Hoàng hậu chậm rãi lặp lại mấy chữ ấy.

Một lát sau, đôi môi nhợt nhạt của nàng khẽ cong lên.

“Thứ Hoàng thượng đã để mắt tới, đương nhiên nên đặt ở nơi bổn cung có thể nhìn thấy.”

Thuy Nhi lập tức cúi đầu.

“Nô tỳ hiểu.”

Thư Hương Cung.

Sau khi làm xong việc vặt ở hậu viện, Tô Miên vội vàng trang điểm lại. Lớp phấn xỉn màu được nàng cẩn thận phủ lên mặt từng chút một, che đi làn da trắng mịn vừa bị nước rửa trôi. Nhưng dù đã cố hết sức, sắc mặt nàng vẫn không thể trở lại dáng vẻ tầm thường như mọi ngày.

Trong lòng Tô Miên bất an đến cực điểm. Nàng sửa lại vạt áo, giấu chiếc túi vải nhỏ chứa khóa ngọc vào trong tay áo, định nhân lúc hỗn loạn đến Nội Vụ Phủ tìm Triệu công công. Chỉ cần có thể rời khỏi Thư Hương Cung, dù bị điều đến Hoán Y Cục giặt áo, nàng cũng cam lòng.

Nhưng nàng vừa bước qua cổng vòm hậu viện, Thúy Hy đã xuất hiện chặn đường.

“Tô Miên cô nương.”

Hai chữ “cô nương” được Thúy Hy nói ra bằng giọng kéo dài đầy châm chọc. Tô Miên lập tức cúi đầu hành lễ.

“Thúy Hy tỷ tỷ.”

Thúy Hy nhìn nàng từ trên xuống dưới, khóe môi cong lên nụ cười lạnh.

“Nương nương cho gọi. Đi theo ta.”

Trái tim Tô Miên trầm xuống, cuối cùng vẫn không tránh khỏi.

Tô Miên quỳ thẳng trước mặt Lưu phi, trong điện yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng móng tay Lưu phi gõ nhẹ lên tay vịn ghế.

Nàng ta không nói gì suốt một khắc, chỉ dùng ánh mắt lạnh băng đánh giá Tô Miên từ đầu đến chân, như thể đang nhìn một món đồ dơ bẩn bất ngờ xuất hiện trong cung của mình. 

Lớp phấn trên mặt Tô Miên vẫn còn đó nhưng sau khi đã biết bên dưới lớp phấn ấy là dung mạo thế nào, Lưu phi chỉ càng nhìn càng thấy chướng mắt.

“Bổn cung đúng là mắt mù.”

Lưu phi bỗng bật cười.

“Nuôi một con hồ ly tinh ngay dưới mí mắt mà không hề hay biết.”

Nàng ta đập mạnh tay xuống bàn.

“Người đâu! Lau sạch mặt nàng ta cho bổn cung!”

Hai thái giám lập tức tiến lên, một trái một phải giữ chặt vai Tô Miên.

Tô Miên cắn răng, không giãy giụa. Thúy An cầm khăn ướt bước tới, trong mắt tràn đầy khoái ý. Nàng ta dùng sức lau mạnh lên mặt Tô Miên, động tác thô bạo đến mức da thịt nàng đỏ lên từng mảng.

Lớp phấn đen xỉn bị lau sạch từng chút một, dung nhan thật của Tô Miên cũng dần hiện ra dưới ánh đèn. Da trắng như ngọc, mày thanh như khói, đôi mắt trong veo nhưng ẩn sâu dưới đáy là sự cảnh giác đã được tôi luyện qua nhiều năm sống trong cung. Không phải vẻ đẹp phô trương sắc bén nhưng càng nhìn càng khiến người ta khó dời mắt.

Lưu phi nhìn gương mặt ấy, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn.

“Tốt. Tốt lắm.”

Nàng ta cười lạnh, chén trà trong tay rơi mạnh xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

“Bổn cung đúng là nuôi hổ trong nhà.”

Thúy An nhân cơ hội nói thêm:

“Nương nương, loại tiện tỳ này giữ lại chỉ là tai họa. Hôm nay nàng ta dám quyến rũ Hoàng thượng ngay trước mặt người, sau này còn không biết sẽ làm ra chuyện gì.”

Lưu phi nheo mắt.

“Lôi xuống, đánh chết.”

Bốn chữ ấy rơi xuống nhẹ bẫng.

Nhưng đối với Tô Miên, chẳng khác nào một lưỡi dao kề sát cổ.

“Nương nương!”

Tô Miên ngẩng phắt đầu lên.

Lần này, nàng không còn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn cúi đầu như trước. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Lưu phi, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng giọng nói lại rõ ràng từng chữ:

“Nương nương nên biết, Hoàng thượng đã để mắt đến nô tỳ.”

Trong điện thoáng chốc yên tĩnh, ánh mắt Lưu phi đột nhiên lạnh buốt.

Tô Miên nắm chặt hai tay trong tay áo, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến đau nhói. Nàng biết mình đang đánh cược mạng sống nhưng nếu không nói, nàng chắc chắn sẽ chết.

“Nếu hôm nay nương nương xử tử nô tỳ, ngày sau Hoàng thượng hỏi đến, nương nương định trả lời thế nào?”

Lưu phi nhìn nàng chằm chằm, hơi thở dần trở nên nặng nề.

Tô Miên cố giữ bình tĩnh, tiếp tục nói:

“Mạng của nô tỳ thấp hèn, chết không đáng tiếc. Nhưng nếu vì một nô tỳ mà khiến Hoàng thượng nghi ngờ nương nương bất kính với thánh ý, vậy mới là chuyện lớn.”

Sắc mặt Lưu phi khẽ biến.

Nàng ta nhớ đến ánh mắt lạnh nhạt của Tiêu Diễn khi xử lý Thúy Nguyệt. Chỉ vì một câu nói dối nhận công, hắn đã không chút do dự hạ lệnh xử phạt. Đó không chỉ là trừng trị một cung nữ. Đó là để tất cả mọi người hiểu rằng trong hậu cung này, người duy nhất có quyền quyết định sinh tử vẫn là hắn.

Nếu nàng ta dám động vào người hắn vừa để mắt tới… Lưu phi không khỏi rùng mình.

Tô Miên nhìn thấy sự chần chừ trong mắt nàng ta, cuối cùng cũng thầm thở ra. Tạm thời đã giữ được mạng nhưng nàng cũng biết, sự uy hiếp này chỉ có tác dụng một lần. Nếu không rời khỏi Thư Hương Cung càng sớm càng tốt, Lưu phi nhất định sẽ tìm cách khiến nàng biến mất không dấu vết.

Ánh mắt Lưu phi chợt tối lại.

Tô Miên quá thông minh. Một cung nữ hạng tư, không chỉ biết giấu dung mạo, còn có thể trong lúc nguy cấp nhìn thấu lợi hại, dùng chính Hoàng thượng để ép nàng lùi bước. Người như vậy, nếu sau này thật sự được sủng ái, chẳng phải sẽ thành mối họa lớn sao?

Nữ nhân này không thể giữ lại.

Nhưng nếu nàng ta chết trong Thư Hương Cung… Lưu phi siết chặt tay vịn, cố đè xuống cơn tức nghẹn trong ngực. Nàng ta bỗng cười lạnh.

“Chỉ là một tiện tỳ thấp hèn, ngươi thật sự cho rằng Hoàng thượng sẽ vì ngươi mà trách tội bổn cung sao?”

Nàng ta nâng giọng:

“Người đâu!”

“Lưu phi nương nương.”

Một giọng nữ ôn hòa vang lên ngoài cửa điện, vừa vặn cắt ngang lời Lưu phi.

Ngay sau đó, một cung nữ mặc áo xanh nhạt bước vào. Dáng đi của nàng ta không nhanh không chậm, tư thái đoan chính, lễ nghi không chê vào đâu được. Là Thúy Nhi, đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu.

Nàng cúi người hành lễ nhưng sống lưng vẫn thẳng, không hề có vẻ sợ hãi hay khúm núm.

“Nô tỳ phụng mệnh Hoàng hậu nương nương, đến Thư Hương Cung xin Lưu phi nương nương một người.”

Sắc mặt Lưu phi khẽ thay đổi.

“Thúy Nhi cô nương.”

Thấy người đến là thân tín của Hoàng hậu, dù trong lòng không vui, Lưu phi vẫn phải thu lại vẻ sắc bén, khóe môi miễn cưỡng cong lên.

“Hoàng hậu nương nương cần người nào?”

Thúy Nhi mỉm cười, ánh mắt dừng trên người Tô Miên đang quỳ dưới đất.

“Nô tỳ nghe nói trong cung của Lưu phi nương nương có một cung nữ rất giỏi chăm sóc hoa cỏ. Vừa hay trong Phượng Nghi Cung có một chậu lan quý mấy ngày nay không rõ vì sao héo rũ.”

“Hoàng hậu nương nương nhớ đến người này, nên sai nô tỳ đến hỏi Lưu phi nương nương có thể nhường người hay không.”

Ánh mắt Lưu phi lóe lên, quả nhiên là đến vì Tô Miên. Tin tức của Phượng Nghi Cung cũng nhanh thật.

Nhưng đến rất đúng lúc.

Nàng ta vốn đang muốn tống khứ Tô Miên đi. Nếu để nàng ta chết ở Thư Hương Cung, chỉ sợ hậu họa khó lường. Nhưng nếu người bị Hoàng hậu mang đi rồi chết ở Phượng Nghi Cung… Vậy thì chẳng liên quan gì đến nàng ta nữa.

Nghĩ đến đây, Lưu phi thầm cười lạnh. Hoàng hậu muốn người, nàng cho là được. Dù sao, nàng cũng không tin Hoàng hậu thật sự muốn giữ một nữ nhân mà Hoàng thượng đã để mắt ở bên cạnh mình. Chỉ là, nếu nàng đồng ý quá dễ dàng, ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ.

Lưu phi cầm khăn tay chạm nhẹ lên khóe môi, giả vờ nghi hoặc nhìn sang Thúy An.

“Trong cung chúng ta có người như vậy sao?”

Thúy An hiểu ý, lập tức cúi đầu đáp:

“Nô tỳ chưa từng nghe nói.”

Tô Miên quỳ trên đất, đầu ngón tay siết chặt.

Nàng không khó đoán ý định của Lưu phi. Nếu tiếp tục ở lại Thư Hương Cung, nàng chắc chắn sẽ chết.

Phượng Nghi Cung cũng chưa chắc là đường sống. Nhưng ít nhất Hoàng hậu đã công khai đến xin người, chứng tỏ trước mắt nàng còn có giá trị lợi dụng. Một người còn giá trị, tạm thời sẽ không dễ bị giết.

So với cái chết chắc chắn, nàng chỉ có thể chọn con đường còn một tia sinh cơ. Tô Miên cúi đầu thật sâu, giọng nói bình tĩnh:

“Bẩm Thúy Nhi tỷ tỷ, nô tỳ quả thật biết chăm sóc hoa cỏ. Nếu có thể vì Hoàng hậu nương nương phân ưu, là phúc phận của nô tỳ.”

Thúy Nhi nhìn nàng, trong mắt thoáng hiện ý cười.

Thông minh.

Biết lúc nào nên cúi đầu, lúc nào nên tự cứu mình. Nàng bước đến gần hơn, hỏi:

“Ngươi tên gì?”

Tô Miên cúi đầu đáp:

“Nô tỳ Tô Miên.”

Thúy Nhi quay sang nhìn Lưu phi, khóe môi vẫn giữ nụ cười cung kính:

“Thật trùng hợp. Người Hoàng hậu nương nương muốn tìm cũng tên là Tô Miên.”

Sắc mặt Lưu phi tức khắc khó coi.

“Ngươi…”

Thúy Nhi không đợi nàng ta phát tác, đã tiếp tục nói:

“Lưu phi nương nương yên tâm. Hoàng hậu nương nương sẽ không vô cớ lấy người trong cung của nương nương.”

“Sau này Phượng Nghi Cung sẽ chọn người lanh lợi, hiểu chuyện hơn đưa đến Thư Hương Cung hầu hạ, tuyệt đối không để nương nương thiếu người sai bảo.”

Lời đã nói đến mức này, nếu Lưu phi còn không thả người, chính là công khai đối nghịch với Hoàng hậu.

Nàng ta nhìn Tô Miên, ánh mắt như muốn khoét một lỗ trên người nàng. Một lát sau, Lưu phi bật cười.

“Hoàng hậu nương nương đã cần người, bổn cung sao dám không cho?”

Nàng ta cụp mắt, giọng nói lạnh lẽo:

“Tô Miên, từ hôm nay trở đi, ngươi đến Phượng Nghi Cung hầu hạ. Nhớ cho kỹ, đừng làm mất mặt Thư Hương Cung.”

Tô Miên cúi đầu.

“Nô tỳ ghi nhớ.”

Thúy Nhi mỉm cười hành lễ:

“Đa tạ Lưu phi nương nương.”

Nói xong, nàng quay sang Tô Miên.

“Đi thôi.”

Tô Miên chậm rãi đứng dậy.

Đầu gối vì quỳ lâu mà đau nhức nhưng nàng không dám lộ ra. Nàng theo sau Thúy Nhi rời khỏi chính điện, bước qua ngưỡng cửa Thư Hương Cung.

Khi ánh nắng bên ngoài rơi xuống vai, Tô Miên mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nàng thoát khỏi hang sói. Nhưng có lẽ, thứ đang chờ nàng phía trước lại là một ổ sói khác. Dù vậy, ít nhất lúc này nàng vẫn còn sống.

Thấy Tô Miên bị đưa đi, Thúy An vừa tức vừa sốt ruột.

“Nương nương, sao người lại để nàng ta đi dễ dàng như vậy?”

Lưu phi nhìn bộ móng tay sơn đỏ được chăm chút tinh xảo của mình, khóe môi cong lên nụ cười lạnh.

“Ngăn nàng ta lại làm gì?”

Thúy An ngẩn ra.

Lưu phi chậm rãi ngước mắt, ánh mắt âm độc như rắn.

“Hoàng hậu muốn người, cứ để nàng ta lấy. Bổn cung cũng muốn xem thử, một nữ nhân được Hoàng thượng để mắt, vào Phượng Nghi Cung rồi còn có thể sống được bao lâu.”

Ngự Thư Phòng.

Chính sự nối tiếp chính sự. Từ thuế muối, đường vận lương, đến tấu chương của các châu phủ phía nam, Tiêu Diễn cùng mấy vị trọng thần nghị sự suốt cả buổi chiều. Đến khi các quan lần lượt lui ra khỏi Ngự Thư Phòng, trời bên ngoài đã tối hẳn. Ngay cả giờ dùng bữa tối cũng đã qua từ lâu.

Hoài Ân vội sai người truyền thiện.

“Hoàng thượng, đây là thư Thái hậu nương nương sai người đưa về từ Quốc tự.”

Tiêu Diễn chỉ nhướng mày, nhận lấy phong thư.

Hắn mở ra, đọc lướt qua vài dòng, vẻ mặt từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, không nhìn ra vui giận. Sau đó, hắn đưa lá thư đến gần ngọn nến. Ngọn lửa liếm qua mép giấy, rất nhanh nuốt trọn từng dòng chữ. Hoài Ân đứng bên cạnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám hỏi nhiều.

Nhưng ông biết trong thư viết gì.

Năm Tiêu Diễn mười hai tuổi, từng có một vị cao tăng nhìn tướng mệnh cho hắn. Người đó nói hắn có long khí đế vương nhưng số mệnh lại khó có con nối dõi. Từ đó về sau, chuyện long tự trở thành tâm bệnh lớn nhất của Thái hậu.

Khi Tiêu Diễn đến tuổi thành hôn, Thái hậu liền chọn Chu thị, cung nữ nhất đẳng đã hầu hạ bên cạnh hắn nhiều năm, ban cho hắn làm người bên gối đầu tiên. Sau khi Tiêu Diễn đăng cơ đại hôn, Chu thị cũng được phong vị, ở lại hậu cung.

Sau này Hiền phi, Lưu phi lần lượt vào cung. Các phi tần được sủng ái không phải không từng có tin vui. Nhưng chẳng hiểu vì sao, thai tức đến rồi lại mất. Dù thái y viện dốc lòng chăm sóc, cuối cùng vẫn không giữ được. Bởi vậy, Thái hậu càng tin lời vị cao tăng năm xưa.

Bà thậm chí đích thân đến Quốc tự ăn chay tụng kinh, cầu phúc cho hoàng thất, mong sớm có người kế thừa đại thống. Mỗi tháng, bà đều sai người đưa thư về hỏi hậu cung có động tĩnh gì hay không. Trong thư lần này, chắc hẳn lại không ngoài chuyện long tự.

Hoài Ân lén nhìn Hoàng thượng một cái. So với sự sốt ruột của Thái hậu, vị chủ tử này dường như chẳng hề để tâm. Hắn vẫn ung dung dùng trà, vẻ mặt bình thản như thể chuyện con nối dõi không liên quan gì đến mình.

Mãi đến khi cầm đũa lên, Tiêu Diễn mới đột nhiên dừng lại. Không biết vì sao, trong đầu hắn lại hiện lên đôi mắt hoảng loạn của cung nữ ở Thư Hương Cung. Đôi mắt ấy trong veo, mềm yếu nhưng nơi đáy mắt lại có một tia cảnh giác rất sâu. Giống như một con vật nhỏ đã quen bị săn đuổi, dù sợ đến run rẩy vẫn luôn tính đường sống cho mình.

Tiêu Diễn đặt đũa xuống.

“Hoài Ân.”

“Nô tài có mặt.”

“Việc trẫm bảo ngươi tra, thế nào rồi?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương