Hoàng Đế Không Con Lại Chỉ Sủng Một Mình Ta

Chương 5: Cung Thư Hương dậy sóng

Trước Sau

break

“Hoàng hậu nương nương đúng là nhân từ.”

Lý mỹ nhân đặt chén trà xuống, khóe môi cong lên thành nụ cười mỉa mai.

“Nếu loại nô tỳ không biết thân phận này rơi vào tay thần thiếp, e rằng đã sớm bị lôi xuống dạy dỗ một trận, để nàng ta biết trong cung này ai mới là chủ tử.”

Lời nói ấy như một mũi kim lạnh, đâm thẳng về phía Tô Miên.

Tô Miên vẫn cúi đầu, hai tay nâng khay trà, hàng mi rủ xuống che đi cảm xúc trong mắt. Nàng giả vờ như không nghe thấy. Trong hậu cung, nhiều khi im lặng chính là cách giữ mạng tốt nhất.

Chu chiêu nghi ngồi ở bên cạnh liếc nhìn nàng một cái, khóe môi cũng chậm rãi cong lên. Nụ cười ấy nhạt nhẽo, không hề chạm đến đáy mắt.

“Có điều, người đẹp như vậy, hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu nương nương cũng xem như hợp mắt.”

Một câu tưởng như khen ngợi nhưng ngầm châm chọc tất cả những người còn lại.

Trong điện thoáng chốc yên tĩnh, không khí vốn đã căng nay càng thêm ngột ngạt. Chu chiêu nghi tuy không được sủng ái nhưng xuất thân không thấp, vị phân cũng cao hơn đám mỹ nhân, tài nhân mới vào cung. Lời nàng ta vừa nói ra, những người bên dưới dù khó chịu cũng không dám lập tức phản bác.

Triệu tài nhân ngồi phía dưới khẽ liếc Chu chiêu nghi, đáy mắt hiện lên vẻ khinh miệt. Một người từng xuất thân hầu hạ mà thôi, dựa vào đâu lại có thể ngồi ngang hàng với các nàng? Nhưng cơn tức ấy nàng ta không dám trút lên Chu chiêu nghi, ánh mắt liền chuyển sang Tô Miên.

Từ ngày vào cung đến nay, Triệu tài nhân vẫn chưa từng được Hoàng thượng triệu hạnh. Nàng ta vốn đã cảm thấy bản thân thua kém những người từng được sủng ái, nay lại nhìn thấy một cung nữ có dung mạo lấn át mình, trong lòng lập tức dâng lên oán khí.

Nàng ta cười lạnh, gọi thẳng:

“Ngươi, đứng lại.”

Tô Miên đang định lui xuống sau khi dâng trà, bước chân lập tức khựng lại.

Nàng ngẩng đầu, liền thấy Triệu tài nhân đã đứng chắn trước mặt mình.

“Phượng Nghi Cung là nơi trang nghiêm nhất trong hậu cung.”

Triệu tài nhân nhìn nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy bắt bẻ.

“Ngươi ăn mặc, trang điểm như thế này là có ý gì? Một cung nữ mà cũng muốn nổi bật hơn chủ tử sao?”

Tim Tô Miên hơi trầm xuống.

Nàng lập tức cúi người hành lễ.

“Bẩm tài nhân, nô tỳ là cung nữ nhị đẳng của Phượng Nghi Cung. Y phục hôm nay là cung phục theo đúng quy chế, không dám có nửa phần vượt lễ.”

Nói đến đây, giọng nàng thấp hơn một chút, mềm mại nhưng rõ ràng:

“Hoàng hậu nương nương sắp ra điện. Nếu nô tỳ có gì không đúng, tự có nương nương dạy bảo.”

Sắc mặt Triệu tài nhân lập tức thay đổi.

Một cung nữ, vậy mà dám lấy Hoàng hậu ra ép nàng?

“Làm càn!”

Triệu tài nhân giận đến mức giọng nói cao lên.

“Bổn tài nhân là chủ tử, còn ngươi là thứ gì?”

“Ta dạy dỗ ngươi, ngươi chỉ cần quỳ xuống nghe lệnh. Ai cho ngươi lá gan cãi lại?”

Nàng ta hừ lạnh, ánh mắt đầy ghen ghét dừng trên gương mặt Tô Miên.

“Theo ta thấy, loại nô tỳ có tâm tư bất chính như ngươi nên bị xử trí sớm, tránh để sau này mê hoặc…”

“Ngươi định xử trí ai?”

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên ngoài điện.

Chỉ một câu, cả chính điện như bị phủ lên một tầng băng mỏng. Vạt long bào vàng sáng lướt qua ngưỡng cửa, đôi ủng đen thêu rồng giẫm lên nền gạch ngọc, từng bước tiến vào trong điện.

Không ai ngờ giờ này Tiêu Diễn lại xuất hiện ở Phượng Nghi Cung. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả phi tần đều biến sắc, rồi đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”

Tô Miên cũng lập tức quỳ xuống theo mọi người, khay trà trong tay được nàng cẩn thận đặt sang một bên.

Tiêu Diễn rũ mắt, ánh nhìn lạnh lẽo của hắn quét qua những người đang quỳ trong điện, cuối cùng dừng trên người Tô Miên. Nàng quỳ ở đó, lưng thẳng, đầu cúi thấp nhưng gương mặt trắng như ngọc vẫn không thể che giấu dưới ánh sáng trong điện.

Đôi mày Tiêu Diễn hơi nhíu lại, không khí trong điện lập tức trở nên nặng nề. Mới vừa rồi Triệu tài nhân còn kiêu căng hống hách, giờ đã sợ đến mức quên cả lễ nghi của phi tần. Nàng ta quỳ rạp xuống nền gạch lạnh, trán gần như chạm đất. Tiếng bước chân dừng lại trước mặt nàng ta. Vạt long bào vàng sáng che khuất tầm nhìn của Tô Miên.

Tô Miên nhìn đường thêu rồng trên vạt áo trước mắt, trái tim bất giác đập nhanh hơn.

“Ngẩng đầu.”

Giọng Tiêu Diễn không cao nhưng lạnh đến mức khiến người ta không dám trái lời.

Triệu tài nhân run rẩy ngẩng mặt lên, sắc mặt đã trắng bệch. Tiêu Diễn nhìn nàng ta một lát, hàng mày khẽ nhíu lại.

“Ngươi là ai?”

Ba chữ ấy rơi xuống, sắc mặt Triệu tài nhân càng thêm khó coi.

Nàng ta vào cung đã lâu, vậy mà Hoàng thượng thậm chí còn không nhớ nàng là ai.

“Thần… thần thiếp là Triệu tài nhân.”

Tiêu Diễn khẽ cười lạnh.

“Một tài nhân nho nhỏ, cũng dám thay Hoàng hậu lập quy củ trong Phượng Nghi Cung?”

“Hoàng thượng, thần thiếp không dám…”

Triệu tài nhân vừa định cầu xin, đã nghe giọng Tiêu Diễn vang lên, rõ ràng từng chữ:

“Trẫm không biết từ khi nào Phượng Nghi Cung của Hoàng hậu lại cần một tài nhân đến truyền lệnh thay.”

Trong điện không ai dám thở mạnh.

Tiêu Diễn lạnh giọng:

“Người đâu. Triệu tài nhân vô lễ trong Phượng Nghi Cung, phạt mười roi, cấm túc một tháng. Không có ý chỉ của trẫm, không được bước ra khỏi cửa.”

Triệu tài nhân hoảng hốt mở to mắt.

“Hoàng thượng! Thần thiếp…”

Nàng ta còn chưa kịp nói hết câu, cung nhân bên ngoài đã tiến vào, bịt miệng rồi kéo nàng ta ra khỏi điện.

Tiếng giãy giụa nhanh chóng xa dần. Từ đầu đến cuối, Tiêu Diễn không nhìn nàng ta thêm lần nào. Hắn xoay người, chậm rãi đi đến trước mặt Tô Miên.

Tô Miên cúi đầu, cảm nhận bóng dáng cao lớn của hắn phủ xuống trước mặt mình. Đầu ngón tay nàng giấu trong tay áo khẽ siết lại.

Một bàn tay bỗng nâng cằm nàng lên, Tô Miên bị buộc phải ngẩng đầu. Ánh mắt nàng vừa chạm vào đôi mắt phượng sâu thẳm kia, tim liền run lên.

Tiêu Diễn nhìn nàng rất lâu.

Đôi mắt ấy quả thật giống.

Nhưng không hoàn toàn giống.

Người trong ký ức của hắn có ánh mắt dịu dàng hơn, trong veo hơn, giống như vầng trăng soi xuống mặt hồ không gợn sóng.

Còn Tô Miên trước mắt, dù sợ hãi đến hàng mi run nhẹ, đáy mắt nàng vẫn giấu một tia bướng bỉnh rất sâu. Giống như một nhành cỏ nhỏ bị giẫm vào bùn, mềm yếu nhưng không chịu gãy.

Tô Miên bị hắn nhìn đến bất an. Nàng muốn lùi lại nhưng cằm vẫn bị giữ lấy, không dám nhúc nhích. Tiêu Diễn chậm rãi nói:

“Đã là người của Phượng Nghi Cung, ngươi nên biết từng lời nói, cử chỉ của mình đều đại diện cho thể diện của Hoàng hậu.”

Giọng hắn không nhanh không chậm.

“Vậy sao có thể mặc người khác bắt nạt?”

Lời này nghe như đang dạy Tô Miên nhưng ánh mắt Tiêu Diễn lại đảo qua tất cả phi tần đang quỳ trong điện.

Trong nháy mắt, ai nấy đều hiểu rõ. Đây không phải lời nhắc nhở dành cho Tô Miên mà là cảnh cáo dành cho bọn họ. Hiền phi Lâm Tĩnh Thư lặng lẽ nhìn Tô Miên, rồi lại liếc Tiêu Diễn, ánh mắt hơi sâu xuống.

Lưu phi quỳ ở phía dưới, chiếc khăn trong tay gần như bị nàng ta vò nát. Ngay cả Chu chiêu nghi cũng mím môi, ánh mắt trở nên khó đoán.

Hoàng thượng đã từng dịu dàng dạy dỗ ai như vậy chưa? Các nàng vào cung, ai mà không tự mình va vấp, tự mình học lấy quy củ bằng nước mắt và đau đớn? Vậy mà Tô Miên chỉ là một cung nữ.

Dựa vào đâu?

Ánh mắt Tiêu Diễn quay lại trên mặt Tô Miên.

“Nhớ chưa?”

Tô Miên không thể cúi đầu vì cằm còn bị hắn giữ lấy, chỉ có thể cụp mắt, khẽ đáp:

“Nô tỳ ghi nhớ.”

Giọng nàng vốn đã mềm, lúc này vì căng thẳng lại càng thấp hơn, nghe có vài phần ngoan ngoãn đáng thương.

Ánh mắt Tiêu Diễn tối lại. Hắn nhìn nàng thêm một lát, rồi cuối cùng cũng buông tay. Tô Miên lập tức lùi nhẹ đầu gối về sau, cố giữ khoảng cách với hắn.

Đúng lúc này, rèm châu trong nội điện vang lên tiếng động khẽ. Hoàng hậu mặc thường phục màu đỏ thẫm thêu phượng hoàng chín đuôi bằng chỉ vàng, được Thúy Nhi và Đông Nhi dìu ra.

Vừa nhìn thấy Tiêu Diễn, trong mắt nàng lập tức hiện lên vẻ vui mừng.

“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”

“Đứng lên.”

Tiêu Diễn phất tay.

Lúc này mọi người trong điện mới được phép đứng dậy. Hoàng hậu nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng mà mừng rỡ.

“Sao giờ này Hoàng thượng lại đến đây?”

Nàng khẽ vươn tay, tựa như muốn được Tiêu Diễn đỡ lấy.

Nhưng Tiêu Diễn chỉ đứng đó, một tay đặt sau lưng, tay còn lại buông hờ trước người, không hề có ý định nắm lấy tay nàng. Động tác của Hoàng hậu khựng lại trong thoáng chốc. Nàng rất nhanh thu tay vào trong tay áo rộng, nụ cười trên mặt vẫn không thay đổi.

“Trẫm nghe nói thân thể nàng không khỏe, nên ghé qua xem.”

Ánh mắt Tiêu Diễn lướt qua sắc mặt hơi nhợt nhạt của Hoàng hậu.

“Sau này nếu mệt thì cứ nghỉ ngơi, không cần vì mấy chuyện thỉnh an mà hao tổn tinh thần.”

Lời nói ấy nghe như quan tâm.

Hoàng hậu nghe vậy, gò má thoáng ửng lên.

“Đa tạ Hoàng thượng thương tiếc. Thần thiếp hiểu rồi.”

Nhưng khi nàng ngẩng mắt, lại phát hiện ánh nhìn của Tiêu Diễn đã lướt về phía sau mình. Nơi đó, Tô Miên đã lặng lẽ lui xuống đứng sau Thúy Nhi và Đông Nhi. Hoàng hậu khẽ siết đầu ngón tay.

Tô Miên cúi đầu, trong lòng vừa bất an vừa mơ hồ nhẹ nhõm. Nàng nhìn thấy Tiêu Diễn đối đãi với Hoàng hậu tuy lạnh nhạt nhưng lời nói vẫn giữ đủ thể diện và sự tôn trọng. Nàng nghĩ, có lẽ mình đã đoán đúng.

Nàng hiện giờ là người của Hoàng hậu. Dù Hoàng thượng có nhất thời hứng thú với nàng, vì thể diện trung cung, hắn cũng sẽ không làm chuyện gì quá giới hạn. Nghĩ đến đây, Tô Miên cuối cùng cũng thở phào trong lòng. Nàng không hề nhận ra, trong lúc mình cúi đầu trầm tư, Tiêu Diễn tuy đang nói chuyện với Hoàng hậu, ánh mắt lại vẫn thỉnh thoảng rơi xuống người nàng.

Tiêu Diễn không ở lại Phượng Nghi Cung quá lâu. Hắn chỉ hỏi thăm vài câu về thân thể Hoàng hậu, sau đó liền rời cung thượng triều.

Đợi ngự giá đi xa, các phi tần mới lần lượt thỉnh an Hoàng hậu. Tô Miên đứng nép sang một bên, đầu cúi thấp, dáng vẻ cung kính đến mức không tìm ra sai sót.

Buổi thỉnh an kết thúc chưa đến một canh giờ. Hoàng hậu liếc nhìn Tô Miên một cái rồi thu mắt. Thúy Nhi lập tức hiểu ý, bước đến nói:

“Ngươi lui xuống trước đi. Ở đây không cần ngươi hầu hạ nữa.”

Tô Miên cúi người:

“Nô tỳ cáo lui.”

Nàng vừa rời khỏi chính điện, Thúy Nhi đã không nhịn được mà thấp giọng nói:

“Nương nương, người cũng thấy rồi. Hoàng thượng đối với Tô Miên…”

Nàng không nói hết câu nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Hoàng thượng không chỉ để mắt, hắn còn công khai che chở. Đây không phải chuyện một cung nữ bình thường có thể nhận được. Hoàng hậu khẽ nâng tay, ngăn Thúy Nhi nói tiếp.

“Tô Miên vừa đến Phượng Nghi Cung tối qua, sáng nay Hoàng thượng đã tới.”

Nàng cầm thìa bạc, chậm rãi khuấy chén trà tuyết liên trước mặt. Hương trà thanh ngọt dần lan ra trong không khí.

“Đã nhiều năm rồi, hắn chưa từng chủ động đến Phượng Nghi Cung vào giờ này.”

Thúy Nhi cụp mắt.

Hoàng hậu khẽ cười.

“Nếu muốn câu cá, mồi câu phải đủ hấp dẫn.”

Nàng đặt thìa xuống, ánh mắt dịu dàng nhưng đáy mắt lại lạnh như sương.

“Lần này, bổn cung nhất định phải thành công.”

Trước giờ dùng bữa tối, ngoài Phượng Nghi Cung bỗng vang lên tiếng thông truyền:

“Hoàng thượng giá lâm!”

Tin vừa truyền vào, cả cung lập tức bận rộn.

Ngự thiện phòng đã sớm chuẩn bị mười hai món ăn, một bát canh bổ và mấy đĩa điểm tâm tinh xảo, đều là những món hợp khẩu vị của Tiêu Diễn. Hoàng hậu tự mình ra cổng Phượng Nghi Cung nghênh giá.

Tiêu Diễn bước xuống khỏi ngự liễn, nhìn nàng đứng trong gió chiều, hàng mày hơi nhíu lại.

“Trẫm đã nói nàng nên nghỉ ngơi.”

Hoàng hậu cúi đầu cười nhẹ.

“Hoàng thượng đến, thần thiếp sao có thể không ra nghênh đón.”

Tiêu Diễn đưa tay đỡ nàng đứng dậy, ánh mắt lại nhàn nhạt lướt qua phía sau.

Không thấy người muốn thấy, hắn thu tay, cùng Hoàng hậu bước vào nội điện. Hoàng hậu đi sau hắn nửa bước, nghiêng đầu liếc Thúy Nhi.

Thúy Nhi lập tức hiểu ý, vội lui xuống tìm Tô Miên. Không lâu sau, nàng đã đứng trước cửa phòng Tô Miên.

“Thúy Nhi tỷ tỷ.”

Tô Miên vừa hành lễ, Thúy Nhi đã lạnh giọng nói:

“Vào nội điện dâng bữa cho Hoàng thượng.”

Tô Miên ngẩn ra.

“Nô tỳ?”

Nàng lập tức cúi đầu:

“Nhưng nô tỳ chỉ là cung nữ nhị đẳng, nhiều nhất chỉ hầu hạ ngoài chính điện. Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương cùng dùng bữa, theo quy củ phải do cung nữ nhất đẳng…”

“Bảo ngươi đi thì đi.”

Thúy Nhi không kiên nhẫn cắt ngang, đưa tay đẩy nhẹ nàng về phía trước.

“Ở Phượng Nghi Cung, điều ngươi cần học đầu tiên là đừng hỏi quá nhiều.”

Tô Miên mím môi.

Nàng nhìn về phía nội điện sáng đèn, lòng vừa mới yên ổn ban sáng lại một lần nữa treo lên. Nàng biết rất rõ, bữa tối này, tuyệt đối không chỉ là một bữa cơm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương