Hoàng Đế Không Con Lại Chỉ Sủng Một Mình Ta

Chương 9: Gian tình

Trước Sau

break

Kể từ đêm rời khỏi Tuyết Tú Cung, Tiêu Diễn không đặt chân vào hậu cung suốt bảy tám ngày. Không phải hắn không muốn mà là trong triều vừa xảy ra một đại án muối vụ, liên lụy quá rộng.

Diêm vận sứ dâng tấu, tố cáo quan viên Kỳ Châu cấu kết với thương nhân, khai gian sản lượng muối, dựa vào số liệu giả để xin cấp thêm diêm dẫn. Sau đó, bọn họ tuồn diêm dẫn ra ngoài, bán lại với giá cao gấp mười lần, vơ vét bạc trắng, hối lộ quan lại, ăn chia tầng tầng lớp lớp.

Dân chúng Kỳ Châu khổ không kể xiết, khoản bạc tham ô lên đến hơn ngàn vạn lượng.

Tiêu Diễn nổi trận lôi đình, hạ chỉ tra đến cùng. Một khi hắn đã ra tay, không ai có thể thoát thân dễ dàng. Chỉ trong vài ngày, không ít trọng thần trong triều bị kéo xuống nước, thậm chí còn tra ra cả bóng dáng tông thân hoàng thất đứng sau lưng bảo kê.

Máu tanh trong triều chưa kịp nguội, chiếu chỉ xử tội đã ban xuống. Kẻ đáng chém thì chém, kẻ đáng tịch biên thì tịch biên.

Mãi đến khi vụ án khép lại, số bạc bị nuốt vào được truy hồi hơn nửa, Tiêu Diễn mới xem như có chút thời gian thở.

“Hoàng thượng.”

Hoài Ân theo sau ngự liễn, cẩn thận hỏi:

“Hôm nay người muốn đến cung vị nương nương nào?”

Tiêu Diễn vừa bước vào nội cung, vốn chưa nghĩ đến chuyện đi đâu. Nghe Hoài Ân hỏi, hàng mày hắn lập tức nhíu lại, vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ nơi đáy mắt. Nhưng rất nhanh, trong đầu hắn lại hiện lên một gương mặt.

Làn da trắng như tuyết.

Đôi mắt cúi thấp nhưng vẫn giấu một chút bướng bỉnh.

Còn cả dáng vẻ nàng ôm hai cuộn gấm trắng, khập khiễng đi trên cung đạo hôm ấy.

Hoài Ân hầu hạ bên cạnh Tiêu Diễn từ khi hắn năm tuổi. Chủ tử chỉ cần một ánh mắt, một hơi thở thay đổi, ông đã đoán được bảy tám phần tâm tư. Ông liếc Tiểu Hải một cái, rồi cười khéo léo:

“Hoàng thượng, chi bằng đến Phượng Nghi Cung xem thử? Nghe nói mấy ngày nay hoa cẩm tú cầu và hoa bách hợp trong cung nở rất đẹp, đều nhờ người chăm sóc khéo tay.”

Tiêu Diễn khẽ liếc ông.

Hoài Ân lập tức cúi đầu, nụ cười càng cung kính:

“Nếu Hoàng thượng rảnh, ghé qua xem hoa cũng là chuyện thanh nhã.”

Khóe môi Tiêu Diễn cong lên rất nhạt.

Mũi giày thêu rồng khẽ đá vào vai Hoài Ân, lực không nặng.

“Lão nô tài.”

Hoài Ân cười hì hì, lập tức cao giọng:

“Khởi giá Phượng Nghi Cung!”

Ngự liễn chậm rãi đi qua cung đạo.

Khi ngang qua Ngự Hoa Viên, Tiêu Diễn vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt. Rèm xe bị gió thổi lay động, để lộ một góc vườn hoa rực rỡ. Ánh mắt hắn chậm rãi híp lại. Sau đó, hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn ba cái.

Ngự liễn lập tức dừng lại.

“Hoàng thượng?”

Hoài Ân còn chưa hiểu chuyện gì, đã thấy Tiêu Diễn vén rèm bước xuống.

Sắc mặt hắn lạnh nhạt nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng về phía bụi hoa cách đó không xa.

Hoài Ân theo bản năng nhìn sang. Chỉ một cái liếc mắt, mồ hôi lạnh trên trán ông lập tức rịn ra. Bên cạnh khóm hoa, Tô Miên đang đứng đối diện một thái y trẻ tuổi.

“Hứa đại nhân.”

Tô Miên cũng không ngờ lại gặp Hứa Thanh Nguyên ở Ngự Hoa Viên.

Trong tay nàng ôm một chiếc giỏ tre, bên trong đựng đầy cánh hoa mới hái. Hương hoa nhàn nhạt quanh quẩn bên người, khiến dung sắc vốn thanh mềm của nàng càng thêm trong trẻo.

Hứa Thanh Nguyên nhìn nàng, thoáng thất thần. Rất nhanh, hắn nhận ra mình thất lễ, tai lập tức đỏ lên.

“Hôm nay gặp lại Tô cô nương ở đây, thật trùng hợp.”

Tô Miên cúi người hành lễ:

“Lần trước nhờ thuốc của đại nhân, vết thương ở đầu gối của ta đã khỏi hẳn. Ân tình ấy, Tô Miên vẫn luôn ghi nhớ.”

“Không cần, không cần.”

Hứa Thanh Nguyên vội xua tay.

“Chỉ là chút thuốc thông thường, cô nương không cần để trong lòng.”

Giọng Tô Miên mềm mại, lễ nghĩa lại chu toàn. Nàng càng cảm tạ, Hứa Thanh Nguyên càng luống cuống. Trong lúc lùi lại, tay áo hắn không cẩn thận bị gai hoa móc rách một đường nhỏ. 

Hứa Thanh Nguyên cúi đầu nhìn, sắc mặt khẽ biến. Hắn còn phải đến chỗ Lý mỹ nhân bắt mạch. Lý mỹ nhân gần đây đang được sủng ái, tính tình càng thêm khó hầu hạ. Nếu hắn ăn mặc không chỉnh tề đến đó, chỉ sợ lại bị bắt lỗi.

“Sư phụ, sư phụ!”

Tiểu dược đồng từ phía xa chạy tới, vừa chạy vừa chỉnh lại vạt áo, rõ ràng là mới đi giải quyết việc riêng trở về.

Vừa nhìn thấy tay áo Hứa Thanh Nguyên bị rách, cậu bé lập tức trợn mắt:

“Ôi, tay áo người rách rồi! Lát nữa còn phải đến chỗ Lý mỹ nhân nữa, nếu để nàng ta nhìn thấy, nhất định lại làm khó người cho xem.”

“Đừng nói bừa.”

Hứa Thanh Nguyên vội che miệng cậu bé.

Tô Miên nhìn vết rách trên tay áo hắn, do dự một lát rồi thấp giọng nói:

“Nếu đại nhân không chê, trong người ta có mang theo kim chỉ. Vết rách không lớn, khâu vài mũi là ổn. Coi như ta đáp lại ân tình hôm trước đại nhân đã cho thuốc.”

Nàng nói rất lễ độ, cũng giữ khoảng cách rất rõ ràng.

Hứa Thanh Nguyên nghe ra điều ấy, trong lòng thoáng thở dài. Nàng không muốn nợ hắn. Một chút thiện ý trong cung, nếu không trả lại cho rõ ràng, rất dễ biến thành rắc rối ngày sau.

Hắn nhìn sắc trời, biết không thể chậm trễ thêm, đành gật đầu:

“Vậy làm phiền Tô cô nương.”

Tô Miên đặt giỏ hoa xuống, lấy từ túi nhỏ bên hông ra một hộp kim chỉ nhỏ chỉ bằng nửa lòng bàn tay.

Nàng cúi đầu, rất nhanh xỏ kim, động tác thuần thục mà nhẹ nhàng. Chỉ vài mũi khâu, vết rách đã được che lại gọn gàng.

“Xong rồi.”

Nàng lùi lại hai bước.

Hứa Thanh Nguyên cúi đầu nhìn tay áo, trong mắt thoáng hiện vẻ cảm kích.

“Đa tạ Tô cô nương.”

“Đại nhân không cần khách sáo.”

Tô Miên mỉm cười nhạt.

“Ta tên là Tô Miên, nếu sau này gặp lại, đại nhân cứ gọi ta là Tô Miên là được.”

“Tô Miên…”

Hứa Thanh Nguyên khẽ đọc lại cái tên ấy.

Tai hắn lại hơi nóng lên.

“Ta tên Hứa Thanh Nguyên. Tô cô nương cũng không cần gọi ta khách khí như vậy.”

Cảnh tượng ấy rơi trọn vào mắt Tiêu Diễn.

Khoảng cách không xa nhưng hắn không nghe rõ hai người nói gì. Hắn chỉ thấy Tô Miên cúi đầu cười với Hứa Thanh Nguyên. Thấy nàng lấy kim chỉ ra, tự tay khâu tay áo cho hắn. Thấy Hứa Thanh Nguyên đỏ tai, còn nàng thì lễ độ lùi về sau, dáng vẻ vừa mềm mại vừa xa cách.

Áp suất quanh Ngự Hoa Viên bỗng thấp xuống. Hoài Ân đứng phía sau, mồ hôi lạnh càng lúc càng nhiều. Tiêu Diễn mím môi, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Một cung nữ mang kim chỉ bên người, có phạm cung quy không?”

Hoài Ân khựng lại.

“Chuyện này…”

Ông cúi đầu, giọng nhỏ hơn:

“Trong cung hình như không có quy định cấm cung nữ mang kim chỉ. Có lẽ Tô cô nương quen tự sửa váy áo…”

Tiêu Diễn hừ lạnh.

“Từ hôm nay trở đi, truyền lệnh xuống. Trong cung không ai được tùy tiện mang kim chỉ bên người.”

Hoài Ân: 

“…”

Tiểu Hải đứng phía sau càng không dám ngẩng đầu.

Hoài Ân còn chưa kịp đáp lời, Tiêu Diễn đã bước về phía bụi hoa. Ông vội lau mồ hôi, nhanh chân đuổi theo.

Tô Miên vừa cất hộp kim chỉ, xách giỏ hoa lên định trở về Phượng Nghi Cung, thì trước mắt bỗng xuất hiện một vạt long bào vàng sáng. Nàng giật mình, lập tức dừng bước. Có kinh nghiệm từ mấy lần trước, nàng vội lùi lại hai bước, tránh để mình lại va vào người Tiêu Diễn.

“Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn an.”

Tiêu Diễn cúi đầu nhìn nàng.

Ánh mắt hắn rơi trên khoảng cách nàng vừa cố ý lùi ra, môi mỏng khẽ mím lại. Hắn không bảo nàng đứng dậy, chỉ thong thả tiến lên hai bước. Tô Miên quỳ dưới đất, cảm nhận bóng hắn phủ xuống trước mặt mình. Vạt long bào gần như chạm vào vài sợi tóc trên trán nàng.

Nàng căng cứng cả người. Giọng Tiêu Diễn vang lên phía trên đầu nàng, lười biếng mà nguy hiểm:

“Xem ra vết thương của ngươi đã khỏi rồi.”

Tô Miên cúi đầu thật thấp.

“Bẩm Hoàng thượng, đã đỡ nhiều rồi.”

Nàng vừa nói xong, theo bản năng lại muốn lui thêm nhưng Tiêu Diễn đã bước theo một bước. Khoảng cách vẫn gần đến mức khiến nàng khó thở.

Tiêu Diễn nhìn dáng vẻ căng thẳng của nàng, khẽ cười.

“Khỏi rồi, sao không đến tạ ơn trẫm?”

Tô Miên siết chặt quai giỏ tre.

“Ân thưởng của Hoàng thượng, nô tỳ luôn ghi nhớ trong lòng.”

“Ghi nhớ trong lòng?”

Tiêu Diễn chậm rãi lặp lại bốn chữ ấy.

“Vậy mà trẫm lại thấy ngươi đối với người khác còn cảm kích hơn.”

Tô Miên khựng lại.

Sau lưng nàng tức khắc lạnh toát.

Hắn đã nhìn thấy.

Nàng cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn không tránh khỏi run nhẹ:

“Nô tỳ không dám.”

“Không dám?”

Tiêu Diễn cụp mắt nhìn nàng.

“Nô tài trong cung nhận ân điển của trẫm, nhưng lại không có một câu tạ ơn cho ra dáng. Tô Miên, lá gan của ngươi cũng không nhỏ.”

Tô Miên biết không thể né tránh nữa.

Nàng hít sâu một hơi, chậm rãi lấy từ trong tay áo ra chiếc bình sứ xanh ngọc mà Hoài Ân đã đưa hôm trước. Nàng hai tay nâng lên quá đầu.

“Hoàng thượng minh giám. Thuốc này quá quý giá, nô tỳ thân phận thấp hèn, không dám tùy tiện sử dụng.”

Lời vừa dứt, không khí bỗng lặng đi.

Hoài Ân đứng cách đó không xa, trong lòng thầm kêu không ổn. Quả nhiên, ánh mắt Tiêu Diễn lạnh xuống từng chút một.

Nàng không dùng thuốc hắn ban.

Vậy nàng dùng thuốc của ai?

Hứa Thanh Nguyên?

Nghĩ đến cảnh Tô Miên cúi đầu cảm tạ Hứa Thanh Nguyên vừa rồi, cơn giận trong lòng Tiêu Diễn bỗng dâng lên, từng tầng từng tầng ép xuống lồng ngực.

Nhưng hắn lại bật cười.

Tiếng cười ấy rất nhẹ, nhưng lạnh đến mức khiến da đầu Tô Miên tê dại. Tiêu Diễn bước tới một bước, Tô Miên theo bản năng lùi lại. Hắn lại bước thêm một bước. Nàng bị ép đến mép bụi hoa, sau lưng không còn đường lui.

Tô Miên cúi đầu, hai tay vẫn nâng bình thuốc, cổ tay đã hơi run.

“Hoàng thượng…”

Tiêu Diễn nhìn nàng.

Một hồi lâu sau, hắn bỗng đưa tay cầm lấy bình thuốc trong tay nàng. Đầu ngón tay hắn lướt qua mu bàn tay nàng, lạnh nhạt như vô tình.

“Không dám dùng?”

Hắn cười nhạt.

“Hay là không muốn dùng?”

Tô Miên mím môi, không dám đáp.

Đúng lúc nàng cúi đầu thấp hơn, chiếc trâm bạc đơn sơ trên tóc nàng vô tình mắc vào vạt long bào của Tiêu Diễn. Nàng vừa muốn lùi ra, chỉ nghe một tiếng “xoạc” rất khẽ. Vạt long bào vàng sáng bị móc rách một đường nhỏ.

Tô Miên lập tức sững người, sắc mặt nàng trắng bệch trong nháy mắt.

Long bào bị rách.

Dù chỉ là một đường nhỏ, nhưng đây là long bào của Hoàng đế. Tội này nói nhỏ thì là bất cẩn, nói lớn thì chính là đại bất kính. Hoài Ân đứng phía sau cũng nín thở. Ngự Hoa Viên nhất thời yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua lá hoa.

Tiêu Diễn cúi mắt nhìn vết rách trên long bào, rồi lại nhìn hộp kim chỉ nhỏ lộ ra một góc bên túi vải của Tô Miên. Khóe môi hắn chậm rãi cong lên. Không phải nụ cười tức giận mà là nụ cười khiến người ta càng thêm bất an.

“Hay thật.”

Hắn nói rất nhẹ.

“Vừa khéo ngươi có kim chỉ.”

Tô Miên ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt thoáng hiện vẻ kinh hoảng.

Tiêu Diễn nhìn gương mặt trắng nhợt của nàng. Càng sợ, nàng càng giống một đóa hoa bị gió ép đến run rẩy, nhưng cành vẫn không chịu gãy. Cơn giận trong lòng hắn bỗng bị một thứ cảm xúc khó gọi tên đè xuống.

Vừa buồn cười.

Vừa khó chịu.

Vừa muốn ép nàng cúi đầu trước mình thêm một chút.

Hắn chậm rãi cúi người, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Tô Miên có thể ngửi thấy mùi long diên hương lạnh nhạt trên người hắn.

Giọng Tiêu Diễn trầm xuống:

“Tô Miên.”

Tim Tô Miên đập thình thịch.

“Nô tỳ… có mặt.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, từng chữ rơi xuống rõ ràng:

“Ngươi có biết tội của mình là gì không?”

Tô Miên siết chặt túi vải bên hông.

“Nô tỳ…”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương