Hoàng Đế Không Con Lại Chỉ Sủng Một Mình Ta

Chương 4: Tuyệt sắc mỹ nhân

Trước Sau

break

Hoài Ân vội vàng cúi đầu bẩm báo:

“Bẩm Hoàng thượng, cung nữ kia tên là Tô Miên. Nàng vào cung năm mười hai tuổi, ba năm trước được điều đến Thư Hương Cung.”

Thấy Tiêu Diễn không ngắt lời, Hoài Ân biết hắn vẫn đang nghe, liền tiếp tục nói:

“Chỉ là sau khi vào Thư Hương Cung, Lưu phi nương nương không cho nàng hầu hạ ở tiền điện, chỉ để nàng chăm sóc hoa cỏ ở hậu viện.”

Nói đến đây, Hoài Ân thoáng dừng lại, như đang cân nhắc có nên nói tiếp hay không.

Tiêu Diễn ngước mắt.

“Nói.”

Hoài Ân lập tức cúi đầu thấp hơn.

“Nô tài còn tra được, mỗi tháng Tô Miên đều nhờ thái giám phụ trách mua sắm trong cung gửi một ít bạc ra ngoài.”

“Xem ra bên ngoài cung, nàng vẫn còn người thân.”

“Người thân bên ngoài cung?”

Tiêu Diễn khẽ nhíu mày.

Cung nữ trong cung nếu không được chủ tử sủng ái, đến hai mươi lăm tuổi sẽ được thả ra ngoài. Vì vậy, không ít nữ tử nhà nghèo tự nguyện vào cung, dùng tuổi xuân đổi lấy chút bạc gửi về nuôi gia đình.

Cũng có người từng được đế vương để mắt nhưng vì không được phong vị, cuối cùng chỉ có thể cả đời mắc kẹt trong cung, lòng vẫn hướng về người ngoài.

Nhưng thế thì sao?

Khóe môi Tiêu Diễn chậm rãi cong lên, ý cười lạnh lẽo mà bá đạo.

“Nữ nhân trẫm đã để mắt tới, dù lòng nàng hướng về thần tiên trên trời, cũng đừng mong rời khỏi cung.”

Hoài Ân lập tức khom người:

“Hoàng thượng nói phải. Tô cô nương đã ở ngay trước mắt người, tự nhiên không thể trốn thoát.”

Ông vừa sai người dọn bát đũa, vừa cẩn thận nói thêm:

“Chỉ là hôm nay Lưu phi nương nương hẳn cũng đã nhận ra điều gì. Với tính tình của Lưu phi, e rằng nàng ấy sẽ…”

“Dám?”

Một tiếng động vang lên, Tiêu Diễn đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

Sắc mặt Hoài Ân lập tức thay đổi, vội cúi đầu. Tiêu Diễn lạnh giọng:

“Hoài Ân, đích thân ngươi đi đưa người đến đây.”

“Nô tài tuân chỉ.”

Hoài Ân nhận lệnh, lập tức dẫn Tiểu Hải chạy đến Thư Hương Cung.

Thư Hương Cung.

“Thật không khéo.”

Lưu phi ngồi trên ghế chủ vị, nghe rõ ý đồ của Hoài Ân, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, trên mặt lộ vẻ tiếc nuối vừa đủ.

“Hoài tổng quản đến chậm một bước rồi.”

“Không biết vì sao, Hoàng hậu nương nương vừa sai người đến đưa Tô Miên sang Phượng Nghi Cung. Bổn cung dù muốn giữ người, cũng không thể tranh với Hoàng hậu được.”

Hoài Ân nghe vậy, trong lòng thoáng trầm xuống.

Người đã vào tay Hoàng hậu, chuyện này quả thật không dễ xử lý. Ông không thể tự tiện đến Phượng Nghi Cung đòi người, càng không thể ở Thư Hương Cung dây dưa với Lưu phi.

Hoài Ân chỉ có thể cúi người:

“Nô tài đã hiểu. Nô tài cáo lui.”

Ra khỏi Thư Hương Cung, Hoài Ân bước rất nhanh. Tiểu Hải theo sát phía sau, nhỏ giọng hỏi:

“Nghĩa phụ, chuyện này phải làm sao?”

“Làm sao là làm sao?”

Hoài Ân lạnh mặt.

“Cứ bẩm báo đúng sự thật.”

Nói xong, ông chợt thấy hai cung nữ từ hướng Phượng Nghi Cung đi ngang qua, thần sắc vội vã. Hoài Ân thoáng dừng bước, dùng phất trần khẽ chạm vào tay Tiểu Hải.

“Đi nghe ngóng xem Phượng Nghi Cung đang có động tĩnh gì.”

“Vâng.”

Ngự Thư Phòng.

Tiêu Diễn đặt chén rượu xuống, ánh mắt lạnh nhạt.

“Hoàng hậu đã đưa người đi?”

Hoài Ân cúi đầu đáp:

“Bẩm Hoàng thượng, đúng vậy. Hoàng hậu nương nương còn đặc biệt sai đại cung nữ Thúy Nhi đến Thư Hương Cung xin người.”

Tiêu Diễn khẽ cười lạnh.

Hắn cầm chén rượu, ngửa đầu uống cạn. Rượu mạnh trượt qua cổ họng, bỏng rát như một đường dao mảnh. Không hiểu vì sao, trong đầu hắn lại hiện lên ánh mắt hoảng loạn của Tô Miên lúc ban ngày. Đôi mắt ấy rất giống một người trong ký ức.

Rất giống.

Nhưng cũng rất khác.

Nghĩ đến Chung Thính Dung ở Phượng Nghi Cung, quanh năm thuốc thang không rời tay, ánh mắt Tiêu Diễn càng thêm u tối.

Hoài Ân đứng bên cạnh, nhìn sắc mặt chủ tử, không dám nhiều lời. Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo:

“Hoàng thượng, Lưu phi nương nương cầu kiến.”

Tiêu Diễn nhíu mày, vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ trong mắt.

Một lúc sau, hắn lạnh giọng:

“Cho vào.”

“Hoàng thượng!”

Lưu phi vừa bước vào Ngự Thư Phòng đã lập tức quỳ xuống dưới chân Tiêu Diễn. Mắt nàng ta đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má, dáng vẻ tủi thân đến cực điểm.

“Thần thiếp biết Tô Miên được Hoàng thượng để mắt, nào dám để nàng ta tiếp tục làm việc nặng nhọc ở hậu viện nữa.”

Nàng ta vừa lau nước mắt, vừa lén quan sát sắc mặt Tiêu Diễn.

“Thần thiếp đã sai người thu xếp phòng riêng cho Tô cô nương, định để nàng ta ở lại hầu hạ cho tốt.”

“Ai ngờ… ai ngờ Hoàng hậu nương nương lại đột nhiên sai người đến đưa nàng ta đi.”

Lưu phi nghẹn ngào, giọng càng thêm mềm yếu:

“Thần thiếp muốn ngăn, nhưng đối phương là người của Hoàng hậu. Thần thiếp thân phận thấp hơn, sao dám trái ý?”

Lời nói nghe như tự trách nhưng trong tối ngoài sáng, câu nào cũng đẩy lỗi sang Hoàng hậu.

Cảm nhận được không khí trong Ngự Thư Phòng dần lạnh xuống, trong lòng Lưu phi thầm vui mừng, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

“Đều là thần thiếp vô dụng. Là thần thiếp không giữ được người Hoàng thượng muốn…”

“Đủ rồi.”

Tiêu Diễn lạnh nhạt ngắt lời.

Lưu phi sững người. Tiêu Diễn thậm chí không liếc nhìn nàng ta, chỉ thờ ơ nói:

“Hoàng hậu là trung cung, nàng ấy muốn một cung nữ, chẳng lẽ còn phải xin phép ngươi?”

“Hoàng thượng…”

Lưu phi ngơ ngác, nhất thời quên cả khóc.

Không nên như vậy.

Tiêu Diễn xưa nay ghét nhất bị người khác tính kế, càng không thích người khác tự ý đụng vào thứ hắn đã để mắt. Hoàng hậu rõ ràng là đoạt người trước mặt hắn. Vì sao hắn lại dễ dàng bỏ qua như vậy?

“Hồi cung đi.”

Tiêu Diễn cau mày, giọng nói đã lạnh đến mức không cho phép tiếp tục dây dưa.

Lưu phi cắn môi, dù trong lòng oán hận đến đâu cũng chỉ có thể cúi đầu hành lễ.

“Thần thiếp cáo lui.”

Rời khỏi Ngự Thư Phòng, sắc mặt nàng ta lập tức tối sầm.

Nếu sớm biết Tô Miên trong mắt Hoàng thượng cũng chẳng đáng để hắn lập tức đòi người, lúc ở Thư Hương Cung nàng ta nên trực tiếp xử lý con tiện tỳ ấy. Giữ lại, quả nhiên là hậu họa.

Trong Ngự Thư Phòng, Tiêu Diễn sai người dọn hết bữa tối, chỉ giữ lại một bầu rượu. Chén ngọc trắng xoay chậm rãi giữa những ngón tay thon dài của hắn. Ánh mắt Tiêu Diễn sâu thẳm, không biết đang nghĩ gì.

“Hoàng hậu…”

Hắn khẽ đọc hai chữ ấy, giọng nói không rõ vui giận.

“Tin tức của nàng ấy thật nhanh.”

Hoài Ân đứng bên cạnh, cúi đầu không dám đáp.

Tiêu Diễn lại uống thêm một chén rượu. Một lát sau, hắn bỗng đặt chén xuống.

“Đến Phượng Nghi…”

“Hoàng thượng?”

Hoài Ân vừa định sai người chuẩn bị ngự liễn, đã thấy Tiêu Diễn đứng im tại chỗ, ánh mắt lạnh lẽo mà do dự.

Đến Phượng Nghi Cung ngay trong đêm để đòi một cung nữ. Dù hắn là đế vương, chuyện này truyền ra ngoài cũng khó tránh khiến triều thần nghị luận.

Huống chi Tô Miên lúc này vẫn chỉ là một cung nữ hạng hai chưa có danh phận. Nếu hắn vì nàng mà công khai đối đầu với Hoàng hậu, vậy chẳng khác nào tự tay đưa nàng lên đầu sóng ngọn gió.

Tiêu Diễn không thích cảm giác bị cảm xúc chi phối, càng không thích bản thân vì một nữ nhân mà mất đi sự bình tĩnh. Hắn chậm rãi siết chặt tay, chiếc nhẫn ngọc nơi ngón cái phản chiếu ánh nến, lạnh lẽo đến chói mắt.

“Ngày mai rồi nói.”

Dù sao ngày mai cũng là ngày các phi tần đến Phượng Nghi Cung thỉnh an. Hắn cũng muốn xem thử, Hoàng hậu của hắn rốt cuộc muốn diễn vở gì.

Tô Miên đi theo Thúy Nhi vào Phượng Nghi Cung, lòng vẫn luôn thấp thỏm. Nàng không rõ vì sao Hoàng hậu lại đột nhiên ra tay đưa mình đi. Có phải chuyện hôm nay ở Thư Hương Cung đã truyền đến tai Hoàng hậu nhanh như vậy không? Nếu đúng là vậy, nàng đối với Hoàng hậu mà nói rốt cuộc là gì?

Một cung nữ có chút giá trị?

Hay một quân cờ dùng để thử lòng Hoàng thượng?

Càng nghĩ, lòng Tô Miên càng lạnh.

“Từ nay trở đi, ngươi là cung nữ nhị đẳng của Phượng Nghi Cung.”

Thúy Nhi dừng trước một gian phòng nhỏ phía tây, dùng cằm ra hiệu.

“Ngươi ở đây. Từ ngày mai bắt đầu đến tiền điện hầu hạ.”

Tô Miên giật mình.

“Thúy Nhi tỷ tỷ, nô tỳ không cần đến bái kiến Hoàng hậu nương nương trước sao?”

“Giờ này nương nương đã nghỉ rồi.”

Tô Miên nhìn về phía tẩm điện vẫn còn sáng đèn, đôi môi khẽ mím lại.

Nàng biết Thúy Nhi không muốn để nàng gặp Hoàng hậu. Ít nhất là chưa phải tối nay.

Nàng cúi đầu:

“Nô tỳ đã hiểu.”

Tẩm điện Phượng Nghi Cung.

“Bẩm nương nương.”

Thúy Nhi mở hộp gỗ đàn hương, lấy ra một viên thuốc đỏ sẫm đặt lên đĩa vàng. Đông Nhi đứng bên cạnh, hai tay dâng chén nước ấm.

“Người đã được sắp xếp ổn thỏa rồi.”

Hoàng hậu cầm viên thuốc lên, mùi thuốc nồng lập tức xộc vào mũi, khiến nàng vô thức cau mày.

Nàng phải uống loại thuốc này mỗi ngày để bảo vệ tâm mạch. Mùi vị vừa đắng vừa gắt, dùng lâu đến mức ngay cả chăn màn trong tẩm điện dường như cũng ám một tầng hương thuốc khó tan.

Hoàng hậu nhắm mắt, nuốt thuốc xuống. Phải chăng vì mùi thuốc này mà Hoàng thượng chưa từng muốn ở lại Phượng Nghi Cung qua đêm? Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, đầu ngón tay nàng khẽ siết lại.

Đông Nhi vội dâng nước. Hoàng hậu uống vài ngụm, đợi vị đắng trong miệng dịu xuống, mới ngước mắt nhìn gương đồng trước mặt.

Thúy Nhi đứng phía sau, nhẹ nhàng chải mái tóc dài cho nàng. Một lát sau, Thúy Nhi thấp giọng hỏi:

“Nương nương thật sự định giữ Tô Miên lại sao?”

Hoàng hậu nhìn bóng mình trong gương đồng.

“Ngươi thấy nàng ta thế nào?”

Thúy Nhi dừng tay một chút.

“Nàng ta… có tư sắc.”

Hoàng hậu khẽ nhắm mắt.

“Nói thật.”

Thúy Nhi mím môi. Dù không cam lòng, cuối cùng vẫn phải nói:

“Tuyệt sắc.”

Hai chữ ấy rơi xuống, tẩm điện bỗng yên tĩnh.

Thúy Nhi nhíu mày:

“Nô tỳ chỉ sợ nương nương tốn tâm tư đưa nàng ta về, cuối cùng lại thành toàn cho người khác. Nếu Hoàng thượng thật sự sủng nàng ta…”

“Sủng thì càng tốt.”

Hoàng hậu mở mắt, ánh nhìn trong gương lạnh nhạt mà tỉnh táo.

“Hoàng thượng đã để mắt đến nàng ta, bổn cung đương nhiên phải giữ nàng ta ở Phượng Nghi Cung. Chỉ khi người ở đây, Hoàng thượng mới có lý do đến đây thường xuyên hơn.”

Thúy Nhi im lặng.

Hoàng hậu đứng dậy, được nàng đỡ bước về phía giường.

“Chỉ cần Tô Miên còn ở ngay dưới mắt bổn cung, nàng ta có thể gây ra sóng gió gì?”

“Nhưng nếu Hoàng thượng nhất quyết muốn đưa nàng ta đi thì sao?”

Hoàng hậu khẽ lắc đầu.

“Trừ phi hắn không cần thanh danh đế vương, không cần thể diện trung cung, cũng không cần nghe lời can gián của triều thần.”

Nàng dừng một chút, giọng nói nhẹ đi như đang nói với Thúy Nhi, cũng như đang tự an ủi chính mình.

“Bổn cung chưa từng thấy hắn vì nữ nhân nào mà không màng triều cục.”

“Hắn sẽ không làm vậy.”

Ánh mắt Hoàng hậu tối lại rất nhanh.

“Hơn nữa, bổn cung là chính thê của Hoàng thượng, là trung cung Hoàng hậu. Chỉ cần Tô Miên còn ở Phượng Nghi Cung, hắn đương nhiên không thể bỏ qua bổn cung mà sủng hạnh một cung nữ ngay trong cung của bổn cung.”

Nàng khẽ cười nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp nào.

“Đế hậu hòa thuận, triều cục mới yên.”

Thúy Nhi cúi đầu:

“Nô tỳ hiểu.”

Nàng buông màn giường xuống, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Thúy Nhi và Đông Nhi đều là người hầu hạ Hoàng hậu từ nhỏ. Các nàng sao có thể không hiểu tâm tư chủ tử?

Hoàng hậu được gả cho Hoàng thượng như ý nguyện, danh chính ngôn thuận trở thành trung cung. Nhưng mặc cho nàng dịu dàng lấy lòng, mặc cho nàng cố gắng níu kéo, Hoàng thượng từ đầu đến cuối vẫn chưa từng thật sự thân cận nàng.

Chuyện ấy đã trở thành cái gai đâm sâu trong lòng Hoàng hậu. Mỗi lần chạm vào, đều đau đến không nói thành lời.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Tô Miên đã tỉnh dậy. Đêm đầu tiên ở Phượng Nghi Cung, nàng gần như không ngủ. Nơi này yên tĩnh hơn Thư Hương Cung rất nhiều, nhưng chính sự yên tĩnh ấy lại khiến người ta bất an. Từng tiếng gió lùa qua song cửa, từng tiếng cung nữ đi lại ngoài hiên, đều như nhắc nàng rằng bản thân đã bước vào một ván cờ khác.

Nàng ngồi trước gương, theo thói quen lấy phấn đã trộn đất mịn, cẩn thận thoa lên mặt. Nhưng lớp phấn còn chưa phủ xong, cửa phòng đã bị đẩy ra.

“Tô Miên.”

Tô Miên lập tức đứng dậy.

“Thúy Nhi tỷ tỷ.”

Thúy Nhi bước vào, vừa nhìn thấy gương mặt nàng, sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Ngươi định dùng dáng vẻ này đi hầu hạ ở tiền điện?”

Tô Miên cúi đầu.

“Nô tỳ…”

“Rửa sạch.”

Giọng Thúy Nhi lạnh như băng.

“Trong phòng đã chuẩn bị phấn son mới. Từ nay về sau, không được bôi thứ bẩn thỉu này lên mặt nữa.”

Tô Miên siết nhẹ tay áo.

Nàng hiểu.

Hoàng hậu muốn dùng dung mạo của nàng để giữ Hoàng thượng. Nếu nàng tiếp tục che giấu như trước, quân cờ này sẽ mất giá trị. Thúy Nhi nhìn nàng, bỗng cười lạnh.

“Nô tỳ ở Phượng Nghi Cung, điều đầu tiên phải học là nghe lời.”

Nàng nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống những khóm hoa trong sân. Sương sớm đọng trên cánh hoa, dưới ánh bình minh càng rực rỡ đến chói mắt.

“Ngươi có biết vì sao hoa trong Phượng Nghi Cung luôn nở đẹp như vậy không?”

Tô Miên nhìn theo ánh mắt nàng ta, lắc đầu.

Thúy Nhi chậm rãi nói:

“Vì hoa cần thứ nuôi dưỡng tốt nhất mới có thể sống.”

Nàng quay đầu nhìn Tô Miên, nụ cười trên môi nhạt đến đáng sợ.

“Mà ở trong cung, thứ không thiếu nhất chính là người biết nghe lời.”

Tô Miên lạnh sống lưng.

Nàng lập tức cúi người:

“Nô tỳ ghi nhớ lời dạy của tỷ tỷ.”

Thúy Nhi nhìn nàng thêm một lát, rồi mới xoay người rời đi.

Mãi đến khi bóng dáng Thúy Nhi khuất sau hành lang, Tô Miên mới dám thở ra. Phượng Nghi Cung này quả nhiên không phải nơi nương náu. Nó chỉ là một chiếc lồng son được chạm khắc tinh xảo hơn Thư Hương Cung mà thôi.

Vì thân thể Hoàng hậu yếu, phi tần hậu cung không cần ngày ngày thỉnh an, chỉ vào mùng năm và mười lăm mỗi tháng mới đến Phượng Nghi Cung hành lễ. Hôm nay vừa vặn là ngày rằm.

Sau giờ Thìn, các phi tần lần lượt đến đông đủ. Ngồi đầu bên trái là Hiền phi Lâm Tĩnh Thư.

Nàng vốn là người trong phủ Thái tử cũ, lại là cháu gái của thái phó đương triều. Năm đó, người cầu thân Lâm gia gần như đạp vỡ ngưỡng cửa nhưng Lâm Tĩnh Thư một lòng ái mộ Tiêu Diễn, cam nguyện vào cung làm phi.

Hoàng hậu sức khỏe yếu, việc quản lý lục cung phần lớn giao cho Hiền phi xử lý. Bởi vậy trong hậu cung, ngoài Hoàng hậu ra, người có tiếng nói nhất chính là nàng.

Ngồi dưới Hiền phi là Lưu phi, tiếp theo là Chu chiêu nghi. Tuy phẩm vị không cao nhưng nàng từng là cung nữ thân cận bên cạnh Tiêu Diễn khi hắn còn là Thái tử, cũng là nữ nhân đầu tiên của hắn.

Sau đó là Lý mỹ nhân mới được sủng ái gần đây, rồi đến Triệu tài nhân, Chu mỹ nhân, An tài nhân.

Trong số đó, Lý Vãn Khanh hầu hạ Hoàng thượng nhiều nhất. Còn Triệu Vãn Như và An Linh Lung tuy mới vào cung, dung mạo không tệ nhưng vẫn chưa từng được triệu hạnh.

Trong chính điện, hương trà thoang thoảng. Thúy Nhi và Đông Nhi đứng hai bên, cúi người nói:

“Chư vị nương nương xin chờ một lát. Hoàng hậu nương nương đang thay y phục.”

Tô Miên cùng vài cung nữ bưng trà tiến vào, lần lượt đặt chén trà trước mặt các phi tần.

Nàng đã rửa sạch lớp phấn xỉn màu, trên mặt chỉ phủ một lớp phấn mỏng trong trẻo, càng làm làn da trắng mịn như ngọc hiện rõ dưới ánh sáng trong điện. Nàng cúi đầu, hàng mi rủ xuống, cố gắng thu mình lại trong dáng vẻ cung kính nhất.

Nhưng có những người, dù cúi đầu cũng không thể thật sự biến mất. Lưu phi vừa nhìn thấy nàng, khóe môi đã cong lên một nụ cười ôn hòa giả tạo.

“Tô Miên.”

Giọng nàng ta vang lên không lớn không nhỏ, vừa đủ để mọi người trong điện nghe thấy.

“Hoàng hậu nương nương đã coi trọng ngươi, đưa ngươi đến Phượng Nghi Cung hầu hạ, ngươi phải tận tâm tận lực, tuyệt đối không được lơ là.”

Tô Miên dừng tay, lập tức quỳ xuống.

“Nô tỳ ghi nhớ lời dạy của Lưu phi nương nương.”

Lưu phi nhìn nàng, ý cười càng sâu.

“Dù sao ngươi cũng là người từ Thư Hương Cung đi ra. Nếu hầu hạ không tốt, người ngoài lại tưởng bổn cung không biết dạy dỗ hạ nhân.”

Lời vừa dứt, ánh mắt của tất cả phi tần trong điện đều rơi xuống người Tô Miên.

Trước đó, không mấy ai để ý đến một cung nữ bưng trà. Nhưng Lưu phi vừa mở miệng, thân phận của nàng lập tức trở nên khác thường. Một cung nữ từ Thư Hương Cung được Hoàng hậu đích thân đưa về, lại còn có dung mạo như vậy. Trong hậu cung, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ sinh ra trăm loại suy đoán.

Hiền phi Lâm Tĩnh Thư liếc Lưu phi một cái, nhưng không nói gì. Ngược lại, Lý mỹ nhân ngồi phía dưới khẽ đặt chén trà xuống. Gần đây nàng ta đang được sủng ái, khí thế tất nhiên cao hơn người khác. Nhìn dung mạo của Tô Miên, trong mắt nàng ta thoáng hiện vẻ ghen ghét khó che giấu.

Một cung nữ mà thôi.

Dựa vào đâu lại có gương mặt khiến người ta khó chịu như vậy?

Lý mỹ nhân chậm rãi nhướng mắt, khóe môi cong lên đầy khinh miệt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương