“Nô tỳ không dám.”
Tô Miên vừa định cúi đầu thỉnh tội, tên thái giám đứng cạnh Hiền phi đã tiến lên một bước, đưa tay nắm lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng mặt lên. Đầu ngón tay lạnh lẽo, thô ráp ấy siết trên da thịt nàng. Cơn đau nhói truyền đến, khiến hàng mi Tô Miên khẽ run.
Hiền phi ngồi trên kiệu, rũ mắt nhìn gương mặt quá mức thanh tú của nàng. Làn da trắng như ngọc, mày mắt trong trẻo, dáng vẻ dù đang quỳ dưới đất vẫn không thể che lấp được vẻ đẹp khiến người ta bất an.
Đôi mày tinh xảo của Hiền phi dần nhíu lại, nàng nghiêng mắt nhìn Mai Thanh bên cạnh. Mai Thanh lập tức hiểu ý, lạnh giọng quát:
“Hiền phi nương nương còn chưa cho phép, ai cho ngươi tự tiện nhận lỗi? Trong cung này, chủ tử còn chưa lên tiếng, nô tài đã dám tự quyết, ai dạy ngươi quy củ như vậy?”
Tô Miên mím môi.
Nàng biết, đây không phải vì nàng sai quy củ. Hiền phi chỉ đang muốn tìm một cái cớ. Một cái cớ để dạy dỗ nàng.
“Nô tỳ…”
Nàng vừa muốn giải thích, lời đến bên môi lại nuốt xuống.
Giải thích cũng vô dụng. Trước mặt chủ tử, lời của cung nữ vốn nhẹ hơn hạt bụi. Huống hồ người trước mắt là Hiền phi, người thay Hoàng hậu quản lý lục cung nhiều năm.
Hiền phi nhìn dáng vẻ im lặng của nàng, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Quả nhiên là một gương mặt biết mê hoặc người khác.”
Giọng nàng không lớn nhưng từng chữ đều lạnh như kim châm.
Tô Miên chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình lạnh toát. Nàng hiểu rất rõ, hôm nay e rằng không thể dễ dàng thoát thân.
Mai Thanh cười lạnh, nhận được ánh mắt của Hiền phi, nàng ta chậm rãi giơ tay lên. Tô Miên nhắm mắt theo bản năng.
Nàng không dám tránh.
Từ ngày vào cung, nàng đã biết nơi này là chốn người ăn thịt người. Nô tài như nàng, sống chết nhiều khi chỉ nằm trong một cái nhíu mày của chủ tử. Nhưng dù hiểu rõ, trong lòng nàng vẫn không cam chịu.
Móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay. Nàng không muốn cả đời mình bị người khác giẫm dưới chân như một con kiến.
Không muốn.
“Hoàng thượng giá lâm!”
Một tiếng thông truyền sắc nhọn đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng trên cung đạo.
Bàn tay Mai Thanh lập tức khựng lại giữa không trung, tim Tô Miên đập mạnh. Nàng mở mắt, hơi thở tưởng như bị nghẹn lại cuối cùng cũng được buông ra từng chút.
May quá.
Chỉ trong chớp mắt, vẻ cay nghiệt trên mặt mọi người đều thu lại sạch sẽ, thay vào đó là dáng vẻ cung kính, ôn thuận như thể chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì. Hiền phi cũng được cung nữ đỡ xuống kiệu. Nàng cúi người hành lễ, giọng nói dịu dàng mềm mại:
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”
Ngự liễn còn chưa dừng hẳn, rèm vàng đã khẽ lay động.
Ánh mắt Tiêu Diễn từ trong xe chậm rãi quét qua mọi người. Khi nhìn thấy dấu đỏ nhàn nhạt trên cằm Tô Miên, đáy mắt hắn lập tức trầm xuống. Ánh nhìn ấy lại chuyển sang tên thái giám đang quỳ bên cạnh nàng. Không khí quanh ngự liễn bỗng lạnh đi, không ai dám thở mạnh.
Tiêu Diễn không lập tức bảo Hiền phi đứng dậy. Hắn cứ để nàng giữ tư thế hành lễ như vậy, giống như vừa rồi nàng đã để Tô Miên quỳ trên nền gạch lạnh.
Hiền phi ban đầu còn cố giữ dáng vẻ đoan trang nhưng thời gian kéo dài từng nhịp, đầu gối nàng dần run lên. Nàng vốn quen được cung nhân hầu hạ, chưa từng phải giữ tư thế khom người lâu như thế giữa cung đạo.
Một lúc sau, thân thể nàng hơi lảo đảo. Mai Thanh vội muốn đỡ nhưng lại không dám động trước khi Hoàng thượng lên tiếng. Sắc mặt Hiền phi lúc đỏ lúc trắng, trong mắt thoáng hiện vẻ xấu hổ khó giấu.
Tô Miên quỳ một bên, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên. Đúng lúc ấy, nàng chạm phải ánh mắt từ trong ngự liễn. Ánh mắt Tiêu Diễn sâu thẳm, lạnh nhạt nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, lại khiến Tô Miên cảm thấy như hắn đã nhìn thấu tất cả sự hoảng sợ và chật vật của nàng. Nàng lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn thêm.
“Hoàng thượng…”
Hiền phi mềm giọng gọi một tiếng, trong âm cuối mang theo chút tủi thân vừa phải.
Tiêu Diễn lúc này mới nhàn nhạt nói:
“Đứng dậy đi.”
Hiền phi được Mai Thanh đỡ lên, đôi chân vẫn hơi run.
Tiêu Diễn cụp mắt, giọng bình thản:
“Đang làm gì?”
Hiền phi biết hắn đang hỏi chuyện Tô Miên.
Nàng cố giữ sắc mặt bình tĩnh nhưng đầu ngón tay vẫn vô thức siết lấy tay áo.
“Bẩm Hoàng thượng, cung nữ này không biết tôn ti, trước mặt thần thiếp còn dám thất lễ. Thần thiếp chỉ định dạy nàng ta chút quy củ.”
Tiêu Diễn khẽ cười lạnh.
“Ngươi có biết nàng là người của Phượng Nghi Cung không?”
Sắc mặt Hiền phi lập tức trắng đi.
“Hoàng thượng, thần thiếp…”
Tiêu Diễn ngồi trong ngự liễn, dáng vẻ lười nhác mà cao cao tại thượng. Nhưng ánh mắt hắn lúc này lại sắc như lưỡi dao, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Hoàng hậu thân thể yếu, trẫm giao lục cung cho ngươi phụ giúp quản lý.”
Giọng hắn rất chậm.
“Không phải để ngươi cưỡi lên đầu Hoàng hậu.”
Hiền phi lập tức quỳ xuống.
“Thần thiếp biết sai. Xin Hoàng thượng thứ tội.”
Sự kiêu ngạo vừa rồi đã tan sạch.
Nàng hiểu rất rõ Tiêu Diễn. Hắn có thể không sủng Hoàng hậu nhưng tuyệt đối không cho phép bất kỳ phi tần nào vượt qua trung cung. Đây không chỉ là thể diện của Hoàng hậu, mà còn là trật tự hắn đặt ra trong hậu cung.
Ánh mắt Tiêu Diễn lại rơi xuống tên thái giám từng bóp cằm Tô Miên. Tên thái giám kia run đến mức gần như không quỳ vững. Một lát sau, Tiêu Diễn chỉ nhàn nhạt phất tay, không nói thêm một câu. Hoài Ân lập tức hiểu ý, cúi đầu lui sang một bên.
Hiền phi không dám hỏi, chỉ có thể cúi người thêm lần nữa, sau đó được cung nhân đỡ lên kiệu, vội vàng rời khỏi cung đạo. Rèm vàng của ngự liễn buông xuống, ba tiếng gõ nhẹ vang lên từ trong xe, ngự liễn chậm rãi rời đi.
Tô Miên nhìn bóng xe khuất dần sau bức tường đỏ, mới dám thả lỏng bờ vai đã căng cứng. Nàng ôm chặt hai cuộn gấm trắng trong tay, cố chịu cơn đau nơi đầu gối, từng bước khập khiễng đi về phía Phượng Nghi Cung.
Trong ngự liễn, một bàn tay thon dài vén nhẹ rèm lên. Tiêu Diễn rũ mắt nhìn bóng lưng nhỏ bé đang đi chậm trên cung đạo. Nàng đi rất cố gắng. Rõ ràng đầu gối đau đến không vững, nhưng vẫn ôm chặt hai cuộn gấm trong tay, sợ làm bẩn thứ được giao.
Ánh mắt Tiêu Diễn tối đi.
“Hoài Ân.”
Hoài Ân lập tức tiến lên.
“Nô tài có mặt.”
Tiêu Diễn buông rèm, giọng nhàn nhạt:
“Đêm nay, Tuyết Tú Cung thắp đèn.”
Hoài Ân khựng lại trong thoáng chốc.
Tuyết Tú Cung là nơi ở của Hiền phi.
Rất nhanh, ông đã cúi đầu đáp:
“Nô tài tuân chỉ.”
…
“Tô cô nương, Tô cô nương.”
Vì đầu gối đau, Tô Miên đi rất chậm. Hoài Ân chẳng mấy chốc đã đuổi kịp nàng từ phía sau.
Tô Miên dừng bước, vội cúi người hành lễ.
“Hoài tổng quản.”
Hoài Ân thấy nàng ôm gấm trắng còn muốn cúi chào, lập tức lùi nửa bước, vội xua tay.
“Không được, không được. Tô cô nương đang bị thương, chớ làm khó mình.”
Nói xong, ông lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ xanh ngọc, hai tay đưa đến trước mặt nàng.
“Đây là thuốc tốt để hoạt huyết, tan ứ, chuyên trị đau do va chạm, quỳ lâu. Cô nương cất cho kỹ, nhớ dùng đúng lúc.”
Tô Miên nhìn chiếc bình sứ tinh xảo kia, đầu ngón tay bất giác siết chặt.
Đây đâu chỉ là một lọ thuốc, đây là một cơn sóng ngầm. Nhận lấy, nghĩa là nàng nhận ân điển của Hoàng thượng. Không nhận, lại là không biết điều.
Nàng do dự một lát, cuối cùng vẫn cúi đầu nhận lấy.
“Đa tạ Hoài tổng quản.”
Hoài Ân cười hiền hòa:
“Tô cô nương cảm ơn nhầm người rồi.”
Tô Miên khựng lại.
Hoài Ân hạ giọng, nụ cười càng thêm ôn hòa:
“Là Hoàng thượng thấy cô nương đi đứng bất tiện, đích thân sai nô tài mang đến. Nếu muốn cảm tạ, Tô cô nương nên cảm tạ Hoàng thượng mới phải.”
Là Tiêu Diễn?
Tô Miên cúi mắt nhìn chiếc bình sứ trong tay. Vật nhỏ ấy rõ ràng lạnh mát, nhưng trong lòng nàng lại như bị bỏng.
“Nô tỳ… ghi nhớ.”
Hoài Ân biết nàng hiểu ý, cũng không nói thêm, chỉ cúi người cáo lui.
Tô Miên đứng yên tại chỗ, lòng nặng như có tảng đá đè xuống. Nếu Hoàng hậu nhìn thấy lọ thuốc này, nàng e rằng sẽ càng khó sống. Nghĩ vậy, nàng lập tức giấu bình sứ vào túi vải bên trong tay áo, cẩn thận che kín, không để lộ ra chút dấu vết nào.
Nàng vừa định tiếp tục đi về Phượng Nghi Cung, đầu gối bỗng nhói đau, cả người nàng nghiêng sang một bên. Hai cuộn gấm trắng trong tay suýt rơi xuống đất. Tô Miên hoảng hốt ôm chặt lấy gấm, cố bảo vệ chúng khỏi bụi bẩn.
“Cẩn thận!”
Một bàn tay kịp thời đỡ lấy cánh tay nàng.
Tô Miên vừa đứng vững đã lập tức lui lại hai bước, cúi đầu hành lễ:
“Đa tạ đại nhân.”
Người trước mặt mặc quan phục thái y, sau lưng có một tiểu dược đồng đeo hộp thuốc đi theo. Hắn trông chỉ ngoài hai mươi tuổi, dáng vẻ thanh nhã, ánh mắt ôn hòa. Hắn chắp tay đáp lễ.
“Cô nương không cần đa lễ.”
Ánh mắt hắn lướt qua dáng đi khập khiễng của Tô Miên, giọng nói dịu xuống:
“Cô nương bị thương ở đầu gối?”
Tô Miên khẽ gật đầu.
“Chỉ là quỳ lâu, không đáng ngại.”
Thái y trẻ nhìn nàng một lát, rồi quay sang tiểu dược đồng phía sau.
“Lấy một hộp thuốc tan ứ cho cô nương.”
Tiểu dược đồng còn nhỏ tuổi, nghe vậy lập tức cúi đầu lục hộp thuốc. Vừa lấy ra một hộp sứ thô, cậu vừa nói:
“Thưa sư phụ, dùng loại thuốc mỡ hoạt huyết tán ứ này phải không ạ?”
Thái y trẻ khẽ gật đầu, rồi đưa thuốc cho Tô Miên.
“Thuốc này dùng cho cung nhân trong cung, không phạm quy. Bôi lên đầu gối mỗi ngày, khoảng ba ngày sẽ đỡ đau.”
Tô Miên do dự, không dám nhận.
Thái y trẻ nhìn ra sự đề phòng của nàng, chỉ khẽ thở dài.
“Ta biết trong cung làm việc không dễ. Thuốc này vốn phát cho cung nữ, thái giám bị thương nhẹ, cô nương cứ nhận đi, không sao.”
Chỉ một câu rất bình thường, nhưng lại khiến mắt Tô Miên hơi cay.
Trong cung này, một chút thiện ý hiếm hoi cũng đủ khiến người ta ghi nhớ rất lâu. Nàng nhận lấy hộp thuốc, cúi đầu thật thấp.
“Đa tạ thái y đại nhân.”
“Ta họ Hứa, tên Thanh Nguyên.”
Hứa Thanh Nguyên chắp tay.
“Cô nương đi đứng cẩn thận.”
Nói xong, hắn dẫn tiểu dược đồng rời đi.
Tô Miên nhìn hộp sứ thô trong tay, so với bình thuốc xanh ngọc của Tiêu Diễn, hộp thuốc này thô sơ hơn rất nhiều. Nhưng chính vì thô sơ, nên lại khiến nàng yên tâm. Trong cung, đẳng cấp phân minh đến từng món đồ, ngay cả thuốc cũng chia rõ chủ tử và nô tài.
Nếu một cung nữ dùng loại thuốc chỉ chủ tử mới có thể dùng, bị người có tâm bắt được, muốn lấy mạng nàng cũng chẳng khó. Còn hộp thuốc này, ít nhất nàng có thể dùng mà không sợ bị quy tội.
Tô Miên cất hộp thuốc vào tay áo còn lại, rồi ôm gấm trắng tiếp tục đi về Phượng Nghi Cung.
…
Phượng Nghi Cung.
Tô Miên giao hai cuộn gấm trắng cho Thúy Nhi, sau đó cố giữ bước chân bình thường lui xuống. Nhưng dù nàng cố che giấu, dáng đi khập khiễng vẫn không tránh khỏi bị nhìn ra.
Trong nội điện, Hoàng hậu liếc nhìn gấm trắng trong tay Thúy Nhi.
“Cất vào kho đi.”
“Vâng.”
Thúy Nhi giao gấm cho cung nữ bên cạnh, rồi trở lại hầu bên cạnh Hoàng hậu.
Hoàng hậu nâng tách trà, giọng nói thản nhiên:
“Tô Miên thế nào?”
Thúy Nhi khẽ cười:
“Nô tỳ thấy nàng ta đi không vững, chắc là đã bị Hiền phi nương nương dạy dỗ một phen.”
Khóe môi Hoàng hậu cong lên rất nhạt.
Nàng đã làm Hoàng hậu của Tiêu Diễn nhiều năm, sao lại không hiểu tính tình đám phi tần trong cung?
Từ Nội Vụ Phủ trở về Phượng Nghi Cung, Tô Miên nhất định phải đi qua đoạn cung đạo ấy. Mà hôm nay Hiền phi cũng vừa vặn đi qua nơi đó. Đêm qua Tiêu Diễn nghỉ lại Phượng Nghi Cung, chuyện này đủ khiến cả lục cung bất an. Với tính cách của Hiền phi, nếu gặp Tô Miên, làm sao có thể không ra tay dạy dỗ?
Hoàng hậu nhấp một ngụm trà. Hôm nay trà dường như thơm hơn mọi ngày. Chỉ là, nàng không biết Tiêu Diễn đã xuất hiện giữa đường. Càng không biết, một lọ thuốc xanh ngọc lúc này đang được Tô Miên giấu kỹ trong tay áo.
…
Tuyết Tú Cung.
Khi nghe tin đêm nay Tuyết Tú Cung được thắp đèn, Hiền phi gần như không tin vào tai mình. Ban ngày vừa bị Tiêu Diễn quở trách, nàng vốn tưởng ít nhất mấy ngày tới hắn sẽ không bước vào Tuyết Tú Cung. Không ngờ đêm ấy, thánh giá lại thật sự đến.
Hiền phi lập tức sai người chuẩn bị mọi thứ. Hương liệu được đổi mới, rèm lụa được buông xuống, tẩm y được chọn đi chọn lại mấy lần. Ngay cả chén trà đặt bên giường cũng là loại Tiêu Diễn từng khen một câu nhiều năm trước.
Khi ngự liễn dừng trước Tuyết Tú Cung, Hiền phi tự mình ra nghênh đón.
“Hoàng thượng.”
Nàng mặc váy lụa màu xanh ngọc, tóc cài mẫu đơn trắng, dung sắc dịu dàng hơn ban ngày rất nhiều.
Tiêu Diễn bước xuống ngự liễn, sắc mặt vẫn lạnh nhạt. Hiền phi vừa định tiến lên đỡ hắn, thì một tiểu thái giám bưng nước rửa tay không biết vì sao vấp vào bậc đá. Chậu đồng rơi xuống đất, nước bắn lên đôi ủng thêu rồng của Tiêu Diễn.
Tiểu thái giám hoảng sợ quỳ sụp xuống.
“Hoàng thượng thứ tội! Nô tài đáng chết! Nô tài đáng chết!”
Tiêu Diễn dừng bước.
Hắn cúi mắt nhìn vệt nước trên ủng, hàng mày chậm rãi nhíu lại.
“Đáng chết?”
Giọng hắn lạnh nhạt, nhưng khiến cả sân Tuyết Tú Cung lặng ngắt.
“Vậy giữ lại làm gì?”
Hoài Ân lập tức tiến lên, giọng nghiêm nghị:
“Người đâu, lôi xuống xử theo cung quy. Để hắn nhớ kỹ thế nào là quy củ trước thánh giá.”
Thị vệ nhanh chóng tiến lên bịt miệng tiểu thái giám, kéo người lui xuống.
Hiền phi đứng bên cạnh, sắc mặt dần trắng bệch. Nàng nhìn bóng lưng tên thái giám bị kéo đi, trong đầu chợt nổ vang.
Là hắn.
Chính là tên thái giám ban ngày đã nắm cằm Tô Miên trên cung đạo.
Tiêu Diễn lạnh lùng phủi tay áo.
“Mất hứng.”
Hắn xoay người bước lên ngự liễn.
“Bãi giá.”
Hoài Ân vội đi theo, khóe môi thoáng hiện nụ cười lạnh.
Hiền phi đứng sững tại chỗ. Nàng vốn tưởng đêm nay là ân sủng, không ngờ lại là cảnh cáo. Tiêu Diễn không hề đến Tuyết Tú Cung để sủng hạnh nàng. Hắn chỉ đến để nói cho nàng biết: người hắn để mắt đến, dù chỉ là một cung nữ thấp hèn, cũng không đến lượt nàng tùy tiện chạm vào.
Gió đêm thổi qua sân cung, đèn lồng đỏ trước Tuyết Tú Cung vẫn sáng rực nhưng Hiền phi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt. Đầu gối nàng mềm nhũn, phải vịn vào tay Mai Thanh mới miễn cưỡng đứng vững.
Trong bóng đêm, rèm ngự liễn khẽ lay, Tiêu Diễn ngồi bên trong, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía trước. Một lát sau, hắn bỗng nhớ đến dáng vẻ Tô Miên cúi đầu ôm chặt hai cuộn gấm trắng, rõ ràng đau đến đi không vững nhưng vẫn không dám làm bẩn đồ trong tay. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, không biết là thương hại, hay hứng thú.